(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1056: Sợi dây màu xanh nhỏ như sợi tóc Tác Giả Lý Tiểu Tà
Ồ? Không biết cô nắm giữ loại sức mạnh nào?
Trước mặt Âu Dương lão quái – sư tỷ của mình, Kha Dĩ Nhu luôn giữ hình tượng một cô gái nhu mì. Thế nhưng khi đối diện với Hướng Nhật, cô lại thể hiện một bộ dạng hoàn toàn khác, khiến Hướng Nhật vô cùng tò mò rốt cuộc cô nắm giữ loại sức mạnh nào. Nghe nói Âu Dương lão quái cũng chẳng hề hay biết, lại còn kèm theo lời nhận xét "vượt quá sức tưởng tượng". Chắc chắn Kha Dĩ Nhu không nói khoác.
- Chờ đến lúc thích hợp anh tự nhiên sẽ biết.
Kha Dĩ Nhu liếc nhìn Hướng Nhật một cái đầy vẻ bí hiểm, rõ ràng là đang có ý trêu chọc anh ta.
Biết không thể moi thêm thông tin gì từ Kha Dĩ Nhu, Hướng Nhật dứt khoát quay trở lại vấn đề trọng tâm:
- Đúng rồi, sau khi đạt thành hiệp nghị thì chúng ta liên lạc thế nào?
Dù sao giao dịch diễn ra trong giấc mộng, trở lại thực tế, hai bên có thể khó mà gặp lại nhau. Hơn nữa, chẳng lẽ bắt anh ta phải lặn lội xa xôi sang tận Anh quốc sao?
- Đây đúng là một việc phiền phức.
Kha Dĩ Nhu nhíu mày suy nghĩ, rồi nói:
- Như vậy đi, tôi cho anh một số điện thoại tư nhân, nhưng tôi có một chuyện hy vọng anh có thể làm được.
- Cô cứ việc nói.
Hướng Nhật gật đầu đồng ý.
- Không tới thời điểm mấu chốt, nghìn vạn lần đừng gọi cho tôi. Tôi không muốn bị người khác quấy rầy.
Nét mặt Kha Dĩ Nhu tỏ ra trịnh trọng:
- Nếu như tôi cảm thấy mình bị quấy rầy, tôi nghĩ anh cũng không tốt đẹp gì đâu.
Lời nói cuối cùng của cô ấy chẳng khác nào một lời uy hiếp.
Hướng Nhật không chần chờ đáp ứng ngay:
- Được.
Dù sao hắn cũng chẳng muốn gọi nếu không có việc gì, hơn nữa, hắn còn nảy sinh thêm một nghi vấn:
- Này, mạo muội hỏi một câu, số điện thoại của cô, mười năm sau còn dùng được không vậy?
Giấc mộng này diễn ra ở mười năm trước, mà hắn lại là người của mười năm sau. Có trời mới biết sau mười năm nữa, cái gọi là "điện thoại tư nhân" ấy liệu có còn tồn tại không.
- Yên tâm, coi như là một trăm năm sau, số điện thoại của tôi cũng không thay đổi.
Kha Dĩ Nhu khẳng định trả lời một cách chắc nịch.
- Đúng rồi, điện thoại anh đâu, đọc số cho tôi.
Hướng Nhật không hề do dự đọc ra số điện thoại của mình. Tuy nhiên, nếu Kha Dĩ Nhu ở "mười năm trước" đột nhiên gọi cho hắn, hắn thật sự không dám khẳng định cô ấy có gọi được hay không.
Trao đổi xong số điện thoại, Hướng Nhật đột nhiên cảm thấy cảnh vật trước mắt chợt rung chuyển, cứ như thể đang có động đất vậy.
- Động đất rồi?!
Hướng Nhật cố gắng giữ ổn định cơ thể mình, song cảm giác cả thế giới như đang xoay tròn, không thể dừng lại.
- Anh nói cái gì?
Giọng Kha Dĩ Nhu truyền tới, nhưng Hướng Nhật không còn thấy rõ bóng dáng cô ấy nữa. Anh cảm giác cô ấy ngày càng xa, càng ngày càng xa... Mãi đến khi trước mắt chỉ còn một khoảng không gian màu trắng, không nhìn thấy gì nữa.
Khi lần nữa mở mắt tỉnh dậy, hắn bỗng phát hiện mình đang nằm trên giường trong khoang thuyền.
Đúng vậy, mới vừa rồi hắn còn ở đây nghiên cứu cây trâm cài tóc không rõ nguồn gốc. Hiện tại, cây trâm đã lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay hắn, và một cảm giác huyết mạch tương liên bỗng nảy sinh.
Hướng Nhật biết rằng chính nhờ giấc mộng mà hắn mới có thể sinh ra cảm giác này với cây trâm cài tóc, cũng giống như với Hồng Long và Nhất Diệp trâm trước đây.
Tuy nhiên, lần này hắn không mang theo Hồng Long và Nhất Diệp trâm bên người, mà cất trong phòng ngủ ở căn hộ của Monica.
Từ trên giường ngồi dậy, hắn phát hiện chăn nệm đã trở nên bừa bộn. Đoán chừng do những động tác kịch liệt trong giấc mộng vừa rồi đã ảnh hưởng đến thực tế.
Cầm cây trâm trên tay quan sát tỉ mỉ, hắn tạm thời vẫn chưa biết tục danh của nó là gì, nhưng tên gọi chân chính là "chìa khóa Phượng Hoàng" – điều mà hắn đã biết được từ cuộc đối thoại với Âu Dương lão quái ban nãy.
Tổng cộng có năm chiếc "chìa khóa Phượng Hoàng". Mà nếu đã gọi là "chìa khóa", ắt hẳn chúng phải dùng để mở ra thứ gì đó, hoặc khai thông một cánh cửa – cánh cửa dẫn đến dị năng cấp bảy cuối cùng.
Hướng Nhật lần đầu tiên biết được sau dị năng giả cấp sáu còn có đẳng cấp cao hơn tồn tại. Cấp sáu là chúa tể giả, còn cấp bảy thì được gọi là gì, hắn vẫn chưa rõ.
- Cốc cốc!
Đang miên man suy nghĩ, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng gõ cửa.
Hướng Nhật sắp xếp lại một chút đồ đạc trên giường, thuận tay bỏ cây trâm vào túi, sau đó đi ra mở cửa.
- Tiên sinh, ông chủ của chúng tôi có lời mời.
Ngoài cửa là một tên lính đứng nghiêm trang mặc quân phục, cung kính nói.
- Ừ, ta lập tức...
Nói tới đây, Hướng Nhật bỗng nhiên dừng lại. Bởi vì khi quan sát tên lính, hắn dường như thấy một sợi dây màu xanh nhỏ như tơ nhện gắn phía sau gáy tên lính. Nhưng đầu còn lại của sợi dây thì không nhìn thấy, vì nó rất dài, kéo dài từ sau lưng tên lính tới một nơi nào đó không rõ.
Đây là chuyện gì xảy ra? Tại sao mình có thể thấy thứ này?
Hướng Nhật vẫn chưa nghĩ ra, song rất nhanh hắn liền ý thức được, khả năng đây chính là "phúc lợi" hắn nhận được sau khi tiến vào mộng cảnh của cây trâm cài tóc. Đây cũng là biểu hiện của một loại dị năng, chỉ là hắn chưa biết nó là dị năng gì.
Nghĩ tới đây, trong lòng Hướng Nhật trở nên cực kỳ kích động. Có thêm một dị năng nữa, như vậy khi đối mặt địch thủ cường đại, hắn lại có thêm một lá bài tẩy.
Người duy nhất hắn cần kiêng kỵ chỉ có Âu Dương lão quái, dù sao cô ta cũng là dị năng giả cấp sáu, nói rõ hơn là cấp sáu đỉnh phong, gần như vô hạn tiếp cận ngưỡng cửa cấp bảy. Với thực lực bây giờ của hắn, đi khiêu chiến cô ta phỏng chừng chỉ có nước thất bại thảm hại.
Bề ngoài tỏ ra tỉnh bơ, Hướng Nhật vẫn chú ý vào sợi dây màu xanh nhỏ xíu phía sau gáy của tên lính.
Trong lòng hắn mơ hồ nảy ra một giả thiết, nhưng điều này cần phải được chứng thực.
Đi theo tên lính tới một không gian bên trong tàu ngầm. Có vẻ đó là một phòng ăn dành cho binh lính trên tàu, tuy nhiên, hiện giờ trong phòng ăn không có bao nhiêu người, ước chừng chỉ vài mống.
Người duy nhất đang ngồi là Pattinson. Hắn đang ngồi trước một chiếc bàn ăn, phía trên đã bày biện rất nhiều cao lương mỹ vị, vừa nhìn qua đã biết là món ngon tuyệt đỉnh. Đứng cạnh hắn là hai tên lính, trên tay mỗi người đều cầm một chai rượu vang, trông như những người hầu bàn sẵn sàng chờ phân phó của hắn.
Thấy Hướng Nhật bước vào, Pattinson đứng lên, cao hứng dang rộng hai tay:
- Jack, không làm phiền ngài nghỉ ngơi chứ? Tôi nghĩ ngài đã đói rồi, bữa trưa đã chuẩn bị xong.
- Bây giờ đã trưa rồi ư?
Hướng Nhật trong lòng giật mình. Trong mộng hắn cảm thấy thời gian không trôi qua bao lâu, vậy mà trên thực tế đã kéo dài tới tận bữa trưa.
- Xem ra ngài ngủ rất ngon, vậy là tôi yên tâm rồi. Nào, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.
Pattinson mời Hướng Nhật ngồi xuống, rồi tự mình ngồi xuống phía đối diện.
Hướng Nhật ngoài mặt tỏ ra tỉnh bơ, nhưng thực ra trong lòng lại vô cùng rung động, hay nói cách khác là mừng như điên. Bởi vì hắn thấy sợi tơ màu xanh từ gáy tên lính, đầu còn lại lại nối thẳng vào đầu ngón trỏ tay phải của Pattinson.
Hơn nữa, không chỉ riêng tên lính này. Hai tên lính đang đứng bên cạnh, phía sau gáy bọn họ cũng có một sợi màu xanh nối vào đầu ngón tay của Pattinson.
Toàn bộ nội dung truyện được truyen.free giữ bản quyền, không sao chép dưới mọi hình thức.