(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1019: Bị bỏ rơi
Sau khi chờ đến gần bảy giờ tối tại nhà Alice, Hướng Nhật cùng nàng chào hỏi cha mẹ cô. Sau đó, dưới sự hướng dẫn của Alice, cả hai đến nhà một người bạn của cô để tham gia buổi tụ tập.
Buổi họp mặt này không trang trọng như những bữa tiệc khiêu vũ, không đòi hỏi phải ăn diện cầu kỳ; mọi người chỉ cần mặc những bộ đồ thoải mái là được.
Vì thế, Hướng Nhật không cần thay quần áo hàng ngày, thậm chí Alice còn giữ nguyên chiếc quần short vẫn mặc ở nhà, chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng. Sau đó, hai người cùng lên đường.
Nhà của Abigail cũng không quá xa, nằm ngay trong khu vực lân cận. Cả hai chỉ mất hơn mười phút đi bộ là đã tới nơi.
So với nhà Alice, căn nhà này rộng rãi hơn hẳn, với một bãi cỏ lớn xanh mướt ngay trước cửa.
Một ngôi nhà lớn như vậy, lại thêm hai tầng lầu, trông chẳng khác nào một căn biệt thự. Chỉ từ điểm này thôi cũng đủ thấy gia đình Abigail giàu có hơn rất nhiều so với tầng lớp trung lưu.
Vừa đẩy hai cánh cửa kính bước vào, họ đã thấy bên trong có rất đông người, tiếng nói chuyện ồn ào, náo nhiệt.
Từng nhóm nhỏ tụm năm tụm ba, đa phần là bạn bè thân thiết hay người quen, đang say sưa trò chuyện về những chủ đề thú vị.
Sự xuất hiện của Hướng Nhật và Alice lập tức thu hút ánh nhìn của không ít người. Dọc đường đi, không ngừng có người vẫy tay chào hỏi họ. Một cô gái xinh đẹp đi cùng một thiếu niên gốc Á, sự kết hợp ấy quả thực có chút lạ lẫm.
– Chào người đẹp! Tối nay dẫn em trai đi dự tiệc à?
Một người đàn ông cao gần một mét chín chặn đường hai người, trên tay bưng ly rượu nhỏ. Nhìn chất lỏng trong suốt bên trong, có thể đoán đó là một loại rượu khá mạnh.
Hắn dường như đã ngà ngà say, mặt đỏ bừng, giọng nói cũng nồng nặc ý trêu ghẹo.
– Này Pele, đi chỗ khác chơi đi! Đây là Alice, bạn thân nhất của tớ đấy!
Amanda không biết từ đâu xuất hiện, đẩy tên đàn ông to cao kia ra.
– Ờ... Tớ xin lỗi, hai cậu cứ nói chuyện đi...
Gã to cao ợ một tiếng rồi bỏ đi. Dù còn biết nói lời xin lỗi, xem ra hắn vẫn giữ được chút tỉnh táo.
– Tớ xin lỗi, Alice, Jack. Pele thật ra không phải người xấu đâu, chỉ là hắn đã uống say quá rồi.
Amanda áy náy giải thích.
– Không sao đâu. Tớ nhớ ra hắn rồi, hắn là đội trưởng đội bóng bầu dục của trường mình hồi trung học.
Alice lắc đầu thông cảm, rồi liếc nhìn khung cảnh náo nhiệt xung quanh, vẻ mặt tỏ ra phấn chấn.
– Đúng đấy, chính là hắn. Nhưng dạo gần đây hắn vừa mới thất tình, nên...
Amanda chỉ nói lấp lửng rồi chuyển chủ đề:
– Được rồi, hai cậu cứ tự nhiên. Bia ở đằng kia, còn đồ ăn thì ở phía bên đó nhé.
– Được thôi.
Alice kéo Hướng Nhật rời đi.
Dọc đường đi, không ít người lạ mặt tiếp cận chào hỏi Alice. Cô nàng đều điềm nhiên đáp lời, có thể thấy cô rất thích thú với bầu không khí này.
Lấy hai ly rượu từ trên bàn lớn, Alice đưa một ly cho Hướng Nhật, còn mình thì cầm ly kia, không chút e dè mà uống cạn một hơi.
Mãi đến khi nhận ra ánh mắt kinh ngạc của những người đàn ông xung quanh, cô mới ý thức được hành động vừa rồi có phần thiếu nữ tính, gương mặt hơi ửng đỏ.
– Em quên mất, Jack. Bình thường em không như thế đâu.
– Uống rượu thì phải uống cho sảng khoái chứ.
Đây không phải lần đầu Hướng Nhật chứng kiến khía cạnh phóng khoáng này của Alice. Nói rồi, hắn cũng uống cạn ly rượu trong tay.
Alice đã bớt ngượng ngùng:
– Em đi lấy thêm cho anh nhé.
Nói đoạn, cô nhanh chóng quay lại bàn, cầm thêm hai ly rượu khác đến, rồi đưa một ly cho hắn.
– Jack, trước đây anh đã từng tham gia tiệc tùng kiểu này chưa?
Alice nhẹ nhàng nhấp một hớp rượu rồi hỏi.
– Ý em là kiểu Trung Hoa hay kiểu Mỹ?
Hướng Nhật cũng bắt chước cô, ra vẻ lịch thiệp mà nhấp một ngụm nhỏ.
– Đương nhiên là giống như thế này chứ.
Alice quan sát khung cảnh náo nhiệt xung quanh. Cô không biết tiệc tùng kiểu Trung Quốc sẽ thế nào, nhưng chắc cũng chẳng khác mấy.
– Đây là lần đầu tiên anh tham gia một buổi tụ tập kiểu này đấy.
Hướng Nhật cũng đang quan sát không gian bên trong ngôi nhà. Tất nhiên hắn không phải chưa từng đi tiệc tùng, nhưng đây đúng là lần đầu tiên hắn trải nghiệm một buổi tiệc kiểu Mỹ, cảm giác thật mới lạ.
– Lần đầu à? Thật ra ở đây không cần phải quá nghiêm túc đâu, cứ buông thả, quậy tưng bừng một chút cũng chẳng sao.
Alice ra vẻ từng trải, truyền thụ kinh nghiệm cho Hướng Nhật.
Hướng Nhật khẽ gật đầu. Thật ra, dù Alice không nói thì hắn cũng đủ tinh ý để nhận ra rằng những buổi tụ tập như thế này chủ yếu dành cho giới trẻ, tất nhiên không thể thiếu đi những khoảnh khắc "quậy tưng" một chút.
Thậm chí, vừa liếc mắt sang phía kia, hắn đã thấy hai người đàn ông đang ôm ấp thân mật. Hướng Nhật hài hước trêu Alice:
– Ý em là quậy như hai người kia à?
Alice nhìn theo hướng tay hắn chỉ, sắc mặt đỏ bừng lên.
– Đây chỉ là một phần rất nhỏ thôi, Jack.
Dường như sợ "người yêu" bị "ô nhiễm" tầm mắt, Alice vội vàng kéo tay hắn lên tầng hai.
Trên tầng hai có một phòng khách rất lớn, thậm chí còn nhỉnh hơn cả phòng khách bên dưới một chút. Tuy nhiên, nơi đây cũng có rất đông người, từng nhóm tụ tập, tiếng nói chuyện xen lẫn tiếng nhạc, ồn ào hơn hẳn phía dưới rất nhiều.
– Jack, mình ra phía kia đi.
Alice chỉ vào cửa sổ dẫn ra sân thượng, rồi lại kéo hắn đi.
Có điều, ban nãy do góc nhìn hạn chế nên Alice cứ nghĩ sân thượng không có người. Mãi đến khi đến nơi, cô mới phát hiện chỗ này đã có một cặp nam nữ đang ngồi.
Cặp đôi đang thân mật, cũng có những hành động tương tự hai người đàn ông khi nãy. Bị làm phiền đột ngột, trên mặt họ chẳng thể giả vờ vui vẻ.
Alice hơi ngạc nhiên, định kéo Hướng Nhật đi thì người phụ nữ xinh đẹp kia đột nhiên mừng rỡ nhìn cô:
– Alice? Cậu là Alice đúng không?
– Cậu là...?
Alice không khỏi sửng sốt, nhìn kỹ đối phương, rồi ngập ngừng hỏi:
– Selena?
– Đúng rồi, là tớ đây! Trời ơi, tớ không ngờ lại có thể gặp cậu ở đây đó.
Người phụ nữ dường như bị kích động, nhưng chợt nhận ra hành động của mình có phần thất lễ, cô khẽ vòng tay qua cánh tay người đàn ông bên cạnh:
– Xin lỗi nhé, đây là bạn trai của tớ, Adelaide.
– Xin chào.
Alice lễ phép chào hỏi người đàn ông với vẻ ngoài khá bình thường nhưng thân hình cao lớn và cường tráng. Sau đó, cô giới thiệu "bạn trai" bên cạnh:
– Còn đây là bạn trai tớ, cậu ấy tên Jack.
– Bạn trai?!
Hai người kia cũng vô cùng kinh ngạc một cách ăn ý. Bởi lẽ, nhìn thế nào đi chăng nữa, Alice và Hướng Nhật cũng không thể nào có quan hệ yêu đương được! Chưa kể đến sự khác biệt về màu da hay chủng tộc, chỉ riêng tuổi tác thôi cũng đã thấy rõ sự chênh lệch. Alice là một đại mỹ nữ, làm sao có thể vừa mắt một thiếu niên gốc Á non nớt như vậy chứ?
Hướng Nhật cũng biết vẻ ngoài non choẹt của mình khó lòng thuyết phục được ai, nhưng không thể quá vô lễ, hắn vẫn thân thiện chào hỏi lại:
– Xin chào.
– Cảm ơn.
Người phụ nữ cau mày nhìn hắn, rồi bất ngờ buông tay bạn trai, tiến lên kéo lấy Alice:
– Alice này, lúc nãy lên lầu cậu có gặp Bonnie không? Chưa à? Vậy bây giờ tớ dẫn cậu đi gặp nhé, lâu lắm rồi bọn mình chưa tụ tập cùng nhau.
Alice bị kéo đi, không thể dừng lại được, đành quay về phía Hướng Nhật, lộ ra ánh mắt áy náy. Hướng Nhật nhìn cô, ra hiệu cứ yên tâm đi, anh sẽ tự lo được cho bản thân.
Hai người phụ nữ vừa rời đi, người đàn ông cường tráng kia nhìn Hướng Nhật một cái đầy thông cảm, rồi cũng bỏ đi mà không nói lời nào.
Trên ban công lúc này, chỉ còn lại mình Hướng Nhật...
*** Đôi lời tác giả *** P/s: Về vấn đề "ém chương", tôi xin giải thích một chút. Đúng là mấy năm qua, nguyên nhân tôi dừng bút trước đây có lẽ nhiều bạn đọc đã biết. Có một vài yếu tố mang tính cưỡng chế. Thậm chí tôi chưa từng nghĩ sẽ tiếp tục. Vì vậy, việc "ém chương" là có thật. Trước kia tôi cũng đã viết thêm được một ít, khoảng mấy chục chương sau, nhưng phần lớn là viết nhanh và chưa chỉnh sửa nên cần phải hiệu chỉnh lại, hoặc thay đổi nội dung, thêm thắt tình tiết mới. Hơn nữa, tôi còn đang viết thêm một bộ khác, mỗi ngày ra 3 chương, nên với quyển "Đỉnh Cấp Lưu Manh" này, tôi cũng chỉ có thể không ngừng cố gắng. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.