Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Nghịch - Chương 826: Tâm tư Huyết Thần Tử (3)

Chỉ trong khoảnh khắc, lá bùa lập tức nhuộm màu huyết sắc, chữ khắc trên đó như bỗng chốc sống lại, tản mát ra luồng sáng dị thường, đồng thời, một ngọn lửa đỏ bùng cháy trên lá bùa.

— Đế Tiên Phù! Giết kẻ này đi!

Diêu Trường Không vươn tay phải chỉ thẳng vào Vương Lâm, giọng nói đầy d��� tợn.

Lá bùa lập tức lóe sáng, bay vút ra, xuyên qua gió lốc huyết hồn rồi trực tiếp xuyên qua cả âm phong, không chút tổn hại, bay thẳng đến mi tâm Vương Lâm.

Đồng tử Vương Lâm co rụt lại, lá bùa này hắn thấy vô cùng quen mắt. Trong túi trữ vật của hắn cũng có hai lá bùa giống hệt. Lúc này, khí tức bùng phát từ lá bùa khiến tâm thần Vương Lâm chấn động.

Khí tức này, đáng sợ vô cùng!

“Không thể ngăn cản!” Vương Lâm tóc gáy dựng đứng, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt bao trùm toàn thân. Hắn không chút do dự lùi lại phía sau, nhưng lá bùa kia vẫn không hề suy yếu, ngược lại tốc độ còn nhanh hơn.

Trong nguy cơ tột cùng, Vương Lâm không chút chần chừ lùi lại, vỗ túi trữ vật. Xạ Thần Xa bay ra. Đồng thời, hắn chỉ thẳng vào Diêu Trường Không cách đó không xa, cũng xuất ra một lá bùa, học theo cách làm của Diêu Trường Không, cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi.

Máu tươi vừa dung nhập vào lá bùa, lập tức cũng phát ra hồng quang, bốc lên ngọn lửa đỏ rực, nhanh chóng va chạm với lá bùa của Diêu Trường Không đang bay tới. Một luồng khí tức cường đại lan tỏa, lá bùa Vương Lâm ném ra lập tức sụp đổ, hoàn toàn bị thiêu cháy, hóa thành tro bụi.

Tuy nhiên, lá bùa của Diêu Trường Không vẫn chưa tiêu tan hoàn toàn mà vẫn còn sót lại một mảnh nhỏ bằng móng tay, trực tiếp xuyên qua, với tốc độ không thể tin được, bỗng nhiên dừng lại trên mi tâm Vương Lâm.

Thân thể Vương Lâm chấn động, hắn chỉ cảm thấy mi tâm nóng rực, như có một ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong mi tâm, rồi lập tức lan tràn khắp toàn thân. Một lực phong ấn không thể tưởng tượng nổi, chỉ trong chốc lát đã lan tỏa từ mi tâm, điên cuồng lan tràn khắp cơ thể hắn, chớp mắt đã chuẩn bị phong ấn toàn bộ nguyên thần của hắn.

— Đây là lực phù văn của Tiên Di Tộc! Nhưng phù văn của Tiên Di Tộc sao lại mạnh mẽ đến thế!

Vương Lâm hít một hơi khí lạnh, ánh mắt hoảng sợ. Nguyên lực toàn thân trong khoảnh khắc bị phong ấn, lúc này hắn giống hệt một phàm nhân!

Thân thể hắn lập tức trở nên suy yếu, vô lực. Nếu không có Tháp Sơn cấp tốc chạy đến, để Vương Lâm ngồi khoanh chân phía trên, e r���ng Vương Lâm sẽ lập tức rơi vào tinh không vô tận phía dưới.

Bên cạnh hắn, Xạ Thần Xa hóa thành một con bướm, nhẹ nhàng vỗ cánh, thoạt nhìn không hề có chút nguy hiểm nào.

Diêu Trường Không cười ha hả. Vương Lâm đã không còn nguyên lực, tất cả pháp bảo của hắn lúc này đều ngừng hoạt động, Hô Phong thuật cũng lập tức tiêu tán. Diêu Trường Không bước thêm một bước, tay phải hóa kiếm chỉ thẳng vào Vương Lâm.

— Chỉ là tu vi Dương Thực mà cũng dám đấu với ta! Hứa Mộc ngươi chết đi!

Nhe răng cười dữ tợn, Diêu Trường Không với tốc độ kinh người, lao thẳng tới Vương Lâm. Hai ngón tay phải của hắn ẩn chứa nguyên lực nồng đậm, nếu chỉ trúng mi tâm Vương Lâm, không chỉ thân thể tan vỡ mà ngay cả nguyên thần tuyệt đối cũng không thể thoát ra, sẽ chết cùng với thân thể!

Ngay khi hai ngón tay của Diêu Trường Không phóng tới, con bướm bên cạnh Vương Lâm, dù không còn nguyên lực của Vương Lâm, nhưng vật này rõ ràng khác hẳn với những pháp bảo khác. Một khi đã mở ra liền tự mình tuần hoàn. Lúc này, cánh của nó lại nhẹ nhàng phất lên.

Lập tức, thân mình Diêu Trường Không khẽ chấn động, ầm một tiếng, lồng ngực hắn nổ tung. Hắn bị đẩy lùi xa đến mười trượng mới dừng lại được, cánh bướm lập tức lại phất lên.

Sát khí trong mắt Diêu Trường Không chợt lóe, ngay khoảnh khắc cánh bướm chớp động, hắn vỗ túi trữ vật, lập tức xuất hiện một lá bùa. Lần này, hắn không phải tung ra, mà bất ngờ đặt lên chính mi tâm của mình.

Lập tức, lực phù văn từ lá bùa nồng đậm bạo phát ra, tràn ngập xung quanh thân thể Diêu Trường Không. Trong khoảnh khắc, từng khối phù văn lớn biến ảo bên ngoài thân thể hắn.

Tiếng ầm ầm vang vọng. Mỗi khi cánh bướm chớp động, một lượng lớn phù văn bên ngoài thân thể Diêu Trường Không sẽ tan vỡ, nhưng thân thể hắn vẫn trực tiếp vọt tới gần Vương Lâm.

“Phải giết chết Hứa Mộc này! Hắn chẳng qua chỉ có tu vi Dương Thực mà đã lợi hại như vậy, nếu đạt tới Khuy Niết, ta e rằng không phải đối thủ của hắn!”

Vương Lâm ngồi khoanh chân trên bàn tay trái của Tháp Sơn. Tháp Sơn không ngừng lùi lại phía sau, ý đồ giữ kho��ng cách với Diêu Trường Không, nhưng đối phương có tốc độ quá nhanh, chỉ trong nháy mắt đã mang theo tiếng ầm ầm xuất hiện ngay bên cạnh.

Sát khí trong mắt Vương Lâm tiêu tan, thay vào đó là một vẻ bình tĩnh. Hắn nhắm hai mắt, nhẹ giọng nói:

— Đạo của ta, trước là sinh tử luân hồi, sau là nhập nhân quả. Việc thế gian, có trốn được luân hồi nhưng riêng nhân quả, trốn không thoát!

Một loại lực lượng nguyên bản hiện ra, nó không phải thần thông, cũng không phải pháp bảo, mà là cả đời tu đạo, có thể nói, đó là một loại tín niệm, hay một loại cảm ngộ sâu sắc.

Ngàn năm tu đạo, cảm ngộ hết thảy đã hình thành nên ý cảnh của Vương Lâm.

Trong thời khắc sinh tử này, Vương Lâm thi triển ý cảnh chi đạo mà đã lâu rồi hắn không dùng tới!

Chiến đấu bằng ý cảnh là một loại đạo pháp chiến đấu, bên trong đạo pháp này, thiên biến vạn hóa, không có thắng bại mà chỉ có sinh tử!

Vương Lâm mở rộng hai tay, bình tĩnh nói:

— Tay trái ta cầm Nhân thế gian, tay phải cầm Quả thiên địa, bởi vì nhân quả này, chính là nhân quả của ta.

Hắn mở đôi mắt, mắt trái có Nhật, mắt phải có Nguyệt, nhìn về phía Diêu Trường Không, nâng tay trái lên, khẽ chỉ.

Nhân xuất!

Ý cảnh vừa chạm đến đối phương, trong nháy mắt tinh không không còn gì, tất cả đều biến mất. Bóng dáng Diêu Trường Không bỗng nhiên khựng lại.

Hắn không thể không dừng lại. Trong mắt hắn, bóng dáng Vương Lâm giờ khắc này trở nên cao lớn vô cùng, nhất là hai tay kia, như hư ảo, từ đầu đến cuối hình thành một vòng tròn.

Vòng tròn này, chính là Nhân Quả. Diêu Trường Không có cảm giác mãnh liệt rằng, nếu bước tiếp, tất nhiên sẽ bước vào bên trong ý cảnh của đối phương. Đến lúc đó, dù hắn có thể giết đối phương, nhưng bản thân cũng sẽ rơi vào sự huyền ảo khó thể giải thích, e rằng cuộc đời này sẽ vĩnh viễn chìm trong Nhân Quả, không thể thức tỉnh.

Nói đến cảnh giới chiến đạo, chỉ có thể dùng đạo cảnh đối kháng. Nhưng, những người chân chính có thể thi triển đạo của bản thân lại không nhiều, thậm chí có thể nói là rất ít!

Điều này không liên quan đến tu vi, mà là cảm ngộ. Cảm ngộ đối với thiên địa, cảm ngộ đối với nhân sinh, lý giải đạo của chính bản thân mình!

Diêu Trường Không không ngờ được rằng, Hứa Mộc này lại có thể thi triển đạo cảnh của mình. Hắn thần sắc âm trầm, không lùi lại phía sau, mà khoanh chân ngồi xuống cách Vương Lâm chưa đầy ba trượng, nhắm hai mắt lại. Lập tức, một hư ảnh kim quang lan tỏa trên đỉnh đầu hắn.

Hư ảnh kim quang này, tiên phong đạo cốt, tiên khí tràn ngập, hiển nhiên là một tiên nhân!

— Ai sắp chết? Ta cho ngươi nhìn, đạo của người Diêu gia! Người Diêu gia chính là tiên nhân, tộc ta kế thừa tiên giới, là con cháu của tiên nhân. Tiên nhân không tu ý cảnh, nhưng hậu nhân chúng ta lại có ý cảnh vi diệu. Vinh quang của tổ tiên ngày xưa, chính là đạo cảnh của Diêu tộc ta!

Hư ảnh tiên nhân trên đỉnh đầu Diêu Trường Không dần dần ngưng thực, cuối cùng rời khỏi Diêu Trường Không, bước từng bước đi tới, hướng về phía Vương Lâm đang trong đạo cảnh Nhân Quả, tung ra một quyền.

— Người trong tộc ta, thờ phụng vinh quang của tổ tiên thuở xưa, hết thảy ý cảnh trên thế gian này, dưới vinh quang tổ tiên, tất cả đều phải tan vỡ!

Trên mặt Diêu Trường Không lộ ra vẻ sùng kính cuồng nhiệt. Theo sự cuồng nhiệt của hắn, hư ảo tiên nhân kia cũng càng thêm ngưng thực.

— Vinh quang ngày xưa, hôm nay thì sao? Thế gian vạn vật, tất cả đều vì Nhân Quả. Nhân này, chính là vinh quang của tiên nhân!

Vương Lâm thần sắc bình tĩnh, tay trái buông xuống, tay phải nâng lên.

— Quả này, là tiên giới sụp đổ!

Vương Lâm nhẹ nhàng nắm chặt tay phải, bình tĩnh nói:

— Vinh quang của ngươi còn sống sao? Đạo của ngươi, có khả năng thoát khỏi Nhân Quả sao?

Vòng Nhân Quả bên ngoài thân thể Vương Lâm, lúc này bỗng nhiên xoay tròn, hình thành một đạo lốc xoáy. Ngoài lốc xoáy là Nhân, bên trong lốc xoáy là Quả!

— Tiên nhân diệt vong, không trốn thoát khỏi đạo Nhân Quả, hậu nhân ngươi cũng không thể thoát ra, đạo cảnh của ngươi, cũng không chịu nổi một kích. Muôn vàn tiên thuật thì sẽ thế nào? Đạo cảnh vinh quang, thật nực cười!

Vương Lâm lắc đầu. Hắn đang phá giải đạo của đối phương, loại ý cảnh lấy vinh quang làm vật hư ��o, lấy cuồng nhiệt sùng kính làm căn bản, cho dù đạt tới đỉnh phong cũng không thoát khỏi sự che phủ của tổ tiên.

Vòng Nhân Quả bỗng nhiên bay ra, thẳng đến hư ảnh tiên nhân kia, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp cận thì dừng lại.

— Tiên nhân không tu ý cảnh, dựa vào tiên lực mà khai thác sức mạnh thiên địa, đó là sai lầm lớn! Bằng không, tiên giới làm sao lại sụp đổ? Với sức mạnh của Tiên ��ế, không tu đạo cảnh cũng phải chết, ngươi so với tổ tiên, so với Tiên Đế thì thế nào? Tiên Đế không tu đạo, liền là Nhân, mà phát điên rồi chết, đó là Quả!

— Tiên nhân tộc ngươi thân phận không bằng Tiên Đế, tu vi không thể so với Tiên Đế, thần thông lại không bằng Tiên Đế, không tu đạo, theo đuổi sức mạnh trong thiên địa. Dưới thiên đạo, tổ tiên ngươi diệt vong, đó là Nhân Quả! Vinh quang của ngươi, theo ý ta, chỉ là công dã tràng!

— Mọi người đã bị trời tiêu diệt, còn vinh quang cái gì! Diêu Trường Không, đạo niệm ý cảnh ngươi tu, toàn bộ đều là công dã tràng! Tổ tiên ngươi bỏ mình, ngươi không cầu phản kháng, ngược lại lấy vinh quang của tổ tiên đi tu cái đạo cảnh vinh quang đó, chẳng những tu vi không có, ngay cả lão tổ Diêu gia ngươi cũng là công dã tràng mà thôi. Đến cuối cùng, Diêu gia ngươi tất nhiên sẽ bị diệt vong!

Diêu Trường Không hai mắt tức giận, phun ra một ngụm máu tươi, tâm thần chấn thương nặng. Lời nói của Vương Lâm giống như một thanh lợi kiếm, điên cuồng đâm vào lòng hắn, khiến hắn căn bản không thể phản bác, thậm chí trong lòng khi nghe thấy những lời này không ngờ mơ hồ nổi lên một tia chần chừ.

Hư ảnh tiên nhân bên ngoài vòng tròn Nhân Quả lúc này bỗng nhiên trở nên mơ hồ, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán.

— Diêu gia ngươi giết ta, là Nhân. Ngươi bị đạo niệm của ta phá vỡ, đó là Quả! Đạo niệm vinh quang của ngươi, dưới Nhân Quả chẳng lẽ còn không bị phá tan sao?

Vương Lâm hét lớn một tiếng, hai mắt lộ ra ánh sáng kỳ dị.

Diêu Trường Không thân mình run rẩy. Hư ảnh tiên nhân biến mất, theo sự sụp đổ của tiên nhân, hết thảy bốn phía khôi phục như cũ. Tinh không xuất hiện trở lại, nhưng dường như trong mắt Diêu Trường Không đã trôi qua cả vạn năm rồi.

Đạo niệm Nhân Quả của Vương Lâm cũng theo đó mà tiêu tan, lá bùa trên mi tâm hắn cũng theo cuộc chiến đạo niệm mà tiêu tán, nguyên lực trong nháy mắt được vận chuyển trở lại, cả người hắn phóng ra.

Lúc này, con bướm bên cạnh hắn cũng nhẹ nhàng phất nhẹ một cánh, thân hình Diêu Trường Không nhanh chóng sụp đổ, tan nát, hóa thành một mảnh huyết nh���c, ngay cả túi trữ vật cũng tan biến dưới lực lượng phá hư quy tắc này.

Cả người hắn, không còn nửa điểm dấu vết tồn tại trên thế gian này.

Vương Lâm khôi phục nguyên lực, sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu. Cuộc chiến đạo niệm này quá mức hung hiểm, hắn không đến mức vạn bất đắc dĩ, thật sự không muốn sử dụng.

Đạo niệm vinh quang cũng không yếu ớt như hắn nói lúc trước, chỉ có thể nói rằng, đạo tâm của Diêu Trường Không không vững. Không trải qua trăm năm nhân sinh, liền giống như đóa hoa trong phòng ấm, không thể trải nghiệm được mưa gió chân chính.

Nếu so sánh điều này, tu sĩ Liên Minh Tinh Vực cùng trình độ sẽ mạnh hơn tu sĩ La Thiên Tinh Vực rất nhiều. Dù sao, trong Liên Minh Tinh Vực, hết thảy đều dựa vào chính mình.

Sư môn là gì chứ, căn bản không thể tự bảo hộ mình. Chỉ cần vô ý một chút, sẽ bỏ mình! Cá lớn nuốt cá bé, tự mình giết chóc mới là quy luật thiên định! Nhóm tu sĩ gia tộc La Thiên Tinh Vực, trừ một số ít người ra, tuyệt đại bộ phận căn bản không thể tưởng tượng được Liên Minh Tinh Vực hắc ám đến mức nào.

Nếu đưa bọn họ tới Liên Minh Tinh Vực, những người này sẽ rất khó sinh tồn! Trừ phi tu vi cực cao, có thể khinh thường hết thảy quy tắc.

Thở sâu một hơi, Vương Lâm thu hồi pháp bảo. Tháp Sơn cũng hóa thành hư ảnh dung nhập vào phía sau lưng hắn, kéo theo thân thể suy yếu, nhưng hai mắt Vương Lâm lại tràn ngập sát khí nồng đậm.

“Diêu gia, muốn giết Vương Lâm ta, các ngươi sẽ phải trả giá!”

Mang theo hàn quang sắc bén, linh hoạt, Vương Lâm bước tới một bước, bên trong sóng gợn, hắn dung nhập vào thiên địa, biến mất vô ảnh.

Nhưng trong khoảnh khắc hắn biến mất, tinh không lập tức xuất hiện sóng gợn, một nữ nhân mặc áo trắng lạnh như băng bước ra một bước. Dung mạo nàng có thể nói là tuyệt vời, nhất là vẻ mặt lạnh như băng kia, có thể khiến người ta vừa hy vọng, đồng thời tim cũng đập thình thịch.

Đôi mi thanh tú của nàng hơi nhíu lại, bước tới một bước rồi biến mất, dung nhập vào hư vô, hướng theo phương hướng Vương Lâm bỏ chạy, truy đuổi!

Lúc này, trong La Thiên Đông Vực, một tinh cầu đỏ như máu, có một từ đường khổng lồ, một chữ "Diêu" sát khí lăng lệ, được khắc trên một trụ gỗ cao lớn hơn mười trượng bên trong từ đường.

Trong từ đường, một lão nhân khoanh chân ngồi, người này có hàng lông mi đỏ chót rũ xuống.

Phía sau hắn đặt một hàng linh bài, trên mỗi cái đều có nguyên lực nồng đậm. Đúng lúc này, đột nhiên một linh bài phía dưới, "rắc" một tiếng, nứt ra một khe hở, bài vị này lập tức phân thành hai!

Lão nhân chậm rãi giương mắt nhìn thoáng qua linh bài đã vỡ vụn, thì thào lẩm bẩm: “Rốt cuộc đã chết. Vương Lâm đến từ Liên Minh Tinh Vực, lão phu muốn xem rốt cuộc ngươi có thể giết được bao nhiêu người? Cũng đừng làm cho Huyết Thần Tử lão phu phải thất vọng!” Ánh mắt lão nhân lộ ra vẻ âm trầm.

Tay phải hắn nâng lên, lập tức một luồng bạch khí từ trong linh bài vỡ vụn bay ra, bị lão nhân thu vào trong tay áo.

“Tiếp tục giết đi…”

Trong La Thiên Tinh Vực, bên trong một vùng tinh không rực rỡ, sóng gợn lan ra xung quanh, thân hình Vương Lâm bước ra. Bước chân hắn hơi lảo đảo, sắc mặt tái nhợt. Đánh một trận với Diêu Trường Không cực kỳ hung hiểm, chỉ cần hơi vô ý thì e rằng đã phải bỏ mình.

— Diêu Trường Không không hổ là chân chính tu sĩ Khuy Niết sơ kỳ bước thứ hai. Ta còn kém hắn rất nhiều! Nhưng nếu ta đạt tới Khuy Niết kỳ, giết kẻ này tất nhiên sẽ không khó khăn như bây giờ!

Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ sắc bén. Hắn không thể dung nhập với thiên địa trong thời gian dài. Lúc này đây, sau khi xuất hiện liền cấp tốc bay về phía trước. Một lúc sau, không chút do dự, hắn lại dung nhập vào thiên địa, biến mất.

— Lúc này phải tìm một chỗ để chữa thương, đợi sau khi thương thế khôi phục thì lại đến Diêu gia quấy phá!

Khoảnh khắc bóng dáng Vương Lâm biến mất, trong tinh không lại xuất hiện sóng gợn, một nữ tử lạnh như băng hiện thân. Nàng khẽ nhíu mày, nhìn thoáng qua chỗ hư không nơi Vương Lâm vừa biến mất, hạ giọng nói:

— Liên tục hai lần thi triển Súc Địa Thành Thốn, tên Hứa Mộc này nắm giữ thiên địa lực lượng thật sự rất mạnh!

Giờ phút này, nếu có người quen biết với Diêu gia, chắc ch��n chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của nữ tử này. Nàng tên là Diêu Băng Vân, trong La Thiên Đông Vực được tôn xưng là một trong Tam Phượng - Hàn Phượng Diêu Băng Vân. Trong số tộc nhân đời thứ ba của Diêu gia, tu vi của nàng có thể xếp vào hàng đầu, đối nhân xử thế luôn lạnh như băng. Dù là đối với tộc nhân cũng lạnh lùng ít nói.

Thiên tư của nàng trong Diêu gia cũng chưa phải là tuyệt giai, chỉ có thể tính là thượng giai. Nhưng sự truy cầu đối với đạo của nàng thì khó thể tưởng tượng hết được. Vì truy cầu đạo của mình, sau khi thành công Vấn Đỉnh, nàng liền cải tu Bế Thần Tiên thuật của gia tộc.

Tiên thuật này yêu cầu tự phong bế thất khiếu, không được nhìn, không được nói, không được nghe, không được nghĩ. Đây chính là một trong ba Đại Cấm thuật của Diêu gia. Rất ít người có thể tĩnh tâm đến mức đó. Mặt khác, sở dĩ pháp thuật này được xếp vào Cấm thuật là vì người tu luyện nó chỉ cần hơi vô ý sẽ hoàn toàn chìm vào trong thần thức tự bế mà chết!

Trong nhiều thế hệ tộc nhân của Diêu gia, cũng có nhiều người chết vì tu luyện pháp thuật này, nên những người tu luyện nó đã ngày càng ít đi.

Diêu Băng Vân đã duy trì trạng thái này, bế quan năm trăm năm trong một trong những cấm địa của Diêu gia, trên Hàn Băng Tinh.

Sau khi xuất quan, thái độ của nàng luôn lạnh như băng, như vạn niên hàn băng. Dù ở đâu, nàng cũng mang theo một luồng hàn ý. Nữ tử này một lòng hướng đạo, tâm chí kiên định đến mức khó thể tưởng tượng được. Trong thế hệ thứ ba của Diêu gia, chỉ có hai người đạt cảnh giới thần thông Súc Địa Thành Thốn. Diêu Băng Vân chính là người đầu tiên. Không những thế, trong hai người này thì nàng cảm ngộ Súc Địa Thành Thốn sâu sắc hơn cả! Diêu Băng Vân lại bước về phía trước, mang theo vẻ mặt lạnh lẽo, tiếp tục truy đuổi.

Cuộc truy đuổi này kéo dài tới mười ngày, Vương Lâm dần dần nhận ra điểm không ổn, càng thêm cẩn trọng.

Trong mười ngày này, Diêu Băng Vân truy đuổi không bỏ. Với tâm tính của nàng, vốn sẽ không tham dự vào sự kiện Thiên Khung Lệnh của gia tộc. Nếu có thể, nàng sẽ lựa chọn bế quan tu luyện, cảm ngộ thiên đạo.

Hãy cùng truyen.free đắm mình vào những trang sử tu chân đầy huyền ảo này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free