Đỉnh Cấp Tu Tiên, Cường Hóa Nơi Tay Có Ta Vô Địch! - Chương 5: Thành Công Đột Phá Trúc Cơ kỳ.
Thời gian thấm thoát thôi đưa.
Tu luyện không phân ngày giờ.
Lại qua cái nữa năm.
Lâm Tuyệt khổ tu nữa năm liền để hỏa hệ linh căn một đường đột phá đến luyện khí tầng 9.
Hắn hài lòng rời đi động phủ.
Trên đường đi, Lâm Tuyệt bắt gặp rất nhiều đệ tử Hỏa Diễm phong tại xung quanh từng tòa động phủ khoanh chân tu luyện.
Các đệ tử này chỉ là trực thuộc Hỏa Diễm phong, không phải nội môn hay chân truyền nên không có phân phối dành riêng tu luyện tràng địa, động phủ, tất cả mọi người là tùy tiện tìm địa phương nạp khí.
Nhưng dù là vậy, linh khí cũng sung túc hơn khu vực ngoại môn rất nhiều lần.
Lâm Tuyệt từ xa quan sát lấy bọn họ, điều khiến Lâm Tuyệt tò mò là linh thạch của bọn hắn sử dụng có màu sắc hơi khác so với hắn.
Vì tò mò, Lâm Tuyệt tiến đến hỏi thăm.
“Xin chào sư đệ, ta nhìn trên tay ngươi linh thạch có màu sắc hơi khác những viên linh thạch còn lại, đây phải chăng là một loại khác linh thạch sao?”
Vị sư đệ bị Lâm Tuyệt đột ngột hỏi cũng là hơi giật mình ôm quyền đáp: “Tham kiến sư huynh, linh thạch tiếp xúc với nơi có hỏa linh khí đều sẽ dần dần mang theo hỏa hệ, nên màu sắc cũng có chút thay đổi, sư huynh không biết sao?”
Vị sư đệ này cũng là vô cùng nghi hoặc, đây chẳng phải là kiến thức đơn giản sao?
Lâm Tuyệt nghe vậy vội vàng ho nhẹ 1 tiếng “ Khục.” Liền mở miệng nói:
“Ha ha...sư huynh ta đây thấy ngươi tu luyện quá khô khan nên đùa cợt giúp ngươi giải tỏa áp lực một phần, như vậy đi, ta bỏ ra 1000 viên hạ phẩm linh thạch đổi lấy 100 viên hạ phẩm linh thạch của ngươi như thế nào?”
“Sư huynh nói thật?”
“Đương nhiên.”
Tên đệ tử xác định chính xác cũng là vui vẻ đồng ý, vội vàng trao đổi lấy, sợ rằng chậm một giây liền để cho Lâm Tuyệt đổi ý.
Lâm Tuyệt nhận lấy 100 viên hỏa hệ linh thạch âm thầm vui mừng không thôi, hắn thiếu duy nhất là hỏa hệ, có 100 viên này đảm bảo hắn tu luyện đến kim đan a!
Quả nhiên xe đến chân núi ắt có đường, cổ nhân nói hoàn toàn không sai!
Kìm nén kích động, Lâm Tuyệt vỗ vai tên đệ tử thưởng thức nói: “Ngươi rất không tệ, cố gắng tu luyện sớm ngày trở trành chân truyền a!”
Tên đệ tử được Lâm Tuyệt cổ vũ cũng là vô cùng hưởng thụ lấy, liên tục chấp tay nói tạ.
Lâm Tuyệt hài lòng gật đầu sau đó rời đi, hắn lúc đầu muốn tới đại điện bái phỏng Liễu Viêm, nhưng cảm thấy không tiện, hắn hiện tại trên người chẳng có đồ vật gì có thể cho Liễu Viêm, lại không không ở nơi này tu luyện nữa năm.
Thôi thì lặng lẽ chuồn đi, đợi khi nào có cơ hội bồi thường cái một hai.
Lấy cực phẩm linh thạch bồi thường hiện tại vẫn không thích hợp, dù sao vật này cực kỳ hy hữu, toàn bộ tông môn e sợ cũng không có vài viên, lấy ra làm lễ đơn giản tự chuốc lấy phiền phức.
Lâm Tuyệt dẫm lấy phi kiếm, 1 đường bay thẳng về Vô Danh phong, hắn hiện tại chỉ muốn trúc cơ, nhận lấy phần thưởng, sau đó tu luyện các loại pháp thuật thần thông.
Đừng nhìn hắn hiện tại tu luyện một lúc 5 loại linh căn là cảm thấy lợi hại.
Có thể Lâm Tuyệt đan điền so với luyện khí kỳ tầng 9 rộng lớn hơn rất nhiều lần, nhưng nếu thật sự đánh nhau hắn cũng chỉ biết chạy trối c·hết mà thôi.
Người ta đứng từ xa bấm quyết sử dụng võ kỷ, hắn liền sử dụng quyền cước đấm đá đánh nhau với đối phương sao? Không cần đoán kết quả cũng biết hắn liền chưa kịp động vào đối phương đã bị mạt sát vài chục lần.
Vô Danh phong.
Lâm Tuyệt hưng phấn muốn trúc cơ, vội vàng khoanh chân tu luyện hỗn độn chân kinh.
Đối với người bình thường mà nói, trúc cơ rất khó, phải cần đến Trúc cơ đan thì xác xuất thành công mới đạt 5 thành trở lên.
Nhưng Lâm Tuyệt không phải phàm nhân, hắn tư chất là tuyệt đỉnh, kèm theo hỗn độn chân kinh có thể dễ dàng phá cảnh, chỉ cần linh khí xung túc, cảnh giới đều đạt đến viên mãn là có thể thuận buồm xuôi gió.
Một tuần trôi qua.
Linh khí quán thâu đã đầy đủ, Lâm tuyệt cũng liền bắt đầu trúc cơ.
Trên trời mây đen tích tụ vài dặm, kèm theo đó là từng đợt tiếng sấm rên vang khắp Vô Danh Phong.
Lâm Tuyệt giật mình hốt hoảng dừng lại động tác.
"Trời mưa?"
“Ngọa tào! Trúc cơ sẽ xuất hiện lôi kiếp sao? Cái này không ai nói cho ta a.”
Lâm Tuyệt nhìn lên bầu trời lôi vân khủng bố gần chục dặm, bầu trời cũng bắt đầu chuyển tối đen, đặc biệt là trên đỉnh đầu lôi vân giống như hóa thành thực thể, hắn sợ hãi không ngừng nuốt nước bọt, vội vội vàng vàng đứng dậy chạy trốn vào động phủ, ôm đầu không dám nhúc nhích, đến cái rắm cũng không dám thả.
Lôi vân cũng vì vậy mà bắt đầu tiêu tán.
...
Âu Dương Hạo cũng cảm ứng được lôi kiếp, liền thả ra thần thức quan sát, nhìn đến phương hướng là Vô Danh phong, hắn âm thầm kinh ngạc.
“Tên tiểu tử thúi kia không ngờ nhanh như vậy liền đã trúc cơ!"
Hắn chưa kịp hài lòng thì phát hiện không đúng.
“Lôi vân chưa bổ xuống làm sao lại tán đi rồi, chẳng lẽ tiểu tử kia xảy ra chuyện?”
Âu Dương Hạo lo được lo mất, lắc mình bay đến Vô Danh phong, đạp tung sơn môn, thả ra thần thức tìm kiếm tung tích của Lâm Tuyệt.
Lâm Tuyệt lúc này đang co ro trốn trong động phủ.
Âu Dương Hạo thấy vậy nhíu mày đi đến mở miệng hỏi:
“Ngươi trúc cơ?”
Nhìn thấy là tông chủ, Lâm Tuyệt cũng thở phào nhẹ nhỏm gật đầu sau đó lại lắc đầu.
Âu Dương Hạo nhíu chặt mày hơn nhìn lấy.
“Ta là muốn trúc cơ nhưng không nghĩ đến lại dẫn đến kiếp lôi a.” Lâm Tuyệt lúng túng nói.
“Ngươi là sợ bị lôi kiếp bổ c·hết?”
Lâm Tuyệt vô cùng xấu hổ gật đầu, không biết trang cái gì lúng túng nói thêm:
"Ta là ta sợ kiếp lôi đánh hư cái này một cái động phủ...cho nên...cho nên mới không nở trúc cơ a..."
Âu Dương Hạo cũng hết nói nổi: "Ta là tin ngươi cái quỷ, ngươi cái gì mặt hàng còn không rõ?" Dùng lấy cặp mặt khinh bỉ sau đó nghiêm nghị nói:
“Ngươi ngay lập tức tại nơi này trúc cơ cho ta.”
Lâm Tuyệt lúng túng hỏi: “Tông chủ chắc chắn bảo vệ được ta...à không phải, là bảo vệ động phủ của ta lành lặn chứ?”
“Có ta ở đây, bảo đảm ngươi c·hết không được.”
Nhìn thấy Âu Dương Hạo vẻ mặt tự tin cùng nghiêm túc bộ dạng, Lâm Tuyệt cũng đành nghe theo.
Lâm Tuyệt dần dần lấy lại tự tin, khoanh chân ngồi xuống trúc cơ.
Lôi vân lại một lần nữa nhanh chóng kéo đến, giống như bị Lâm Tuyệt làm nổi giận, lần này lôi vân bao phủ chu vi lên đến vài chục dặm, sấm chớp rền vang trên bầu trời, mang đến khí thế hủy thiên diệt địa cảm giác áp bách.
Các phong chủ lúc này cũng liền chú ý tới, đưa mắt hướng về Vô Danh phong, không hỏi hiếu kỳ lấy.
“Cuối cùng cũng muốn trúc cơ sao? Nhìn khí thế này, xem ra kiếp lôi lần này không phải tầm thường tu sĩ có thể gọi đến a.”
“Cái này gọi là thiên tài trưởng thành muộn sao?”
...
Vô Danh phong.
Lâm Tuyệt nhìn thấy trên trời kiếp lôi, âm thầm kinh hãi, hắn thật sự vô cùng s·ợ c·hết, nhưng vì có thể mạnh hơn, vì có thể được trường sinh, hắn cắn răng chống đỡ lấy.
Dù sao tông chủ còn tại nơi này, hắn đã đảm bảo ta không c·hết thì nhất định không c·hết.
Lâm Tuyệt hai tay không ngừng bấm quyết, vận chuyển hỗn độn chân kinh tâm pháp, Ngủ Hành linh căn trong cơ thể không ngừng xoay tròn, trong đan điền tạo thành 1 trận đồ thái cực vòng xoáy.
Âu Dương Hạo bên cạnh nhíu mày, kinh sợ nói:
“Hắn đang tu luyện cái gì tâm pháp? Hơn nữa linh lực từ trong cơ thể hắn tản phát ra vô cùng nồng hậu a! Tên biến thái này!"
Sau nửa canh giờ.
Từng đạo lôi điện tựa như long xà mạnh mẽ bổ xuống trên người Lâm Tuyệt.
Lâm Tuyệt bị từng đạo lôi điện bổ xuống khiến hắn đau đớn, khuôn mặt vì đó mà vặn vẹo nhăn nhó.
Bên ngoài đạo bào giờ phút này đã bị phá tan.
Nhưng thân thể làn da lại không hề bị chút nào thương tổn.
Nhìn không hề giống độ qua lôi kiếp.
Ngoài việc quần áo không còn, thân thể có chút đau rát ra, Lâm Tuyệt không nhận đến bất cứ thương tổn nào.
Khí tức cũng bắt đầu điên cuồng tăng lên.
Lôi vân tiêu tán, Lâm Tuyệt thuận lợi thành công đột phá trúc cơ kỳ.
Chân chính bước vào con đường tu hành.
Lâm Tuyệt cũng mất hơn nữa ngày mới dần ổn định lại cảnh giới.
Đứng từ xa quan sát, Âu Dương Hạo cũng là vô cùng rung động, mang theo vài phần kinh hỉ.
Cảm thấy Lâm Tuyệt quá biến thái, bị lôi kiếp khủng bố như vậy bổ xuống vậy mà không hề hấn gì, hơn nữa chỉ vẻn vẻn bỏ ra nữa ngày liền ổn định cảnh giới.
So sánh với hắn liền mất đến 5 ngày a!
Âu Dương Hạo cũng không cảm thấy ghen ghét hay đố kỵ, mà cảm thấy rất tự hào, rất may mắn vì Lâm Tuyệt là người của Lam Hoàng Thiên tông.
Lâm Tuyệt làm người Âu Dương Hạo vẫn rất là tin tưởng, dù sao cũng tại chính nơi này lớn lên, tiếp xúc ở chung không nhiều nhưng bản tính vốn rất thiện lương, hắn tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện phản bội tông môn hay là đầu cơ trục lợi.
Nhìn Lâm Tuyệt thành công độ kiếp, Âu Dương Hạo cũng là mĩm cười lặng lẽ rời đi.
Lâm Tuyệt từ trong tu luyện mở mắt ra, cảm nhận trong người sức mạnh hiện hữu cũng là nở nụ cười vui vẻ.
“Lôi kiếp cũng không đáng sợ như vậy a! Vậy mà làm ta sợ lên sợ xuống.”
Nếu không phải hắn ngươi mang ngủ hành linh thể, lại có biến thái công pháp thì 80% là nằm liệt dường cái 2-3 tháng.