(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1048: Đùa giỡn
- Đến lượt anh đấy à?
Người phụ nữ tóc nâu đỏ bị hành động của Hướng Nhật khiến cho ngơ ngác, nhìn sang phía Pattinson đang trùm kín đầu.
Ngay cả lão giáo sư tóc bạc cũng chẳng buồn đôi co, vẻ mệt mỏi, nhắm mắt giả vờ ngủ.
- Xin chào, tiểu thư xinh đẹp.
Pattinson đứng dậy, trông như một quý ông nho nhã, lịch thiệp.
- Các người là chuyên gia được mời tới giám định các tác phẩm nghệ thuật phải không?
- Anh là ai?
Người phụ nữ tóc nâu đỏ không trả lời, mà hỏi ngược lại, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
- Tôi nghĩ cô sẽ không muốn biết tên của tôi đâu.
Pattinson dường như rất có hứng thú với trò chơi "mèo vờn chuột", dù sao hành trình còn kéo dài mấy tiếng đồng hồ, tiêu khiển chút thời gian trên máy bay cũng không tồi.
- Nói cho tôi tên của anh! Tôi nghĩ sau chuyến bay này, sếp của anh sẽ rất "vui vẻ" nói chuyện với anh đấy.
Người phụ nữ tóc nâu đỏ buông lời đe dọa, tuy cảm thấy có gì đó không đúng nhưng trên máy bay này không chỉ có hai kẻ trùm kín mặt, không dám lộ diện này, còn có rất nhiều bảo vệ xuất thân từ lực lượng đặc nhiệm tinh nhuệ, điều này nhất thời mang lại cho cô ta không ít tự tin và dũng khí.
- Coi như nói cho cô tên của tôi, cô cũng chẳng tìm được "sếp" của bọn tôi đâu, cô bé à!
Trong giọng nói của Pattinson tràn đầy sự chế nhạo, đáng tiếc đối phương ăn mặc quá lôi thôi, nhếch nhác, nếu không hắn dám viết nên một đoạn giai thoại tình yêu cao vạn thước cùng cô ta.
Người phụ nữ tóc nâu đỏ đương nhiên đã bị chọc tức, cho rằng tên kia không dám khai báo danh tính với mình, chẳng lẽ hắn ta nghĩ làm vậy là cô ta bó tay sao? Chờ sau khi trở về, cô ta có thể dễ dàng tra ra người hộ tống này là ai.
- Tôi sẽ nhớ kỹ những lời anh nói hôm nay!
Cô ta quyết định tạm thời nén giận, chờ hoàn thành chuyến đi này xong sẽ báo thù.
- Ôi chao, chuyện này thật đáng sợ làm sao, tiểu thư định sau khi trở về tính sổ với tôi đó à?
Pattinson cố ý khoa trương nói, nhưng giọng nói rất nhanh chuyển sang lạnh lùng:
- Rất tiếc, tôi không thể không báo cho cô biết, cô, và cả vị giáo sư đang nghỉ ngơi đằng kia, các người đã bị bắt làm con tin.
- Con tin?
Không chỉ người phụ nữ tóc nâu đỏ trở nên sửng sốt, ngay cả vị giáo sư đang nhắm mắt giả vờ ngủ cũng vì nghe có người nhắc đến mình mà phải mở mắt ra, chân mày nhíu chặt lại, tỏ vẻ nghi ngờ và bất mãn.
- Anh biết anh đang nói gì không? Anh bị điên rồi! Không có ai đi ngăn tên điên này lại à?!
Người phụ nữ tóc nâu đỏ nhìn sang mấy người đàn ông vạm vỡ mặc âu phục đen nãy giờ không hề có động tĩnh, hiển nhiên muốn họ ra tay giúp mình, đuổi cái tên ngu ngốc không dám lộ mặt này đi, ít nhất không để hắn tiếp cận cô và giáo sư.
- Tôi nghĩ bọn chúng sẽ nghe lời cô đấy!
Pattinson nói đầy ẩn ý, vừa dứt lời, hai tên mặc âu phục đen đột nhiên từ chỗ ngồi đứng dậy.
Sắc mặt người phụ nữ tóc nâu đỏ bấy giờ mới hơi giãn ra, cuối cùng cũng có người ngăn tên kia lại. Nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, hai tên mặc âu phục đen đột nhiên bắt giữ cô ta, dễ dàng khống chế.
- Buông tôi ra, các người đang làm gì vậy, người cần bắt là hắn ta!
Người phụ nữ tóc nâu đỏ đầu tiên sững sờ, sau đó chợt giãy giụa.
Lão giáo sư nãy giờ vẫn ngồi quan sát không nhịn được nữa, đứng bật dậy, tức giận định ra tay ngăn cản nhưng lập tức bị thêm hai tên mặc đồ đen khống chế.
- Chó chết, các người muốn phản quốc sao?
Người phụ nữ tóc nâu đỏ bấy giờ mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, thấy đối phương không phải đang nói đùa mà hẳn đã phát điên thật, hơn nữa không chỉ một hai người, dường như tất cả mọi người trên máy bay đều phát điên rồi!
- Cho vị tiểu thư xinh đẹp của chúng ta yên lặng một chút đi, cô ta ồn ào quá!
Giọng nói Pattinson đột nhiên trở nên âm trầm.
Một tên mặc âu phục đen trong số đó lập tức không khách khí đánh một quyền vào bụng người phụ nữ tóc nâu đỏ, cô ta đau đến mức phải khom người xuống, muốn nôn, hiển nhiên cú đấm đó không hề nương tay.
Lão giáo sư tóc bạc chứng kiến cảnh này nhanh chóng sáng suốt lựa chọn im lặng, không phải ông ta không muốn cứu người mà bản thân không thể ra tay.
Hướng Nhật ở bên cạnh khẽ cau mày, tất nhiên vì che mặt nên người khác không thấy được biểu cảm của hắn. Hắn cau mày chẳng qua vì trong lòng có chút không đành lòng, dù sao đối phương cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, hành vi bạo lực thái quá như vậy không được hay cho lắm.
Tuy nhiên, bản thân đang đóng vai một tên "không tặc", hắn và đối phương hoàn toàn ở hai phe đối nghịch nhau, không cần vì cô ta mà làm ra hành động gì không thích đáng.
Sau khi nhận một cú đấm, người phụ nữ tóc nâu đỏ rốt cuộc cũng biết điều, ngoan ngoãn không giãy giụa thêm nữa, chỉ là khuôn mặt đầy thù hận nhìn Pattinson.
- Sao rồi, tiểu thư, bây giờ cô đã biết thân phận của mình là gì chưa?
Giọng nói lạnh lùng của Pattinson còn mang theo một tia nhạo báng:
- Nói cho ta biết, cô tên gì, làm nghề gì?
Người phụ nữ tóc nâu đỏ phối hợp trả lời: - Shalom, hiện đang là sinh viên.
- Sinh viên, vậy cô trông già quá!
Pattinson nhàn nhạt châm chọc, chỉ tay sang lão giáo sư đang bị khống chế:
- Còn hắn là ai?
- Hắn là giáo sư Grace, chuyên gia giám định tác phẩm nghệ thuật hàng đầu, từng được Tổng thống Hoa Kỳ tiếp kiến. Tôi khuyên các người tốt nhất nên thả chúng tôi ra, tôi có thể đảm bảo các người sẽ không bị truy cứu chuyện này nữa, nếu không, các người đừng mong có kết cục tốt đẹp.
Có thể do bị nói là "già", người phụ nữ tóc nâu đỏ tỏ vẻ hơi bực tức nói.
- Tiểu thư, đến bây giờ cô còn chưa đoán ra thân phận của chúng ta sao? Thật đáng tiếc, chúng ta không phải người Mỹ.
Giọng nói Pattinson tràn ngập vẻ đồng tình.
Câu nói cuối cùng khiến người phụ nữ tóc nâu đỏ lẫn cả vị giáo sư già thần sắc đại biến. Vốn cho rằng đám người kia là mấy tên lính láo xược, ỷ trên máy bay là lãnh thổ của mình nên muốn làm gì thì làm, nhưng dường như không phải như vậy.
- Anh nói vậy... là có ý gì?
Người phụ nữ tóc nâu đỏ bắt đầu run rẩy, trong lòng bỗng nhiên mường tượng ra một viễn cảnh kinh hoàng.
- Thân phận của chúng ta là "Không tặc", hay đơn giản hơn là "Phần tử khủng bố", biết không? Cho nên khỏi cần lôi Tổng thống Mỹ gì đó ra đe dọa, ở chỗ này, các người chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo sự an bài của chúng ta.
Pattinson trực tiếp lột mặt nạ.
Hướng Nhật đang nghe chỉ khẽ nhăn mày, không biết tên này đang giở trò gì, chẳng lẽ thật sự vì phải bay mười mấy tiếng nhàm chán nên hắn cố ý tìm người để chơi "trò chơi nhỏ" sao? Vừa rồi hắn giao người cho đối phương cũng không phải để tên kia "đùa bỡn", mà để hắn dùng dị năng đơn giản khống chế hai người, một già một trẻ, trở thành đồng bọn của phe mình.
- Các người có biết kế hoạch của chúng ta là gì không? Khi đến mục tiêu, đợi tất cả bảo vật được chuyển hết lên máy bay, chúng ta sẽ điều khiển nó hạ cánh xuống một hòn đảo hoang bất kỳ nào đó, sau đó tất cả vàng, châu báu, tác phẩm nghệ thuật đều thuộc về chúng ta.
Hẳn là còn chơi chưa đã, Pattinson nói toạc kế hoạch ra.
- Được rồi, Pattinson, tôi đi nghỉ ngơi đây, anh muốn chơi gì thì chơi, đừng gây ra phiền phức là được.
Hướng Nhật cảm thấy nhàm chán, chuẩn bị tìm một chỗ nào đó nghỉ ngơi một hồi.
Những dòng chữ này được biên tập lại bởi truyen.free, giữ nguyên tinh thần gốc nhưng mượt mà hơn.