[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 747: Bao nhiêu thành.
Vương Lâm lập tức biến sắc, nhìn chằm chằm vào sợi xích sắt lóe lên tia chớp trong tay lão già. Cho dù Vương Lâm có được nguyên thần Lôi thuộc tính và Lôi thể thì cũng không thể cầm sợi xích sắt dễ dàng đến thế. Dù sao thì những tia chớp tỏa ra từ nó đều ẩn chứa một chút Tiên lôi, chưa kể bản thân sợi xích.
Tu vi của lão già đó, hắn hoàn toàn không cảm nhận được chút nào. Tuy nhiên, hắn biết rằng lão ta ắt hẳn vô cùng cường đại. Mặt khác, hắn có một cảm giác mơ hồ rằng trên người đối phương có một khí tức bản nguyên mờ ảo, như ẩn như hiện.
Vương Lâm vô thức lùi lại mấy bước. Hắn không hề quen biết với lão già này, như vậy người hữu duyên mà lão nói tất nhiên không phải là hắn rồi. Ánh mắt Vương Lâm liếc nhìn xung quanh rồi chuyển sang Lý Nguyên.
Lý Nguyên cũng vô cùng ngạc nhiên. Thấy cử động của Vương Lâm, hắn cũng đoán được Vương Lâm không biết lão già này. Như vậy hiển nhiên rằng người hữu duyên mà lão nói chính là mình. Hắn cẩn thận quan sát lão già, trong lòng hoài nghi, bèn chắp tay, cung kính nói:
- Tiền bối! Theo như lời người thì...
Lão già bước tới, bước ra từ màn sương dày đặc, liếc mắt trừng Lý Nguyên. Tay lão chỉ về phía Vương Lâm, nói với giọng điệu bất mãn:
- Tiểu tử kia! Đừng giả vờ không biết. Lão phu nói người hữu duyên chính là ngươi. Lại đây.
Vương Lâm sững người, trầm giọng nói:
- H��a mỗ và tiền bối chưa hề gặp nhau, tại sao lại nói là người hữu duyên?
Lão già nhìn Vương Lâm vài lần rồi cười nói:
- Mới đó đã quên rồi sao? Có thể đi ra khỏi thông đạo kia trong bảy ngày, chẳng phải là người hữu duyên với lão phu hay sao?
Sắc mặt Vương Lâm trong nháy mắt biến đổi. Hắn nhìn lão già, im lặng một lúc rồi nói một cách chậm rãi:
- Thì ra là do tiền bối an bài. Chỉ là không biết vì sao tiền bối lại làm thế?
Lão già mất đi kiên nhẫn, bước về phía trước. Bàn tay lớn vồ lấy Vương Lâm, miệng nói:
- Nói nhiều như thế làm gì? Lão phu nói ngươi là người hữu duyên thì ngươi chính là người hữu duyên.
Sắc mặt Vương Lâm trầm xuống, nhanh chóng lui lại. Hắn không thể nhận biết tu vi của lão già, nên không thể ứng chiến, chỉ có thể chạy trốn.
Lão già cười hắc hắc. Bàn tay lớn tiếp tục vồ xuống. Thoáng chốc, trong phạm vi mười dặm liền có một cơn gió khủng khiếp bao trùm. Cơn gió tưởng chừng nhẹ nhàng nhưng bên trong lại ẩn chứa nguyên lực hùng hậu.
Dưới một trảo đó, sắc mặt Vương Lâm trắng bệch. Thân thể trong phút chốc hoàn toàn không thể nhúc nhích. Cơ thể hắn giống như bị người ta thi triển định thân thuật, chỉ còn cách trơ mắt nhìn bàn tay của lão già chộp lấy hắn.
Một tia sáng xẹt qua mắt hắn. Trong nháy mắt khi lão già chộp tới, hắn cắn đầu lưỡi, nhưng không phun máu tươi mà lại nuốt ngược vào. Hắn dựa vào giọt máu ẩn chứa tiên lực kia, áp dụng thần thông đào thoát năm xưa học được tại Yêu Linh chi địa, dùng huyết mạch trong cơ thể tạo thành một vòng tuần hoàn.
Dưới sự chuyển động của vòng tuần hoàn đó, khoảnh khắc thân thể hắn sắp bị lão già tóm được liền thuấn di biến mất. Sau khi xuất hiện, hắn cũng không ngoảnh đầu lại, cấp tốc bỏ chạy.
Lão già khẽ ồ lên một tiếng, ánh mắt lại xuất hiện vẻ hứng thú, cười nói:
- Đúng là người hữu duyên của lão phu. Không ngờ có được thủ đoạn như vậy.
Lão thu tay phải, vỗ nhẹ vào không trung.
Một trảo vừa rồi, lão chỉ dùng một phần thực lực. Vào lúc này, cú vỗ của lão đã sử dụng tới hai phần. Trong nháy mắt, không gian trở nên vặn vẹo, giống như bị kéo giãn, xuất hiện vô số gợn sóng.
- Đảo ngược. - Lão già thấp giọng nói.
Trong nháy mắt, toàn bộ phương hướng trong không trung như đổi chiều. Vương Lâm đang bỏ chạy chợt thấy mình cấp tốc lùi lại phía sau. Tư thế của hắn vẫn không khác lúc bỏ chạy chút nào.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã phát hiện ra bản thân đang đứng trước mặt lão già, cách lão già chừng ba trượng. Mồ hôi lạnh từ trán c��a hắn thấm ra. Loại thần thông này đã vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
- Sao lại không chạy? - Lão già nhìn Vương Lâm, cười nói.
Vương Lâm im lặng một chút rồi ôm quyền cung kính nói:
- Không biết tiền bối có gì phân phó. Tu vi của vãn bối thấp kém, chỉ sợ không thể đáp ứng được yêu cầu của tiền bối.
Lão già nhìn vào túi trữ vật của Vương Lâm, nói:
- Không sao. Ngươi không thể giúp, nhưng Lôi thú trong túi trữ vật của ngươi lại có thể giúp được. Đưa cho lão phu mượn dùng vài ngày. Sau đó sẽ trả lại ngươi.
Vương Lâm thầm than thở. Hắn không biết đối phương làm sao biết được trong túi trữ vật của mình có Lôi thú. Đưa tay vỗ vào túi trữ vật một cái, Lôi thú liền bay ra. Chưa kịp rít lên một tiếng đã bị lão già giơ tay tóm lấy, kéo đi. Lão cười nói:
- Tốt lắm! Không ngờ lại là một con Lôi thú sừng bạc. Tiểu tử kia! Lão phu không chỉ lấy mỗi con Lôi thú này đâu. Bất cứ người nào tiến vào Lôi Tiên Giới, thì tất cả Lôi thú của bọn họ về sau, có một khoảng thời gian đều thuộc về lão phu.
Vào lúc này, Lôi thú m���i hoàn hồn, nhưng bị dọa cho run lẩy bẩy như cầy sấy. Cảnh tượng này lần đầu tiên xuất hiện trong đời nó.
Thấy lão già chuẩn bị rời đi, Vương Lâm cắn răng, cao giọng nói:
- Với tu vi của tiền bối mà lấy vật của vãn bối hình như là chiếm đoạt một cách khéo léo thì phải.
Lão già dừng lại, xoay người, liếc nhìn Vương Lâm một cái, cười ha hả, ánh mắt tán thưởng, nói:
- Muốn có thù lao? Thú vị! Cũng không thể sử dụng Lôi thú của ngươi chẳng công.
Lão nhìn Vương Lâm một chút rồi nói:
- Ngươi tu luyện tạp nhạp. Lôi nguyên thần và Lôi thể chẳng khác nào trò trẻ con. Để lão phu giúp ngươi một tay.
Vừa nói, lão vừa giơ tay chộp lấy hư không. Lập tức vô số hạt bụi liền ngưng tụ trong tay lão rồi kết thành một quả cầu sáng chói. Lão già thổi một hơi vào quả cầu. Sau đó, lão chẳng thèm nhìn, vung tay phải lên. Quả cầu ánh sáng liền bay thẳng về phía Vương Lâm.
Tốc độ của nó quá nhanh, Vương Lâm căn bản không kịp né tránh. Quả cầu liền chui thẳng vào ngực hắn.
Làm xong tất thảy, lão già phất tay áo, cười lớn, nói:
- Để ta giúp các ngươi đi thêm một quãng đường.
Nói xong, lão phất tay một cái, phát ra một nguồn lực cực mạnh, quấn lấy Vương Lâm, Lý Nguyên và nữ tử họ Cát.
- Thanh thiết kiếm kia nhìn hơi quen mắt. Nhưng lúc này, đại sự đang cần kíp hơn, không cần bận tâm đến nó.
Lão già nhìn thoáng qua Lôi thú đang cầm trong tay, càng nhìn càng thích, cười nói:
- Rất tốt! Con Lôi thú này sau khi được lão phu ra tay giúp đỡ chắc chắn có thể kéo được sợi xích sắt rồi.
Lôi thú thận trọng nhìn lão già, trong lòng kinh hãi, nhưng không dám hó hé một lời.
Lão già liếc mắt một cái, túm lấy Lôi thú rồi biến mất. Sau khi hắn xuất hiện trở lại, lại quay đầu nhìn nơi Vương Lâm vừa biến mất, rồi lầm bầm thì thào:
- Mới vừa rồi hình như là mình dùng bao nhiêu thành lực? Chết tiệt... Hình như là nhiều hơn một chút... Tiểu gia hỏa kia chắc sẽ không sao đâu. Mặc kệ! Nếu hắn không chết thì đúng là người có duyên với lão phu.
Lão già khẽ động người rồi biến mất.
Ba người Vương Lâm bị lão già phất tay một cái, xuyên qua màn sương dày đặc. Bên tai ch��� còn tiếng gió rít vù vù. Loại tốc độ này không thể miêu tả bằng hai chữ thần thông mà phải nói là phiên giang đảo hải mới đúng nghĩa.
Đây là bản dịch đặc biệt dành riêng cho độc giả tại truyen.free, nơi tinh túy của ngôn từ được hội tụ.