(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh (Hậu Truyện) - Chương 1086: Ðỉnh Cấp Lưu Manh Chýõng 1083 Kết thúc Tác Giả Lý Tiểu Tà Ðỉnh Cấp Lưu Manh Tác Giả Lý Tiểu Tà Dịch Thỏ
Vừa mới dùng cơm trưa xong, đương nhiên chẳng thể nào ăn nổi nữa.
Hướng Nhật có tật giật mình, cũng chẳng dám kiếm cớ chuồn đi đâu, đành ngoan ngoãn đưa cha mẹ cùng với nữ hoàng đến một quán cà phê gần đó.
Bốn người ngồi thành hai cặp, vừa vặn đối mặt nhau.
– Teru tiểu thư, con nói tiếng Trung rất tốt, là tới đây du học hả?
Hướng phụ là người gia trưởng, đư��ng nhiên muốn tìm hiểu đôi chút về cô con dâu tương lai.
Vì nữ hoàng ăn mặc rất giản dị, chẳng khác gì một nữ sinh đại học bình thường, dù trông có vẻ không quá trẻ nhưng người ngoại quốc phần lớn đều nhìn trưởng thành hơn, nên Hướng phụ mới hỏi như vậy.
– Thật ra con tới đây du lịch ạ.
Khi đối mặt với cha mẹ của chàng trai, nữ hoàng thật sự rất hồi hộp, một trạng thái lẽ ra không nên xuất hiện ở người có thân phận cao quý như nàng, nhưng hôm nay lại hoàn toàn khác biệt.
– Du lịch?
Sắc mặt Hướng phụ hơi cứng đờ, ngay cả Hướng mẫu ngồi cạnh cũng khẽ nhíu mày. Chỉ tới du lịch, nói cách khác, du lịch xong cô bé này sẽ phải quay về nước.
– Teru tiểu thư là người nước nào?
Tuy trong lòng đã có chút không thoải mái, Hướng phụ vẫn duy trì lịch sự hỏi thăm.
– Con mang cả hai quốc tịch Mỹ và Pháp.
Nữ hoàng cảm nhận được rằng sau khi nàng vừa nói mình đi du lịch, thái độ của cha mẹ chàng trai đã trở nên nhạy cảm hơn.
Hai quốc tịch?! Lông mày Hướng phụ càng nhíu chặt hơn. Nói cho dễ nghe là hai quốc gia, nhưng thực ra hai nước này chẳng hề gần nhau chút nào.
Hướng Nhật ngồi một bên mà mông như bị lửa đốt, hắn biết Hướng phụ hỏi như thế là có ý gì, chính là đang "thẩm vấn" cô con dâu tương lai. Tuy nhiên, hắn và nữ hoàng vẫn chưa tiến tới mức độ đó. Hiện tại, hắn chỉ là bạn trai trong vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ, và có lẽ nhiều nhất cũng chỉ còn mười phút nữa là ngay cả tư cách "bạn trai" cũng không còn.
Lòng thấp thỏm đến mức hắn không dám nhìn cả Hướng mẫu, bởi chuyện liên quan tới nữ hoàng hắn còn chưa bao giờ đề cập với bà. Vừa rồi đang thân mật thì bị bắt quả tang tại trận, chắc chắn sau chuyện này hắn sẽ nghe đủ lời giáo huấn.
Đang nói chuyện phiếm thêm một lúc, điện thoại của Hướng phụ đột nhiên reo lên. Ông xin lỗi một tiếng, rồi lấy điện thoại ra nghe máy.
Chẳng biết có chuyện gì, sắc mặt ông lập tức biến sắc, nói:
– Không cần lo lắng, ta lập tức đến ngay.
Sau đó cúp điện thoại.
– Sao vậy?
Hướng mẫu bị sắc mặt nghiêm trọng của chồng làm giật mình, vội vàng hỏi.
– Không có g��, tôi đi ra đây một chút.
Hướng phụ không có thời gian giải thích, đứng dậy định rời đi ngay.
– Cha, muốn con giúp một tay không?
Hướng Nhật lên tiếng, chuyện khiến một người điềm tĩnh như cha mình cũng phải biến sắc, nhất định đã phát sinh tình huống bất ngờ nào đó, thậm chí hắn cũng đã lờ mờ đoán ra.
Hướng phụ đ���nh nói không cần, nhưng nhớ tới con trai mình hiện là dị năng giả, chần chừ một lát mới đáp:
– Đến lúc cần thiết ta sẽ nói.
Sau khi dứt lời, ông quay sang xin lỗi nữ hoàng một câu rồi vội vã rời đi.
Nữ hoàng đương nhiên cũng có thể đoán được đại khái sự việc qua vẻ mặt của Hướng phụ, nên nàng không cảm thấy đây là cử chỉ thất lễ gì, ngược lại còn rất thông cảm.
– Mẹ, mẹ có biết chuyện gì không?
Thấy Hướng phụ đã đi khỏi, Hướng Nhật hỏi Hướng mẫu đang tỏ ra lo lắng ngồi đối diện, hắn chủ yếu muốn xác định chắc chắn suy đoán của mình.
– Còn có thể là chuyện gì nữa ngoài ông chiến hữu của ông ấy chứ, ở Bắc Hải này, có thể khiến ông ấy gạt hai mẹ con mình sang một bên thì chỉ có cái tên đó thôi, còn quan trọng hơn cả chúng ta.
Trong giọng nói Hướng mẫu tràn đầy oán niệm, song vì còn có người ngoài, nàng rất nhanh thu lại vẻ lo lắng.
– Teru tiểu thư, để con chê cười rồi.
– Không ạ, thật ra con thấy rất ổn...
Nữ hoàng lắc đầu, đối với Hướng phụ, nàng cảm nhận được áp lực lớn vô cùng, bây giờ chỉ còn chàng trai và mẹ hắn, trong lòng nàng đã buông lỏng rất nhiều.
– Mẹ, con đi vệ sinh một chút.
Hướng Nhật biết Hướng phụ tính tình kiên định, làm việc cũng rất biết cân nhắc, tuy nhiên hắn vẫn còn chút bận tâm, nên chuẩn bị gọi điện thoại cho "người nào đó".
– Ừ.
Hướng mẫu nhẹ nhàng gật đầu, tựa hồ cũng đoán ra con trai sắp sửa làm gì.
Hướng Nhật áy náy nhìn nữ hoàng, nàng chỉ yên lặng ngồi một chỗ, ra hiệu cho hắn cứ tự nhiên.
Rời khỏi ghế, Hướng Nhật theo hướng dẫn của phục vụ đi tới phòng rửa tay.
Bên trong vừa vặn không có ai, Hướng Nhật lấy điện thoại ra, gọi cho cái người "cho vay nặng lãi".
– Thế nào, rảnh rỗi mà gọi điện thoại cho ta à, có chuyện gì tốt muốn nhờ ta phải không?
Giọng bà dì út họ Dịch từ bên kia đầu dây truyền tới, mang theo một tia nhạo báng.
– Cô có phải đã sai người gây sự với Tôn Hòa không?
Hướng Nhật trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
– Không, làm sao?
Có lẽ ý thức được chuyện gì đã xảy ra, giọng nói dì út cũng thoáng nghiêm nghị hẳn lên.
– Mới vừa rồi ba tôi nhận được điện thoại của Tôn Hòa, lập tức chạy tới. Mặc dù ngoài miệng bảo không có chuyện gì nhưng hẳn là gia đình Tôn Hòa đang gặp rắc rối.
Hướng Nhật phân tích.
– Ngươi chờ chút, ta gọi điện thoại.
Bà dì út họ Dịch sau khi nói xong liền cúp máy.
Hướng Nhật vừa định cất điện thoại để giải quyết sinh lý thì điện thoại của hắn lại rung lên.
Hướng Nhật bấm nút nghe máy, không đợi bên kia mở miệng trước hắn đã cướp lời:
– Điều tra xong chưa?
– Rồi, thật sự là đám khốn kiếp kia đi tìm Tôn Hòa tính sổ. Rõ ràng ta đã dặn bọn chúng không được đụng vào người nhà của hắn, vậy mà chúng lại bắt cóc con gái của Tôn Hòa, xem lời dặn dò của ta như gió thoảng bên tai.
Dịch Tiểu Quân tức giận thở hổn hển, thủ hạ không nghe lời chính là điều nàng kiêng kỵ nhất, bởi vì rất có thể chọc phải những rắc rối không cần thiết, ví dụ như bây giờ.
– Cô bây giờ nói những lời vô dụng này làm gì, cha tôi đã đi rồi.
– Yên tâm đi, ta đã bảo bọn chúng thả người, cha ngươi tới vừa vặn có thể đón người về.
Dịch Tiểu Quân nói tới đây ngừng lại một chút, sau đó tiếp tục:
– Còn nữa, bảo cha ngươi không cần để ý chuyện này. Hắn ngu thật hay giả vờ không biết, loại người như Tôn Hòa đáng để hắn hy sinh đến mức táng gia bại sản sao?
– Cô cho rằng ba tôi không biết Tôn Hòa là loại người gì ư?
Hướng Nhật đáp lại một câu. Thật ra, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ông, hắn đã biết năm phần con người ông ấy như thế nào. Với vẻ trầm ổn điềm đạm của cha mình, ông ấy tuyệt đối không phải người ngu ngốc. Có lẽ ông đã sớm biết chuyện có uẩn khúc, nhưng vẫn kiên trì làm như vậy, tất có lý do riêng. Thân là con trai, hắn cũng không chủ động nói toạc ra.
– Khoản nợ của Tôn Hòa, cứ để ta gánh. Ta không muốn cha tôi phải chạy tới chạy lui, vừa tốn công vừa tốn sức.
Bên kia điện thoại, giọng nói của bà dì út bỗng nhiên cao vút lên:
– Đây là tiền bạc đấy, mấy triệu mà ngươi nói như không có gì, ngươi trả nổi sao?
– Kích động cái gì chứ? Thu hồi nhà hắn là được rồi, cho dù c��n thiếu nữa cũng không cần phải đuổi tận giết tuyệt.
Hướng Nhật đương nhiên không phải hảo tâm, chủ yếu hắn không muốn cha mình bị "hô tới quát lui".
– Nếu cô muốn trẻ tuổi hơn, cứ theo lời tôi nói mà làm.
Nghe được câu này, bên kia trầm mặc một hồi, sau đó mới nói:
– Ta có thể đáp ứng ngươi, nhưng ta không thể đợi một tháng đâu. Mấy ngày tới đây ngươi phải làm cho ta ngay.
– Được, một lời đã định.
Hướng Nhật không do dự đáp ứng, dù sao cũng chỉ là chuyện đơn giản, hắn không muốn trì hoãn lâu thêm. Càng sớm khiến nàng trẻ lại, hắn càng sớm bớt đi một cái đuôi cứ bám lấy mình.
Tác phẩm này được chuyển ngữ và đăng tải độc quyền tại truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được phép.