(Đã dịch) Đỉnh Cấp Lưu Manh - Chương 1017: Alice kích tình Tác Giả Lý Tiểu Tà
Đây không phải lần đầu tiên Hướng Nhật bước vào phòng ngủ của Alice. Hắn nhớ lại lần trước, suýt chút nữa hắn đã không kìm lòng được mà trao thân. Thế nhưng, đối mặt với tình huống hiện tại, quả thực trong lòng hắn có chút thấp thỏm, không biết lát nữa nếu Alice có ý... thì mình nên từ chối hay không.
Nhìn từ phía sau, Alice mặc một chiếc quần jeans đen bó sát, ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân thon dài mịn màng. Vóc người nàng đầy đặn, quyến rũ lòng người, mái tóc bạch kim dài xõa xuống sau lưng.
Sau khi vào phòng ngủ, Alice liền cởi dép rồi nhảy phóc lên giường: – Jack, mau lại đây với em.
Tim Hướng Nhật đập thình thịch không thôi, hai chân hắn như bị thôi miên, tự động bước tới mép giường.
Thế nhưng, hắn nhanh chóng nhận ra mình đã hiểu lầm. Alice quỳ trên giường không phải làm chuyện hắn nghĩ đến, nàng bày ra một đống thùng giấy lớn nhỏ rồi nói: – Jack, giúp em một chút.
– Những cái này là gì đây? Hướng Nhật tò mò hỏi.
– Vì chuẩn bị sang Trung Quốc định cư, em định đem những món đồ không dùng tới tặng cho hàng xóm hoặc bạn bè. Alice chỉ vào đống thùng giấy giải thích.
– À, anh phải làm sao để giúp em?
– Anh giúp em sắp xếp lại đống đồ này là được, những thứ không dùng đến thì bỏ riêng ra một bên.
– Được.
Có rất nhiều đồ cần sắp xếp và cần phân loại rõ ràng. Hướng Nhật quan sát lướt qua, có quần áo, đồ chơi, trang sức rẻ tiền, còn có voucher của các nhà hàng. Thông thường, Alice đều cẩn thận cất giữ chúng, nhưng vì không thể mang theo khi sang Trung Quốc, nàng đành tặng lại cho người khác.
Hai người dọn dẹp một lúc, chừng một tiếng sau thì xong xuôi.
Alice rót cho hắn một ly cà phê, còn nàng thì đi tới bàn đọc sách, viết từng thẻ tên ứng với từng thùng đồ, chuẩn bị để tặng cho mọi người.
Vừa nhâm nhi ly cà phê, vừa ngắm nàng tất bật ngược xuôi, trong lòng hắn bỗng trở nên yên bình đến lạ. Hơn nữa, việc Alice gọi hắn vào phòng không phải để làm chuyện ấy, khiến hắn an tâm hơn, nhưng trong lòng lại không tránh khỏi có chút hụt hẫng.
Uống hết nửa ly cà phê, Hướng Nhật chợt nhíu mày khi mơ hồ nghe thấy tiếng chuông cửa bên ngoài vang lên, nhưng vì Alice đang ở trong phòng ngủ, cửa lại đóng kín nên nàng không nghe thấy.
– Alice, hình như có ai vừa nhấn chuông cửa, mẹ em về rồi sao? Hướng Nhật hỏi Alice còn đang bận rộn.
– Đâu có, mẹ em có mang theo chìa khóa nhà mà.
Alice lắc đầu, xoay người lại nhìn hắn với nụ cười ngọt ngào: – Anh mở cửa hộ em đi, Jack.
– Ừm. Hướng Nhật đặt ly cà phê xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
Mở cửa ra, bên ngoài là một đôi nam nữ lạ mặt. Có vẻ tuổi tác của họ không lớn, chỉ xấp xỉ Alice, chừng hơn hai mươi tuổi.
Cả hai đều là người da trắng. Người nam cao mét tám, tướng mạo anh tuấn. Người nữ có vài nét hao hao giống người nam, dù nhan sắc có phần bình thường, nhưng dáng người lại cực phẩm, cao gần mét bảy lăm, đường cong hoàn hảo.
– Xin chào, anh là... Hai người thấy Hướng Nhật cũng hơi kinh ngạc, vì đây là một thiếu niên xa lạ họ chưa từng gặp bao giờ, trông có vẻ là người gốc Á.
– Tôi là Jack, xin hỏi có chuyện gì không? Hướng Nhật suy đoán hai người này có thể là người quen của Alice nên giữ thái độ điềm tĩnh.
– Nơi này là nhà Steve phải không? Người đàn ông hỏi với vẻ nghi ngờ, dường như còn muốn ra ngoài xác nhận lại số nhà.
– Đúng vậy, hai người tìm đúng địa chỉ rồi. Hướng Nhật gật đầu. Alice quả thật mang họ Steve.
– Vậy thì tốt quá. Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, còn cô gái bên cạnh thì bắt đầu tò mò đánh giá Hướng Nhật.
– Tôi là Abigail, đây là em gái tôi, Amanda. Xin hỏi Alice có nhà không?
– Hai người tìm Alice à? Cô ấy đang ở trong phòng, đợi một lát tôi sẽ gọi cô ấy ra. Hóa ra là bạn của Alice. Hướng Nhật liền nhanh chóng quay vào phòng ngủ gọi Alice ra.
Alice thấy hai người đứng ngoài cửa, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhưng nét ngạc nhiên vẫn là chủ yếu: – Abigail, Amanda, sao các cậu lại tới tìm mình?
– Là thế này, Alice, tối nay nhà chúng mình có một buổi họp mặt, mời rất nhiều bạn học cũ, nên hy vọng em có thể tới tham dự. Abigail có chút vui vẻ nói.
– Không sai, Alice, tối nay sẽ có nhiều anh đẹp trai xuất hiện, cậu mà không đi thì sẽ là một thiệt thòi lớn đấy. Thân là em gái, Amanda cũng lên tiếng phụ họa.
Alice hơi chần chờ, nhìn sang nam nhân bên cạnh.
Hướng Nhật hiểu ý, hắn hiểu rằng nàng muốn đi nhưng lại muốn trưng cầu ý kiến của hắn. Hắn thầm nghĩ đây có lẽ là buổi gặp bạn bè cuối cùng của nàng ở đây, hắn không thể nào từ chối thay, cũng không có quyền bắt nàng phải từ chối.
– Đi đi Alice, em nên thư giãn một chút.
– Jack, anh đi cùng em nhé? Alice mặt đầy mong đợi nhìn hắn hỏi.
– Cái này... Hướng Nhật không ngờ mình cũng bị kéo vào chuyện này. Vốn tối nay hắn định qua nhà Richard một chuyến để giải quyết chuyện hôn sự của Monica, nhưng vì đã thỏa thuận với K, chuyện đó đã giao cho K giải quyết rồi. Tính ra tối nay hắn cũng không bận, nhưng hắn vẫn lo lắng có thể bị chuyện gì đó làm trì hoãn.
– Jack, nếu anh có việc bận thì thôi, em tự đi được. Alice thấy hắn do dự, dù ngoài miệng nói phóng khoáng nhưng vẻ mặt lại lộ rõ sự thất vọng.
– Không, anh chỉ nghĩ mình là người ngoài, liệu anh có thể tham dự không? Hướng Nhật vội vàng trả lời, hắn không muốn để người phụ nữ của mình thất vọng.
Khuôn mặt Alice đầy ngạc nhiên, mừng rỡ gật đầu liên tục: – Dĩ nhiên được mà, đúng không Amanda.
Nói xong câu đó, nàng đưa mắt nhìn hai anh em nhà kia.
– Ừ, chúng tôi đang cần nhiều khách tham gia. Nếu như anh... xin lỗi, anh tên gì ạ? Amanda cố nén sự nghi ngờ trong lòng rồi hỏi. Lúc nãy hai người họ còn tưởng người châu Á này được nhà Steve mời đến làm việc, nhưng nhìn biểu hiện của Alice, rõ ràng không bình thường chút nào. Alice rất quan tâm đến ý kiến của hắn.
– Anh ấy là Jack, là bạn trai mình. Alice giành lời Hướng Nhật, trả lời trước.
– Bạn trai?! Hai anh em nhà kia nhất thời chấn động. Abigail đặc biệt sửng sốt, trên mặt hắn lộ rõ vẻ không thể tin cùng sự thất vọng.
– Bạn trai?! Alice, cậu chắc chứ?
– Đúng vậy, mình chắc chắn!
Alice nghiêm túc gật đầu, bổ sung thêm: – Thật ra, mình còn chuẩn bị theo anh ấy sang Trung Quốc định cư nữa.
– A... Hai anh em nhà này lại một lần nữa bị sốc. Amanda hỏi: – Cha mẹ cậu biết chuyện này không?
– Mình đã nói chuyện với gia đình rồi, ba mẹ mình cũng đã đồng ý cho mình sang đó. Alice tỏ ra hưng phấn.
– Vậy hai người... Alice à, trông cậu ta có vẻ còn nhỏ hơn em mấy tuổi đó. Abigail rõ ràng vẫn không chấp nhận được việc Alice có bạn trai. Với hắn, chuyện này là một đả kích lớn.
Alice lắc đầu đáp: – Chẳng qua là vẻ ngoài trông trẻ vậy thôi. Thực tế tuổi anh ấy không chênh lệch bao nhiêu đâu.
– Phải không? Amanda hơi hoài nghi: – Người Trung Quốc trông già hơn tuổi thật vậy sao?
– Alice... Abigail đứng bên cạnh còn muốn nói thêm gì nữa nhưng Amanda đã ôm cánh tay hắn và nói lời chào từ biệt: – Được rồi, tụi mình đi đây. Alice, bảy giờ tối nay nhé, tại nhà mình, rất hoan nghênh hai người.
– Chúng mình sẽ tới đúng giờ. Alice vẫy tay, đưa mắt nhìn hai người kia rời đi.
Nội dung này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free.