Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1084: Ðỉnh Cấp Lưu Manh Chýõng 1081 Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa Tác Giả Lý Tiểu Tà Ðỉnh Cấp Lưu Manh Tác Giả Lý Tiểu Tà Dịch Thỏ

– Sao thế, anh không muốn em à?

Chứng kiến Hướng Nhật vẫn còn ngẩn ngơ, vẻ mặt nữ hoàng dần trở nên cứng ngắc.

– Không, anh thích lắm, cực kỳ thích!

Trước lời mời gọi của nàng, ngay cả thái giám cũng khó lòng từ chối, huống hồ đây lại là thời khắc nóng bỏng và kích thích nhất mà Hướng Nhật đã mơ ước bấy lâu nay.

– Ngoan, Jack, chúng mình bắt đầu nào!

Sự đáp lời đầy kích động của Hướng Nhật rốt cục khiến sắc mặt nữ hoàng tươi tỉnh hơn chút ít. Nàng cố ý đi tới bờ sông, tựa vào hàng rào trắng, ánh mắt đầy mời gọi nhìn hắn.

Hướng Nhật tim đập thình thịch bước tới. Mị lực cám dỗ của nữ hoàng thật không gì có thể cản được. Mặc kệ bao ánh mắt tò mò xung quanh, cơ hội như thế này, nếu bỏ lỡ rồi sẽ chẳng còn lần nào khác.

Khi Hướng Nhật ngày càng tiến đến gần, nữ hoàng càng thêm khẩn trương. Khuôn mặt trắng nõn dần ửng đỏ, khiến nàng càng thêm quyến rũ mê người.

Hướng Nhật đã đứng trước mặt nàng, khoảng cách không đầy một bước chân.

Nàng nhắm hờ hai mắt, bờ môi anh đào ướt át khẽ mấp máy, như thể nàng xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào hắn.

Trước vẻ mặt phó mặc tất cả của nữ hoàng, Hướng Nhật thật không sao chịu nổi. Hắn vội vã ôm lấy nàng, cúi đầu đáp xuống bờ môi đỏ tươi kia.

Nữ hoàng khẽ “ưm” một tiếng. Đôi môi nàng không chỉ mềm mại mà còn vô cùng ngọt ngào, khiến đàn ông một khi đã chạm vào chỉ muốn thư���ng thức, tham lam mút mát không ngừng.

Hướng Nhật ôm nàng thật chặt, dường như sợ nàng sẽ đẩy hắn ra bất cứ lúc nào. Đáng tiếc, đây là ban ngày ban mặt, trước mắt bao nhiêu người. Nếu không, tay hắn đã chẳng ngoan ngoãn dừng lại ở bờ mông căng tròn, mà đã khám phá những vùng đất khác, giống như lần ở căn chòi nghỉ mát, khi hắn đã nếm trải bầu ngực mềm mại, căng tròn đầy đàn hồi của nàng – đúng là cực phẩm trong cực phẩm.

Dù vậy, cảnh tượng này vẫn thu hút không ít người qua đường dừng lại xem. Nếu đó là hai người dân bản địa, tóc đen mắt đen, e rằng còn gây ra náo động lớn hơn nữa.

Nhưng đằng này lại là một nam một nữ: người nam là dân trong nước, còn người nữ lại là một đại mỹ nữ ngoại quốc, nổi bật với mái tóc dài vàng óng cực kỳ bắt mắt.

Cứ thế, hai người đắm chìm trong nụ hôn thật lâu, không thu hút sự chú ý của mọi người mới là lạ. Thậm chí, đã có vài người bắt đầu rút điện thoại ra chụp ảnh, quay video.

Trong vòng ôm hôn tình tứ, thời gian như ngừng trôi, cả thế giới dường như ch�� còn hai người họ tồn tại.

Ngay lúc đó, cách nơi này chừng bốn, năm trăm mét, có một đôi nam nữ đang nhàn nhã tản bộ sau bữa ăn.

Người nam thân hình cao lớn, cao khoảng một mét tám lăm trở lên. Mặc dù tướng mạo phổ thông, nhưng trên người ông toát ra khí chất trầm ổn, đáng tin cậy.

Người nữ trẻ tuổi xinh đẹp, khoảng hơn hai mươi tuổi, đi cạnh người nam hơn hai con giáp tuổi. Nếu nói họ là hai cha con, chắc chắn sẽ có người tin ngay.

Nhưng thực chất, hai người họ không phải cha con mà là vợ chồng. Không ai khác, đó chính là cha mẹ của Hướng Nhật.

Vừa dùng bữa xong, dưới sự thúc giục của Hướng mẫu, hai người từ trong quán ăn đi ra, tới bờ sông mát mẻ, phong cảnh hữu tình này, vừa tản bộ vừa trò chuyện đôi chút.

– Bà tới trường của Tiểu Bảo, chủ nhiệm lớp nói thế nào?

Hướng phụ vừa ngắm nhìn phong cảnh bờ sông vừa hỏi.

– Tiểu Bảo nhà mình ông còn lo lắng gì nữa chứ? Cô giáo Trần đã khen nó tới tấp rồi!

Hướng mẫu hơi khoa trương nói. Mà sự thật cũng đúng là thế, chủ nhiệm lớp là mẹ vợ tương lai của con trai bà, chẳng phải sẽ tâng bốc hắn sao? Đáng ghét cái thằng nhóc kia trước đó không nói trước với bà một tiếng, hại bà suýt chút nữa thì làm lộ tẩy.

– Nhân tiện tôi ở lại Bắc Hải mấy ngày, sẽ sắp xếp thời gian rảnh rỗi lên trường một chuyến, xem tình hình ở trường nó thế nào.

Hướng phụ nổi hứng thú, tự mình đưa ra kế hoạch.

Hướng mẫu nghe thế, sắc mặt hơi biến đổi, nhưng ngay lập tức thả lỏng, cố ý nói:

– Có gì mà xem chứ? Chẳng phải chỉ là trường học thôi sao? Tôi thấy ông không cần đi đâu, đỡ làm nó phiền phức.

Bởi vì bà đang giấu giếm chuyện con trai mình có nhiều bạn gái, hơn nữa trong trường còn có vài cô gái. Nếu để chồng bà vào đó, khẳng định mọi chuyện sẽ bị vạch trần ngay lập tức, đến lúc đó bản thân bà cũng sẽ bị oán trách.

– Phiền phức ư? Cha đây lên trường thăm con trai, vậy cũng bảo phiền phức sao?

Hướng phụ nghe câu nói chướng tai, khẽ phát cáu, giọng nói cũng lớn hơn một chút.

Hướng mẫu vốn dĩ đã cảm thấy không tự nhiên khi nãy giờ bị người xung quanh nhìn hai vợ chồng già trẻ bằng ánh mắt quái dị. Bây giờ chồng bà còn oang oang lên thế nữa, khiến bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn vào, trong lòng bà rất không vui:

– Ông hay lắm, muốn rêu rao cho cả thế giới này biết đúng không?

Bị vợ oán giận một trận, Hướng phụ ngay lập tức dập tắt lửa giận, chủ động hạ giọng xuống:

– Tôi lên trường thăm con trai thôi mà, có phiền phức gì chứ?

– Ông đi tìm nó, nó sẽ mất mặt trước các bạn học.

Hướng mẫu cố gắng tìm một lý do, vì che chở cho con trai, bà chẳng màng đến gì nữa.

– Mất thể diện ư?! Chẳng lẽ dáng dấp tôi xấu vậy sao? Hay ý bà nói, con trai chê cha đây không có tiền, không muốn tôi vào trường gặp nó?

Hướng phụ lại phát cáu, tuy nhiên vì vừa bị vợ oán trách nên ông cố gắng hạ giọng rất thấp.

– ... Tôi không phải ý đó. Ông không biết à, bây giờ trẻ con sĩ diện lắm. Ông vào trường tìm nó, nó sẽ trở thành trò mua vui để bạn bè bàn tán. Lớn như vậy rồi, đường đường là một sinh viên đại học, vẫn còn để người nhà vào thăm, sẽ khiến mọi người nghĩ nó chưa trưởng thành, mất thể diện đó ông biết không? Trẻ con lòng tự ái rất mạnh, ông đâu muốn nhìn thấy con trai mình bị cười nhạo chứ?

Hướng mẫu bịa ra một lý do mà ngay cả nàng cũng thấy hơi hoang đường.

– Vậy sao bà còn vào đó?

Hướng phụ nhíu mày, luôn cảm giác có gì đó không ổn trong chuyện này. Nhưng ngẫm nghĩ một lúc cũng không tìm ra điểm sai, thấy bà nói cũng có chút lý. Song ông lại nghĩ tới vợ mình trước đó cũng có lên trường học, vậy thì thật không công bằng chút nào.

Trong lòng Hướng mẫu khẩn trương, ngoài mặt giả vờ trấn tĩnh đáp:

– Tôi lên trường học thì có, nhưng tôi không có tìm Tiểu Bảo, tôi chỉ gặp chủ nhiệm lớp nói vài câu rồi về.

Lời giải thích như vậy khiến Hướng phụ cũng không còn gì để nói. Nếu chỉ bảo ông đi gặp chủ nhiệm lớp nói vài lời, ông còn lâu mới chịu đi.

Hai người tiếp tục tản bộ về phía trước, đột nhiên phát hiện cách đó không xa có một đám đông đang vây quanh. Không biết họ đang xem cái gì, nhưng dường như không khí rất náo nhiệt.

– Hình như bên đó có gì hay l���m, chúng ta đi xem một chút đi.

Hướng mẫu đang đau đầu không biết làm sao đánh lạc hướng chồng. Mắt thấy có chỗ náo nhiệt, bà tất nhiên cố gắng hết sức để dời sự chú ý của ông đi.

Hướng phụ vốn không mấy tình nguyện vì ông không phải tuýp người thích xem náo nhiệt. Chỉ là thấy vợ tỏ ra hứng thú dồi dào, ông cũng không nỡ dập tắt, đành cam tâm tình nguyện để bà kéo tay đi.

Càng đến gần, ỷ vào thân hình cao lớn, Hướng phụ len lỏi qua đám đông, cuối cùng cũng nhìn thấy thứ mọi người đang vây xem là gì. Hóa ra là một cặp nam nữ đang có những cử chỉ thân mật.

Khoan đã, đó là...

Bản quyền chương truyện này được truyen.free giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free