[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 814: Tháp Sơn, tiên vệ.
Vương Lâm há miệng, Phong Tiên Ấn liền hóa thành một đạo kim quang mảnh mai, bay thẳng vào trong miệng hắn, không ngừng ngưng luyện lôi uy nơi nguyên thần.
"Nếu vật này ở lâu trong nguyên thần, tất nhiên sẽ lây nhiễm một chút lôi lực!"
Nuốt Phong Tiên Ấn xong, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, hắn vỗ vào túi trữ vật. Lập tức, ba tiểu kỳ màu tím bay ra, tụ lại một chỗ, phía trên còn lấp lánh ánh cấm chế. Lôi Tiên Điện sứ giả năm đó chính là kẻ bị Vương Lâm phong ấn bởi ba tiểu kỳ này.
Vương Lâm hai tay bấm niệm thần chú, ngón tay khẽ điểm xuống. Lập tức, cấm chế trên ba tiểu kỳ tiêu tan, hoàn toàn biến mất chỉ trong chớp mắt. Nguyên thần của Lôi Tiên Điện sứ giả bị phong ấn bên trong vội vàng vọt ra ngoài, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng, vừa xuất hiện đã thuấn di bỏ chạy.
Mắt Vương Lâm chợt lóe hàn quang, hắn vỗ lên túi trữ vật. Lập tức, Tôn Hồn Phiên bay ra, hóa thành một màn sương đen khổng lồ cuồn cuộn ngập trời, ngay lập tức thôn phệ nguyên thần của Lôi Tiên Điện sứ giả.
"Đạo hữu đừng giết ta! Ta sẽ lấy trọng bảo ra để đổi lấy mạng sống, trọng bảo đó!"
Nguyên thần Lôi Tiên Điện sứ giả hét lớn một tiếng, giãy dụa trong màn sương đen, vội vàng cầu xin tha thứ.
"Trọng bảo gì?"
Vương Lâm thần sắc lạnh như băng, chậm rãi cất lời.
"Là La Thiên Thạch! Ta biết nơi nào có La Thiên Thạch! Nếu đạo hữu hứa tha cho ta, ta lập tức dẫn ngươi tới đó!"
Nguyên thần Lôi Tiên Điện sứ giả lập tức đáp lời.
Thần sắc Vương Lâm không chút biến động, quét mắt nhìn qua nguyên thần kia. Tay phải hắn bấm niệm thần chú, lập tức màn sương đen đang thôn phệ nguyên thần kia trong nháy mắt đã phong ấn nó trở lại Tôn Hồn Phiên.
"La Thiên Thạch..." Vương Lâm trầm ngâm một chút, nhưng không quá để tâm đến việc này, ánh mắt hắn chuyển sang ba tiểu kỳ giữa không trung. Tay hắn hư không tóm lấy, lập tức ba tiểu kỳ rơi vào tay. Hắn phun ra một luồng nguyên thần lực, hủy diệt lạc ấn thần thức trên ba tiểu kỳ, rồi ấn thần thức của bản thân vào đó. Sau đó, Vương Lâm cẩn thận xem xét.
"Đây là một kiện phòng hộ pháp bảo hiếm có!" Sau nửa nén hương, mắt Vương Lâm chợt lóe lên. Hắn nâng tay tung ba tiểu kỳ lên, tâm niệm vừa động, lập tức ba tiểu kỳ xoay tròn quanh người hắn. Nửa khắc sau, một luồng lốc xoáy sương mù màu tím tràn ra, trong đó tràn ngập lực lượng, hiển lộ một sức phòng hộ nhất định.
Nguyên lực trong cơ thể Vương Lâm vận chuyển, tuôn trào ra ngoài, dung nhập vào trong lốc xoáy màu tím kia. Trong phút chốc, biến hóa kịch liệt xuất hiện, chỉ thấy lốc xoáy sương mù màu tím tăng tốc độ, lập tức tăng lên gấp mấy lần. Không chỉ vậy, sương mù càng trở nên nồng đậm, lan tràn bao phủ toàn thân Vương Lâm, hoàn toàn vây kín bóng dáng hắn bên trong.
Sau một lúc, sương mù tiêu tan. Tay phải Vương Lâm khẽ chụp, ba tiểu kỳ liền thu vào tay, rồi hắn cất chúng vào túi trữ vật.
"Pháp bảo này uy lực cũng không tệ!" Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức trong tay hắn xuất hiện thêm hai lá chỉ phù.
Hai lá chỉ phù này cho đến nay Vương Lâm vẫn chưa nhìn ra tác dụng. Hắn nhìn kỹ một chút, rồi cất chúng đi.
Hít thở sâu, mắt Vương Lâm lóe lên tinh quang. Thần sắc hắn vô cùng ngưng trọng, thần thức tản rộng. Sau khi xác định trong phạm vi mười dặm không có dấu vết gì, hắn mới vỗ vào túi trữ vật.
Kim quang lóe ra, tràn ngập tiên khí, một tòa tháp nhỏ bằng bàn tay xuất hiện trên lòng bàn tay Vương Lâm. Nhìn chăm chú vào vật trong lòng bàn tay, giờ phút này, trái tim Vương Lâm vẫn đập thình thịch, ánh mắt hắn chăm chú nhìn tòa tháp nhỏ.
"Nếu nói lần này ở Lôi Chi Tiên Giới, thu hoạch lớn nhất là thứ gì, đó chính là cái này! Tàng Phẩm Các!" Vương Lâm liếm môi. Sau khi có được vật này, hắn vẫn không dám lấy ra, dù sao bảo vật này cực kỳ quý giá!
"Bên trong nó, tổng cộng có bao nhiêu tiên thuật..." Ánh mắt Vương Lâm hiện lên một tia hưng phấn, sau một lát mới cưỡng ép áp chế sự hưng phấn đó xuống.
"Với tu vi của ta, chỉ có thể đi vào tầng thứ tư. Dù có nữ thi áo trắng, cũng chỉ tiến vào tầng thứ chín, nhưng vẫn không thể phá cấm chế, không thể lấy được tiên thuật bên trong. Hơn nữa, vật này quá mức quý giá, nói không chừng bên trong còn hạn chế số lần tiến nhập. Lúc này, nơi đây vẫn chưa thực sự an toàn, không thể dễ dàng nghiên cứu được."
Vương Lâm áp chế khát vọng trong lòng, thở sâu, cẩn thận cất món đồ này vào túi trữ vật, nhưng ngay lập tức hắn lại cảm thấy do dự. Hắn liền dựa theo ấn ký đã học được năm đó, khiến cho món đồ này liên tục thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn bé như móng tay.
Sau đó, hắn lấy ra một túi trữ vật mới, đem hết đồ vật bên trong bỏ ra ngoài, cởi áo, rạch ngực, đặt túi trữ vật này ẩn sâu vào trong da thịt. Nguyên lực vận chuyển, khiến cho vết thương rất nhanh lành lại.
"Như vậy sẽ không ai có thể biết Tàng Phẩm Các ở nơi nào!" Vương Lâm sờ lên ngực, khóe miệng hé nở nụ cười.
Trên người hắn còn có mấy túi trữ vật, bên trong gần như đã đầy ắp tiên ngọc. Số lượng tiên ngọc quá mức khổng lồ, đều thu được từ Lôi Chi Tiên Giới.
Dùng gần hai tháng trời, Vương Lâm đã đem những thứ thu hoạch được ở Lôi Chi Tiên Giới sắp xếp chỉnh lý lại một lần.
"Đã đến lúc rời khỏi đây rồi!" Vương Lâm đứng dậy, bay lên không. Văn Thú gào thét vui mừng, chạy như bay tới, đỡ chân Vương Lâm lên, rồi bay thẳng tới quần thể kiến trúc ở xa xa.
Lôi Oa trên mặt đất, mí mắt khẽ động, thân mình bật dậy, khiến đại địa rung chuyển ầm ầm. Nó nhảy đi thật xa, theo hướng của Văn Thú mà đi.
Vừa mới tới gần chỗ ở của Tiên Tuyển tộc, thần sắc Vương Lâm khẽ biến. Hắn chỉ thấy trên quảng trường rộng lớn, toàn bộ tộc nhân Tiên Tuyển tộc đang quỳ gối nơi đây, thậm chí ngay cả phụ nữ và trẻ nhỏ cũng có mặt.
Giữa quảng trường, có một đài gỗ rộng ba trượng, một người đang nằm trên đó, chính là Tháp Sơn!
Tháp Sơn sắc mặt tái nhợt như tro tàn, hai mắt ảm đạm, dường như có thể chết bất cứ lúc nào. Tử khí nồng đậm tràn ngập quanh thân hắn, hiển nhiên đã đến lúc hấp hối.
Thấy một màn như vậy, Vương Lâm trầm mặc. Hai tháng trước, Vương Lâm đã nhìn ra, Tháp Sơn này như ngọn đèn cạn dầu. Trên người hắn, lực lượng của nô phù rất mạnh, loại nô phù này đã lưu lại trong huyết mạch, không cho phép người khác phản kháng.
Tháp Sơn có thể nói là người đầu tiên phản kháng. Chỉ có điều, cái giá phải trả chính là bị phù văn toàn thân cắn trả, căn bản không thể sống sót.
Hắn kiên trì hai tháng trời, hôm nay cũng đã đến lúc cuối cùng, không thể ở lại được nữa.
Bên cạnh Tháp Sơn, lão nhân tiên tổ Tiên Tuyển tộc vẻ mặt bi thương, thẫn thờ nhìn Tháp Sơn, hai hàng lệ lăn dài.
"Cháu trai..." Lão nhân khẽ gọi, gọi những tiếng mà từ rất lâu rồi lão chưa từng nói.
Xung quanh vô cùng im lặng, nhưng một nỗi bi thương nồng đậm tràn ngập khắp toàn thể tộc nhân. Tất cả đều nhìn Tháp Sơn, sự trầm mặc chứa đựng bi ai.
"Tháp Sơn..."
"Tháp Sơn..."
Những tiếng gọi nhỏ từ trong miệng tộc nhân Tiên Tuyển tộc truyền ra, dần dần, thanh âm này hòa vào làm một. Đây có thể nói là thanh âm duy nhất trong tiếng lòng của toàn bộ tộc nhân Tiên Tuyển tộc lúc này.
"Tháp Sơn!"
Trong lòng bọn họ, Tháp Sơn là anh hùng của Tiên Tuyển tộc. Tất cả mọi người đều không thể phản kháng được nô phù, nhưng chỉ có Tháp Sơn với tư thế kiên cường không chịu khuất phục, đã chứng minh cho tộc nhân của mình rằng nô phù cũng không phải là không thể chống cự!
Tuy rằng, cái giá phải trả cho sự chống cự ấy chính là sinh mạng...
Thần trí của Tháp Sơn hiện giờ đã không còn tỉnh táo. Hai mắt hắn nhìn lên không trung, trong mơ hồ, dường như nghe thấy những lời tộc nhân vẫn kể mãi khi hắn còn nhỏ.
"Tiên nhân, là người đứng đầu mà tộc ta tôn thờ. Mỗi người Tiên Tuyển tộc khi còn sống, đều phải phụng hiến cho các tiên nhân. Đây là sứ mệnh của chúng ta, cũng là niềm kiêu hãnh của chúng ta... Chúng ta, vĩnh viễn là sứ giả của tiên nhân nơi thế gian này... đó chính là vinh quang của chúng ta!"
Khóe mắt Tháp Sơn còn vương lại nước mắt. Hắn hận, hận sự bất công của trời đất, hận tiên nhân!
Vương Lâm hạ thân từ không trung xuống, đứng bên cạnh quảng trường, trầm mặc không nói.
Lão nhân nhìn Tháp Sơn, cắn chặt răng, mạnh mẽ xoay người, nhìn tộc nhân xung quanh, thanh âm mang theo sự tang thương mà lớn tiếng nói:
"Các tộc nhân! Tháp Sơn nói đúng! Nhiều thế hệ của chúng ta đã thủ hộ nơi này, nhưng đổi lại được gì đây!! Chẳng lẽ là vì vụ thú sao, những vụ thú đã giết chết phần lớn tộc nhân của chúng ta đó sao?
Hết thảy những việc này đều do tiên nhân an bài cho chúng ta. Trong mắt tiên nhân, chúng ta chỉ là thức ăn để nuôi đám vụ thú kia!"
Bốn phía im lặng như tờ. Tộc nhân trầm mặc nhìn lão nhân, trên người bọn họ, một cỗ lực lượng đang nổi lên, dần dần tích lũy...
"Tháp Sơn từng nói với ta, tiên nhân đã không còn tồn tại, năm đó tiên giới sụp đổ... Việc này, ta sau khi nghe thấy vẫn giấu kín trong lòng, chưa từng nói ra với tộc nhân, nhưng hôm nay, ta phải nói!"
Ánh mắt lão nhân lộ ra một thứ quang mang kỳ dị, có một vẻ gần như điên cuồng.
Lời của hắn vừa nói ra, tộc nhân bốn phía đều nhao nhao bàn tán ầm ĩ cả lên. Tin tức này khiến bọn họ cực kỳ khiếp sợ, cỗ lực lư��ng vừa nổi lên trong họ nhanh chóng tăng vọt.
"Ân công, ta nói đúng không?"
Lão nhân liếc mắt về phía Vương Lâm đang đứng ở xa xa.
Trong nháy mắt, mọi người xung quanh đều nhìn về phía Vương Lâm, chờ đợi đáp án từ hắn. Từ hai tháng trước, sau khi Vương Lâm giết chết tiên nhân kia, cụm từ "ân công" này liền được lão nhân gọi ra từ trong miệng.
Vương Lâm trầm ngâm một lát, gật đầu chậm rãi nói:
"Tiên giới đã sụp đổ, tiên nhân đã không còn nhiều, dù còn cũng cực kỳ thưa thớt!"
"Tiên giới sụp đổ, tiên nhân lại đối đãi với tộc của chúng ta như vậy, dựa vào đâu chúng ta không phản kháng!!! Mặc dù phải chết, cũng phải chết giống Tháp Sơn, chết trong tôn nghiêm!"
Thanh âm của hắn, trong tang thương mang theo một lực lượng linh hồn rất lớn, dội thẳng vào các tộc nhân xung quanh. Từng tộc nhân ngẩng đầu, hai mắt lóe lên hào quang. Đây là ánh mắt của sự phản kháng, thà hy sinh chứ tuyệt không muốn trở thành nô bộc của người khác, không muốn trở thành thức ăn cho vụ thú!
"Phản kháng!" Tộc nhân nắm chặt tay, khẽ nói. Sau đó thanh âm này càng lúc càng nhiều, càng vang vọng hơn.
"Phản kháng!"
"Phản kháng!"
Thanh âm liên tiếp vang lên, cuối cùng gần như hình thành một cơn gió lốc.
Vương Lâm vẫn trong trầm mặc, ánh mắt dừng lại trên người Tháp Sơn. Hồi lâu sau, hắn khẽ nói:
"Ta, có thể khiến hắn không chết!"
Thanh âm hắn tuy nhẹ, nhưng rơi vào tai tộc nhân Tiên Tuyển tộc xung quanh, nhất là lão nhân kia, liền cực kỳ rung động. Lão kích động tiến lên vài bước, tới cách Vương Lâm khoảng mười trượng thì dừng lại, quỳ xuống mặt đất, nước mắt chảy dài, run giọng nói:
"Ân công, lời này là thật ư!"
Vương Lâm trầm ngâm một lát, chậm rãi nói:
"Có năm phần chắc chắn! Chỉ có điều, một khi thần thông thành công, Tháp Sơn tuy sẽ không chết, nhưng cũng sẽ trở thành một khôi lỗi vô tri vô giác. Cuối cùng có thể khôi phục lại ý thức được hay không, cần phải dựa vào chính bản thân hắn."
Mỗi câu chữ trong bản dịch này đều là tâm huyết độc quyền của truyen.free.