Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Điểm Tinh Thánh Thủ - Chương 819: Đáp ứng

Phương Huy nghe lời Chương Tiểu Vĩ mà ngây người, một năm rưỡi? Cậu ta cũng chỉ mới học hết nửa năm lớp mười một là cùng chứ gì. Vậy mà trên mạng lại đưa tin cậu ta tốt nghiệp cấp 3 thành phố Tương, rồi tốt nghiệp đại học Vũ Giang tỉnh HB, chẳng lẽ tất cả đều là tin vịt trên mạng sao?

Không thể nào! Không thể như vậy! Bây giờ những lời trên mạng còn có thể tin được sao?

“Chương Tiểu Vĩ, tôi nghĩ cậu vẫn nên đi tham gia buổi lễ tựu trường của chúng tôi. Dù sao đi nữa, nó cũng coi là trường cũ của cậu mà. Còn về trình độ học vấn của cậu, trên mạng đã có những tin đồn liên quan, cậu cứ việc không cần để tâm.”

Mặc kệ cậu tốt nghiệp ở đâu, dù sao trên mạng đã có những thông tin giới thiệu về cậu, cho nên cậu hoàn toàn không cần bận tâm đến trình độ học vấn thật sự của mình.

Tôi nghĩ đa số mọi người vẫn sẽ tin vào trình độ học vấn mà mạng đã giới thiệu về cậu. Thậm chí nếu bây giờ cậu có đứng trên bục giảng mà nói rằng mình chỉ mới học hết nửa năm lớp mười một, mọi người cũng chỉ sẽ cười xòa cho qua. Dù sao họ thà tin rằng cậu đã tốt nghiệp đại học, chứ không đời nào tin rằng cậu thậm chí còn chưa tốt nghiệp cấp ba.

“Tiểu Vĩ, hay là con đồng ý với cậu ta đi?” Mẹ Chương nghe lời Phương Huy nói thì liền lên tiếng khuyên nhủ.

Mặc dù biết con trai đi rất có thể sẽ thành một tấm gương phản diện, nhưng bà cũng biết, nếu con trai không nói ra s��� thật, những người đó tìm kiếm thông tin trên mạng, chỉ sẽ thấy cậu ấy là thủ khoa tốt nghiệp đại học Vũ Giang tỉnh HB. Tất nhiên, việc này không thể nào cứu vãn được.

Mà Đại học Vũ Giang tỉnh HB tự nhiên cũng sẽ chẳng đứng ra đính chính sai lầm này. Dù sao họ không nhận lỗi, đây chính là một tình huống đôi bên cùng có lợi.

Tất nhiên, Đại học Vũ Giang cũng sẽ chỉ giữ im lặng, không phủ nhận cũng không thừa nhận. Khi không có chuyện gì, mọi người đều an ổn mà sống. Nếu có bất kỳ scandal nào ảnh hưởng đến danh dự của họ thì lúc đó họ mới nhảy ra mà thôi.

Phương Huy nghe lời của dì Chương nói, trên mặt lộ ra vẻ khao khát. Bởi vì anh ta biết từ thông tin mình có được, Chương Tiểu Vĩ này đối với lời mẹ thì nói gì nghe nấy.

Chỉ vì Chương Tiểu Vĩ nhớ đến tình cảm năm xưa của mẹ, lại chi ra hơn một tỉ để thu mua một công ty đứng trên bờ vực phá sản. Chỉ như vậy mà khiến một doanh nghiệp nhà nước liên tục thua lỗ hàng năm đã chuyển đổi mô hình thành công.

Trong báo cáo năm của công ty này, năm đầu tiên mặc dù không có lợi nhuận, nhưng cũng không lỗ vốn, cho thấy Chương Tiểu Vĩ quan tâm mẹ đến mức nào.

“Vậy cũng tốt, con đi!” Quả nhiên không nằm ngoài dự liệu của Phương Huy. Sau khi nghe lời mẹ Chương, Chương Tiểu Vĩ trầm mặc vài giây rồi vui vẻ đồng ý.

“Cảm ơn cậu, Chương Tiểu Vĩ! Tôi đại diện cho toàn thể thầy trò trường cấp 3 thành phố Tương cảm ơn cậu đã đến.” Phương Huy nghe Chương Tiểu Vĩ nói vậy, vội vàng đứng lên, trịnh trọng nói.

“Không khách khí, không khách khí!” Chương Tiểu Vĩ ngượng ngùng nói. Vốn dĩ theo ý cậu thì không muốn đi chút nào.

Đưa Phương Huy đi xong, khi Chương Tiểu Vĩ trở lại bàn chơi bài, lúc này chỉ thấy trước mặt Hà Quân là một xấp tiền. Tất nhiên, dù đều là những tờ mười, hai mươi tệ, nhưng ước tính sơ sơ cũng phải một trăm hai mươi đến một trăm tám mươi tệ.

“Anh, vẫn là anh đến đi, em cứ thua mãi!” Chu Phán Phán thấy Chương Tiểu Vĩ đến, đưa những quân bài trên tay cho Chương Tiểu Vĩ nói.

“Tiểu Quân, Bé Thiến, Tiểu Vĩ, ăn cơm!” Trong lúc Chương Tiểu Vĩ và Phương Huy nói chuyện, dì út cũng đã loay hoay trong bếp. Vốn là đồ ăn có sẵn, nên rất nhanh đã dọn xong bữa cơm.

“Không đánh được, ăn cơm xong chúng ta chơi tiếp!” Chương Tiểu Vĩ nhìn bài của Chu Phán Phán một cái, bộ bài trên tay cô bé đúng là bài thua. Cho nên cậu không nhận bài, vừa lúc dì út lại gọi ăn cơm, càng không thể nào nhận bài được.

“Cho Phán Phán, đ��y là một trăm tệ em đã thua!” Hà Quân vẫn rất ra dáng một người anh cả, anh đem toàn bộ số tiền mình thắng được trả lại cho Chu Phán Phán.

“Không được đâu, thua thì phải chịu! Chờ một chút ăn cơm xong em còn muốn thắng lại, hừ!” Chu Phán Phán khinh thường nói, sau đó dọn dẹp đồ đạc của mình.

Người một nhà ăn cơm vui vẻ hòa thuận. Chương Tiểu Vĩ có chút nghi ngờ, cậu mình lại có thể hòa nhập nhanh đến vậy. Hay là do mấy năm nay ông ấy thường xuyên về nhà? Chương Tiểu Vĩ chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.

Sau khi ăn xong, mấy người Chương Tiểu Vĩ lại chơi đến gần nửa đêm. Cuối cùng, Hà Quân và Chương Tiểu Vĩ ngủ chung một chỗ, Hà Tiểu Thiến cùng mẹ Chương ngủ chung một chỗ. Cậu cả nhà về khách sạn gần đó, còn dì út thì chắc là đã về rồi.

Vốn cũng muốn giữ cô ấy lại ở nhà Chương Tiểu Vĩ, nhưng dì út còn phải về nhà cho mèo chó ăn, cho nên ăn cơm tối xong nàng đi trở về.

Mùng Một cứ thế trôi qua. Sáng sớm ngày thứ hai, Chương Tiểu Vĩ vẫn giữ vững thói quen dậy sớm tốt đẹp. Mặc một bộ quần áo thường, cậu ch���y bộ rèn luyện thân thể trong khu dân cư thôn công nhân mới.

“Tiểu Vĩ, về rồi à!”

“Dì Trương năm mới tốt lành!”

“Đứa nhỏ này có tiền cũng không quên bản, thật là một đứa bé ngoan.”

“Tiểu Vĩ, năm mới tốt lành!”

“Dì Liễu năm mới tốt lành!”

“Ha ha, mai em trai con, Liễu Bay, tốt nghiệp rồi, cho nó vào công ty con làm việc nhé?” Dì Liễu thật đúng là không khách khí nói.

“Tốt, không thành vấn đề!” Liễu Bay là ai, Chương Tiểu Vĩ cũng không biết. Cứ đồng ý trước rồi hãy nói. Dù sao trong ấn tượng của cậu, Liễu Bay này hẳn kém cậu không đến mười tuổi.

Cứ như vậy, Chương Tiểu Vĩ sống trong khu dân cư thôn công nhân mới này. Hầu hết đều là những công chức lâu năm của nhà máy xe máy trước đây, nên cậu đều quen biết phần lớn mọi người.

Dù sao khi đó không giống bây giờ. Khi đó không có ti vi, ngay cả điện cũng chỉ được cung cấp chập chờn, cho nên mọi người lúc không có chuyện gì làm chính là ngồi chung một chỗ tán gẫu một chút, chơi bài một chút, cơ bản ai cũng biết nhau.

Không giống bây giờ, nhà nhà có điện, điện thoại, điều hòa, ti vi. Rất ít người đi ra ngoài. Nói khó nghe một chút, hàng xóm sát vách một nhà có mấy người, vậy mà mọi người cũng chẳng nhận ra nhau. Chương Tiểu Vĩ vẫn rất hoài niệm khoảng thời gian đó.

Trước kia có câu nói cổ hay rằng, bà con xa không bằng láng giềng gần. Nhưng bây giờ xem ra, những lời này đã không còn phù hợp. Lời này hẳn phải nói ngược lại mới đúng: láng giềng gần không bằng bà con xa.

“Ừng ực, ừng ực!” Chương Tiểu Vĩ sau khi về đến nhà, ôm bình nước uống ừng ực mấy ngụm nước lớn.

“Con uống chậm một chút!” Mẹ Chương thắt khăn choàng bếp, âu yếm nhìn Chương Tiểu Vĩ nói.

“Con làm sao thế, chạy có mấy bước mà sao lại uống như vậy?” Mẹ Chương đem làm xong bữa ăn sáng bưng đến bàn ăn rồi nói.

“Không phải, mới vừa ở trong sân chạy bộ, trước kia những cái dì ấy mỗi người đều cùng con chào hỏi, nói đến khô cả cổ họng!”

“Đó là mấy dì ấy thích con đấy, lại đây ăn điểm tâm!” Mẹ Chương dọn chén đũa xong, tháo khăn choàng bếp xuống: “Mẹ đi gọi hai đứa ch��ng nó dậy ăn cơm.”

“Oh!” Chương Tiểu Vĩ lặng lẽ nghĩ, ai bảo mấy dì ấy thích cậu cơ chứ. Trong ấn tượng của cậu, năm đó khi cậu còn tủi thân, bọn họ cũng không ít lời ra tiếng vào, cũng không biết mẹ khi đó đã chịu biết bao nhiêu khổ sở.

“Được rồi, chúng nó không dậy, chúng ta ăn đi!” Mẹ Chương rất nhanh liền đi ra, bất đắc dĩ lắc đầu nói.

“Con đi gọi bọn họ đi!” Chương Tiểu Vĩ không nỡ để mẹ phải vất vả chạy tới chạy lui buổi sáng, đứng dậy chủ động đề nghị đi gọi.

“Được rồi, mẹ gọi chúng còn không được, con làm sao có thể gọi chúng dậy được chứ.” Mẹ Chương bất đắc dĩ cười cười.

“Đó cũng không nhất định!”

Rất nhanh, cửa phòng Chương Tiểu Vĩ đã bị mở ra.

“Ô, thật là mệt à!” Hà Quân là người đầu tiên dậy. Dù sao con trai thì cũng dễ dàng hơn con gái một chút.

“Ai! Sớm biết ở nhà ngủ!” Sau đó, Hà Tiểu Thiến mang vẻ mặt ngái ngủ, khó chịu, đầu tóc rối bời đi ra. Cô bé thậm chí còn chưa chải đầu, cứ thế tóc tai bù xù mà đi ra.

“Bé Thiến, con muốn ngủ thì cứ ngủ thêm chút nữa đi!” Mẹ Chương không nhìn nổi. Bà mặc dù không biết con mình dùng biện pháp gì để cho bọn họ dậy, nhưng nhìn vẻ mặt của hai đứa thì thấy chúng cũng không phải là rất vui lòng.

“Không được, tránh cho bị người nào đó cắt mất tiền thưởng cuối năm!” Hà Tiểu Thiến oán trách liếc nhìn Chương Tiểu Vĩ một cái. Mặc dù không có chỉ mặt gọi tên, nhưng không khó để nhận ra, những lời này nhằm thẳng vào Chương Tiểu Vĩ.

“Tiểu Vĩ, con tại sao có thể như vậy chứ!” Mẹ Chương không nghĩ tới Chương Tiểu Vĩ lại dùng tiền thưởng cuối năm của Hà Tiểu Thiến để gọi bọn họ dậy.

“Mẹ, con đây là tốt cho bọn họ mà! Một ngày khởi đầu từ buổi sáng, một năm khởi đầu từ mùa xuân. Mẹ xem, đây đã là buổi sáng lại còn là mùa xuân, mà bọn họ lại có thể lãng phí cả khoảng thời gian quý giá như vậy trên giường.” Chương Tiểu Vĩ tự mình múc một bát cháo, sau đó lại múc đầy bát cho mẹ Chương.

“Con có lý!” Hà Quân không nói gì, Hà Tiểu Thiến bĩu môi nói.

Tuy không vui thì vẫn là không vui, nhưng đã rời giường rồi, hai người vẫn quây quần lại ăn sáng.

“Mẹ, con tới rửa chén đi!” Chương Tiểu Vĩ ngăn cản mẹ Chương dọn bát đũa, tự tay dọn dẹp.

“Dì, hay là để cháu đi!” Hà Tiểu Thiến bất đắc dĩ đứng lên nói. Ở nhà cô bé có bao giờ rửa bát đâu, nhưng giờ thì chẳng còn cách nào khác. Mình không thể ngồi đó nhìn ông chủ rửa bát được, cho nên cô bé vẫn do dự rồi đứng lên chuẩn bị nhận lấy việc này.

“Ha ha, các con cứ nghỉ ngơi cho tốt là mẹ vui rồi, để mẹ làm là được rồi!” Cuối cùng hai người đều không có thể rửa chén, vẫn là mẹ Chương tự mình rửa.

Hà Tiểu Thiến tức giận nhìn Chương Tiểu Vĩ, bây giờ còn đang oán trách Chương Tiểu Vĩ đã cắt ngang giấc mơ đẹp của mình.

“Bé Thiến, vẫn còn đang tức giận à?” Chương Tiểu Vĩ ngượng ngùng hỏi em gái họ.

“Không tức giận, em không tức giận đâu!” Hà Tiểu Thiến nở nụ cười nói.

“À, không tức giận thì tốt rồi. Mà này, con gọi điện cho Bé Huệ, hẹn cô bé ra ngoài chơi đi!”

“Tự anh không hẹn được sao, em coi thường anh đấy!” Hà Tiểu Thiến lộ ra vẻ mặt khinh bỉ nói.

“...!”

“Phốc xuy!” Hà Quân nghe được cuộc đối thoại của em gái và Chương Tiểu Vĩ, không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Em hẹn đi, anh sẽ tăng tiền thưởng cuối năm cho em 10%!” Chương Tiểu Vĩ tăng thêm điều kiện.

“Hừ, em sẽ không bán đứng bạn bè vì tiền!” Hà Tiểu Thiến cao ngạo ngẩng đầu lên.

“Là 20%?”

“Anh cho là có tiền chính là vạn năng sao?”

“50%?”

“Em gọi ngay đây!” Nghe nói tiền thưởng cuối năm đã tăng đến 50%, không đồng ý mới là lạ.

Dù sao thì tiền thưởng cuối năm nay của cô bé là một trăm ngàn. Với mức tăng 50%, cô bé sẽ có thêm năm chục ngàn tiền thưởng cuối năm, phải không?

Mẹ Chương ở bên cạnh nghe hai anh em cãi vã, bất đắc dĩ lắc đầu một cái. Đối với chuyện công ty, bà từ trước đến nay không nhúng tay vào. Bà biết con trai mình làm việc rất có chừng mực.

Liền giống như nhà máy xe máy trước đây. Sau khi cậu ấy cải cách, năm đầu tiên đã không còn thua lỗ, năm tiếp theo có thể sẽ có lợi nhuận.

Nếu con trai nói cho bà gia tăng 50% tiền thưởng cuối năm, mấy chục ngàn đồng tiền đối với bà mà nói cũng chẳng đáng là bao, chứ đừng nói đến cậu con trai làm ông chủ lớn này.

Chỉ là điều bà quan tâm là Quan Tiểu Huệ mà con trai nhắc đến – cô gái duy nhất từng dính scandal với con trai. Khi nghe con trai muốn hẹn cô bé ra ngoài chơi, làm sao bà có thể không vui được chứ.

“Thanh niên phê gấp bội, liền cái này Thanh niên phê gấp bội...!” Lúc này, điện thoại của Chương Tiểu Vĩ đột nhiên reo vang. Chương Tiểu Vĩ vừa nhìn đã thấy đó là số của Lưu Vân Long.

“Này, Tiểu Long à!” Chương Tiểu Vĩ nghe máy.

“Tiểu Vĩ, đang ở đâu vậy? Tôi hẹn mấy đứa bạn học cũ chuẩn bị đi ăn sáng, cậu đi cùng không?” Từ đối diện bên trong điện thoại có thể nghe tiếng mấy cô gái đang đùa giỡn.

“Tôi mới ăn xong rồi, các cậu cứ đi đi!”

“Ra đây đi! Toàn là bạn học cũ đấy, các nàng nói muốn gặp cậu một lần!” Lưu Vân Long vẫn không bỏ cuộc.

“Tiểu Long, cảm ơn cậu có lòng. Các cậu cứ đi ăn đi, tối nay tôi mời.” Bên kia Hà Tiểu Thiến đang gọi điện cho Quan Tiểu Huệ, mình bên này đang vội nên không tiện nói chuyện, cho nên cậu không thể đồng ý với đối phương.

“Được thôi, tối nay nhé, cậu nói đấy nhé!” Đối phương nghe Chương Tiểu Vĩ nói vậy, hưng phấn nói, sau đó trực tiếp cúp điện thoại của Chương Tiểu Vĩ.

“Ông chủ, Quan Tiểu Huệ đồng ý, nàng nói chín giờ tới trước cổng cửa hàng bách hóa Hằng Đức Khởi thuộc trung tâm thương mại Hoành đợi ở cổng.” Bên phía Hà Tiểu Thiến, Quan Tiểu Huệ cũng đã đồng ý.

“...!” Bất quá, Chương Tiểu Vĩ có thể nghe được trong lời nói của em gái họ, cô bé có ý kiến lớn đến mức nào về ông chủ này.

Trung tâm thương mại Hoành là khu thương mại lớn nhất thành phố Tương. Nghe nói thành phố Tương có tám trung tâm thương mại như vậy. Tất nhiên, đồ vật bên trong cũng đắt hơn so với các trung tâm thương mại khác một chút.

Có lẽ vì là thành phố cấp ba, dịp Tết, lượng người qua lại còn nhiều hơn cả một thành phố hạng nhất như Vọng Hải.

Gần chín giờ, Chương Tiểu Vĩ cải trang đơn giản một chút. Nếu không phải là người quá quen thuộc với cậu, thì giờ đây căn bản sẽ không nhận ra cậu là Chương Tiểu Vĩ.

“Hey, sớm như vậy à?” Chương Tiểu Vĩ vừa mới tới không bao lâu, phía sau cậu liền truyền đến giọng nói quen thuộc của Quan Tiểu Huệ.

“Ngươi cũng quá sớm à?” Chương Tiểu Vĩ có chút kinh ngạc xoay người lại nhìn, thấy trong tay cô bé còn có túi đồ được đóng gói từ Hằng Đức Khởi, chứng tỏ đối phương đã đến từ rất sớm và còn có thời gian để mua sắm.

“Cho, đây là cho cậu.” Quan Tiểu Huệ đưa túi hamburger và cà phê được gói ghém cẩn thận trong tay cho Chương Tiểu Vĩ, cười nói.

“Cậu ăn đi, tôi ăn rồi!” Chương Tiểu Vĩ nhìn thấy trong tay cô bé chỉ có một suất ăn sáng, bất đắc dĩ nói.

“Tôi 8h30 đã tới rồi, mới vừa ở bên trong ăn một phần, cái này là cho cậu mua đấy!” Quan Tiểu Huệ nghiêng đầu nói.

“Bé Huệ, em thật là đẹp!” Bởi vì lúc này Quan Tiểu Huệ vừa vặn đón nắng ban mai, khiến cô toát lên vẻ đẹp khác lạ.

“Cậu bây giờ mới phát hiện sao?” Quan Tiểu Huệ thẹn thùng nói.

“À, ha ha, tôi sớm phát hiện chẳng qua là vẫn chưa kịp nói với em mà thôi.” Chương Tiểu V�� lúng túng gãi đầu một cái, cuối cùng vẫn nhận lấy túi ăn sáng từ tay Quan Tiểu Huệ.

Dù sao đây là đối phương mua bữa ăn sáng cho mình, nếu cậu từ chối thì có chút không phải. Hơn nữa sáng nay cậu cũng chỉ uống có hai bát cháo, nên ăn thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Chỉ là khi cậu cầm lấy phần ăn sáng thì hơi khổ não một chút. Bởi vì để tránh thu hút sự chú ý của người khác, cậu đã cố tình quấn một chiếc khăn quàng che kín miệng. Nếu cứ thế ăn điểm tâm, chắc chắn phải tháo khăn quàng xuống. Cứ như vậy, mục đích che giấu thân phận sẽ thất bại, và cuộc hẹn này nhất định sẽ kết thúc trong thất bại.

“À, quên mất, cậu ăn thế này sao được! Đi thôi, chúng ta vào trong tìm chỗ nào vắng vẻ ăn xong rồi hãy đi dạo trung tâm thương mại!” Quan Tiểu Huệ thuận tay nắm lấy tay Chương Tiểu Vĩ rồi đi vào trong Hằng Đức Khởi.

Bản dịch này được tạo ra dưới sự bảo hộ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free