(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1065: Người tốt Tác Giả Lý Tiểu Tà
Cả hai rời khỏi phòng và đứng ngoài hành lang. Biết nhóm Sở Sở đang đánh bài dưới lầu sẽ không nghe thấy động tĩnh trên này, Hướng Nhật hỏi thẳng:
- Có chuyện gì thì nói thẳng đi, tôi không thích vòng vo.
Dịch Tiểu Quân vốn đã chẳng ưa cái giọng điệu chẳng chút tôn trọng nào của hắn, nàng trầm mặc hồi lâu rồi mới đáp lời:
- Ta đã gặp cha ngươi rồi.
- Rồi sao nữa?
Hướng Nhật hoài nghi nhìn thoáng qua nàng, không hiểu nàng nói vậy là có ý gì.
- Cha ngươi vẫn như xưa.
Dịch Tiểu Quân tiếp tục nói.
- Rốt cuộc cô muốn nói gì?
Hướng Nhật sắp không nhịn nổi. Nếu nàng cứ nói những lời không đầu không cuối khiến hắn khó hiểu, chi bằng hắn vào trong phụ con gái làm bài tập còn hơn.
Dịch Tiểu Quân không khỏi châm chọc một tiếng.
- Nói dễ nghe một chút thì là người tốt, theo kiểu "bằng hữu hữu nan, lưỡng lặc sáp đao" – nghĩa là vì bạn bè dù có chết cũng không từ. Còn nói khó nghe hơn thì chính là đần độn, hành động theo cảm tính.
Hướng Nhật biết nàng chắc chắn còn nhiều điều muốn nói, nếu không đã chẳng vô duyên vô cớ thốt ra những lời này, nên hắn nhìn nàng chờ đợi.
- Ta biết nói về cha ngươi như vậy chắc chắn ngươi không vui, nhưng ngươi có biết nguyên nhân ông ấy đến Bắc Hải lần này không?
Dịch Tiểu Quân lạnh lùng hỏi.
Hướng Nhật nhíu mày. Nghe giọng điệu nàng, dường như việc Hướng phụ đến Bắc Hải còn có nguyên nhân nào khác, không hẳn là đặc biệt đến thăm hắn và Hướng mẫu.
Quả nhiên, Dịch Tiểu Quân tiếp lời:
- Ngươi nghĩ ông ấy thật sự đến thăm ngươi sao? Ta nói cho ngươi biết, là do chiến hữu của ông ấy gặp khó khăn, ông ấy cố ý tới trợ giúp đấy.
Nói tới đây, nàng dừng lại một lát, dùng giọng điệu châm chọc chẳng hề che giấu:
- Đáng tiếc, ông ấy căn bản không biết rốt cuộc người ta gặp phải khó khăn gì, cứ thích đi lo chuyện bao đồng. Nếu không phải có một đứa con trai là dị năng giả như ngươi, chắc chắn chuyến này ông ấy sẽ bị táng gia bại sản, nhà tan cửa nát.
- Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Nghe giọng nàng có vẻ nghiêm trọng, Hướng Nhật cũng nghiêm túc nhìn thẳng vào nàng.
Dịch Tiểu Quân đáp:
- Chiến hữu của ông ấy hiện tại đang thiếu nợ người ta một khoản tiền rất lớn, đi khắp nơi vay mượn. Hết lần này đến lần khác, cha ngươi vẫn ngốc nghếch như vậy. Mấy năm trước, khi người ta phong quang rạng rỡ, có nhớ tới cha ngươi không? Giờ xảy ra trục trặc liền muốn tìm người chết thay. Thật trùng hợp, cha ngươi vẫn đần độn như trước, người ta chỉ cần gọi một cú điện thoại là đã vội vàng chạy tới. Chuyện này ông ấy đã nói với mẹ ngươi chưa?
- Sao cô lại biết chuyện này?
Chân mày Hướng Nhật nhíu chặt hơn. Hắn tin Dịch Tiểu Quân sẽ không lấy loại chuyện này ra làm trò đùa.
- Tên chiến hữu đó của cha ngươi vốn là kẻ lòng dạ xấu xa, nếu không thì ban đầu đã chẳng bị đuổi khỏi quân đội.
Trong mắt Dịch Tiểu Quân tràn đầy sự xem thường và khinh bỉ.
- Cô có thể kể rõ đầu đuôi câu chuyện được không? Nói dở chừng như vậy thì ai mà hiểu nổi?
Hướng Nhật đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn nàng.
Dịch Tiểu Quân nhìn lướt xuống dưới lầu, sau đó nói:
- Muốn nghe hết câu chuyện thì tới phòng của ta.
Nói rồi nàng đi trước dẫn đường.
Hướng Nhật không có ý kiến gì, đi theo sau nàng vào phòng.
Biệt thự rất lớn, đương nhiên số phòng cũng nhiều, nhiều đến mức có thêm gấp đôi số người hiện tại vẫn ở thoải mái. Hướng Nhật còn định thuê thêm mấy vú em các kiểu, song chưa kịp thực hiện thì đã phải đi Hong Kong rồi lại sang Mỹ.
Dịch Tiểu Quân ở Bắc Hải có nhà riêng, nhưng vì mối quan hệ với Hướng mẫu, nàng muốn vào ở thì Hướng Nhật cũng không thể đuổi nàng đi.
Vào trong phòng, Dịch Tiểu Quân tự mình ngồi lên giường. Hướng Nhật không khách khí kéo một cái ghế ngồi đối diện, chuẩn bị nghe "câu chuyện dài tập" của nàng.
- Ngươi có biết tên chiến hữu kia có quan hệ gì với cha ngươi không?
Dịch Tiểu Quân hỏi trước, nhưng có lẽ biết Hướng Nhật đã hết kiên nhẫn nên không đợi hắn trả lời mà nói tiếp:
- Quan hệ giữa ông ta và cha ngươi không hẳn là quá tốt đâu. Ban đầu, cha ngươi là tiểu đội trưởng, còn ông ta là phó tiểu đội trưởng. Bản thân ông ta đã làm chuyện thất đức, đáng lẽ phải bị đưa ra tòa án quân sự. Nhưng cha ngươi đã ra sức bảo vệ ông ta trước mặt thủ trưởng quân đội, nên ông ta mới chỉ bị xử phạt nhẹ nhàng là đuổi khỏi quân ngũ. Vốn dĩ cha ngươi rất được thủ trưởng coi trọng, nhưng vì chuyện này mà cũng mất đi phần nào ấn tượng. Sau đó lại xảy ra chuyện kia với mẹ ngươi, ông ấy mới chủ động viết đơn xin giải ngũ...
Dịch Tiểu Quân miêu tả rất cặn kẽ, khiến Hướng Nhật mới vỡ lẽ rằng Hướng phụ giải ngũ cũng không phải chỉ vì yêu một vị đại tiểu thư nhà có chức quyền, mà trong đó còn có một vài nguyên nhân lắt léo khác nữa.
Tuy vậy, trước kia Dịch Tiểu Quân chưa từng nói cho hắn những điều này, hơn nữa Hướng mẫu cũng không bao giờ đề cập đến.
- Mặc dù cha ngươi đã giúp người ta một phần ân tình, đáng tiếc đối phương căn bản không nhớ chút ân tình nào. Hắn trở lại Bắc Hải, sáng lập một công ty phân phối, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã tích lũy được hàng triệu tài sản, cũng coi như một nhân sĩ thành đạt. Nhưng ngươi đã từng nghe cha ngươi nhắc đến người này bao giờ chưa? Hắn phát đạt rồi có đi giúp đỡ ân nhân từng cứu mạng hắn hay không? Lần này nếu không phải chính hắn gặp nạn, e rằng sẽ không nhớ nổi trên đời này còn có một lão "người tốt" như cha ngươi đâu!
Nói xong câu cuối cùng, giọng Dịch Tiểu Quân lại mang theo ý châm chọc nồng nặc.
- Bây giờ cô nên nói cho tôi biết rốt cuộc tên chiến hữu kia đã xảy ra chuyện gì chứ?
Hướng Nhật có cảm giác như vừa xem một bộ phim truyền hình dài tập với nội dung thật chó má, nhưng lại là sự thật đang xảy ra ngay bên cạnh mình.
- Thì còn có thể có chuyện gì nữa? Đầu tư thua lỗ, vay mượn một khoản vốn lãi suất cao, dù đã đem công ty thế chấp cho ngân hàng vẫn còn thiếu tới mấy triệu. Hắn hiện đang đi vay mượn khắp nơi, tuy nhiên các ngân hàng sớm đã đưa hắn vào danh sách đen, căn bản sẽ không chấp nhận yêu cầu của hắn. Hắn đành phải đi vay mượn mấy chiến hữu trước kia, nhưng theo tin tức chúng ta nhận được, cha ngươi chính là người duy nhất đến giúp đỡ.
- Sao cô lại biết rõ ràng đến thế?
Hướng Nhật không hoài nghi lời nàng, nhưng việc nàng nắm rõ mọi cử động của đối phương như trong lòng bàn tay không khỏi khiến hắn thấy có chút kỳ lạ. Chẳng lẽ vì người kia là chiến hữu của Hướng phụ, không muốn Hướng phụ bị thua thiệt, nên nàng đã âm thầm đi điều tra?
- Bởi vì chủ nợ lớn nhất của tên khốn kia vừa vặn lại chính là ta!
Dịch Tiểu Quân nghiến răng nghiến lợi.
- Cô là chủ nợ lớn nhất sao?
Trên mặt Hướng Nhật nhất thời lộ ra vẻ cổ quái. Nhớ tới lời nàng nói vừa nãy về việc chiến hữu của Hướng phụ mượn một khoản vốn lớn lãi suất cao, nói cách khác, Dịch Tiểu Quân chính là người cho vay nặng lãi! Điều này cũng giải thích rõ ràng tại sao nàng lại chú ý nhất cử nhất động của người ta. Đúng thôi, để người ta chạy mất thì tiền của nàng chẳng phải không cánh mà bay sao?
- Kỳ quái lắm đúng không? Loại chuyện này đâu phải chỉ mình ta làm, rất nhiều người ở đây cũng thế, chẳng qua ngươi không biết mà thôi.
Dịch Tiểu Quân không hề có chút áy náy nào, tiếp tục nói:
- Ngày hôm qua tên khốn kia còn đưa ta ba trăm nghìn. Ta phỏng đoán đó là do cha ngươi mang tới, rất có thể đây là số tiền ông ấy để dành mấy chục năm, mẹ ngươi cũng không biết đâu nhỉ?
Hướng Nhật lắc đầu, hắn không dám chắc Hướng mẫu có biết chuyện này hay không. Nhưng tối qua, khi nói chuyện điện thoại với Hướng mẫu bên Mỹ, hắn biết được Hướng phụ đã qua nhà chiến hữu. Nói cách khác, ba trăm nghìn kia rất có thể là Hướng phụ đã "cúng" cho người ta.
Nghĩ tới những điều này, Hướng Nhật hoàn toàn không biết phải hình dung tâm trạng mình lúc này ra sao. Hướng phụ "tốt bụng" như thế, đột nhiên khiến sự kính trọng hắn dành cho ông trước đây đã vơi đi quá nửa, thay vào đó là sự dở khóc dở cười và cảm giác bất lực. Nếu hắn chỉ là một người bình thường, mà Hướng phụ cuối cùng không có cách nào giải quyết, e rằng cả gia đình đã thật sự phá sản, cửa nát nhà tan.
Toàn bộ bản biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng đọc tại nguồn chính thức.