Đỉnh Cấp Tu Tiên, Cường Hóa Nơi Tay Có Ta Vô Địch! - Chương 9: Hạ Ngưng Tuyết.
Nhận lấy đã kích quá lớn, Lưu Sùng phun ra một ngụm lão huyết ngã nhào dưới mặt đất.
Mọi người lúc này cũng liền vì vậy mà đưa mắt nhìn sang.
“Các ngươi ở đó lại giở trò quỷ gì nữa? Có phải hay thật muốn tức c·hết ta?" Âu Dương Hạo cơ hồ là lớn tiếng quát, hắn thật sự tức giận.
Hắn cảm thấy tôn nghiêm của mình giống như liền không có.
Nhất tông chi chủ há là chuyện đùa!
Tu vi nguyên anh kỳ viên mãn cũng theo đó toàn bộ bọc phát đi ra, toàn tông trên dưới đều vì đó mà vội vàng cúi thấp đầu xuống, không dám thở mạnh, sợ tai bay vạ gió.
Lâm Tuyệt cũng là sợ đến lạnh run, hắn biết mình giống như đùa quá trớn, cái này không khéo mạng nhỏ cũng mất a!
Đùa không được! Không thể đùa!
Thế là Lâm Tuyệt vội vàng khom người, cúc cung cúi người góc 90 độ, mở miệng giải thích:
“Không, không phải...là...là lão Lưu đột nhiên trọng thương a!”
Lưu Sùng cũng là cường giả nguyên anh kỳ, làm gì dễ dàng như vậy liền té xíu, hắn cố gắng ngồi dậy, miệng mồm còn lưu lại vệt máu chưa khô chảy phà phà xuống đất, oan ức nói:
"Tông...tông chủ, ta là bị oan a!"
Hắn thật sự khóc, tức đến rơi lệ, nhìn qua thê thảm cực kỳ.
Âu Dương Hạo nhìn qua hắn trạng thái, không những không đồng cảm mà còn có chút ghét bỏ.
Cmn! Đường đường nhất phong chi chủ, không nói đến tu vi nguyên anh kỳ, nhìn đến số tuổi cũng đều có thể làm gia gia người ta, lại bị đối phương khi dễ tức đến phát khóc.
Càng nghĩ, Âu Dương Hạo càng là muốn một cước đạp c·hết Lưu Sùng, thật sự là quá mất mặt.
"Ngươi nói ngươi có cái gì oan?"
"Ta...ta..." Lưu Sùng thật không biết giải oan thế nào, chẳng nhẽ nói là vì ngửi mùi xì hơi của Lâm Tuyệt thúi đến ngất xỉu, không chỉ một lần mà còn đến hai lần! Cái này thật không có mặt mũi để nói ra thành lời a! Chưa kể nói ra cũng chẳng ai tin, dù sao khí độc toàn bộ bị một mình ta hít vào phổi a!
Mặt mũi thật sự bị ném đến nhà ông bà ngoại a!
Nếu như không nói lại giải oan như thế nào với tông chủ đây?
Tuyệt vọng a! Cmn Lâm Tuyệt! Lão tử quyết cùng ngươi bất cộng đái thiên!
Nhìn đến Lưu Sùng vẫn còn ngồi đó ấp a ấp úng, Lâm Tuyệt thì thu người ngồi co ro ở một bên, Âu Dương Hạo thật sự hết kiên nhẫn, phất tay đánh ra một chưởng, đánh cái hai người ngã nhào, lộn vài vòng trên không chung đến khi bị thổi bay ra đại điện mới thôi.
Mắt không thấy, tâm không phiền a!
Âu Dương Hạo ra tay cũng không có điểm nhẹ, Lâm Tuyệt cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều muốn đảo lộn lệch khỏi vị trí.
Ổn định lại thân hình, Lâm Tuyệt thở phào: "Cũng may mạng nhỏ vẫn còn a!"
"Lâm...Tuyệt!!!!!!"
Âm thanh cơ hồ là bị ngấu nghiến dồn ép đi ra, Lưu Sùng lúc này trạng thái đã đứng ở giới hạn bùng nổ, liền gặp phật g·iết phật, gặp ma g·iết ma một dạng.
"Ngọa tào!" Lâm Tuyệt cũng là phản ứng đến, nhanh chóng cách hắn thật xa, mở miệng nói:
“Ngươi trước tiên bình tĩnh a! Đây dù gì cũng là trụ sở tông môn, ngươi không nên vọng đọng a! Cùng lắm ta cho ngươi cái tạ lỗi chân thành a!"
"Tạ lỗi cái rắm, hôm nay nếu ngươi không c·hết thì chính là ta vong."
Đúng vậy!
Một khi đã máu rồi thì đừng hỏi bố nó là ai.
Chỉ cần g·iết c·hết Lâm Tuyệt, Lưu Sùng chẳng màng đến trách phạt, môn quy đối với hắn giờ phút này đã là vô nghĩa.
Lâm Tuyệt thật sự sợ, hắn tuy tu luyện là tuyệt kỹ kiếm pháp, hơn nữa cũng đã lĩnh ngộ đến viên mãn, nhưng cùng đối phương tu vi chênh lệch quá lớn, Lâm Tuyệt không dám ngu ngốc cạy mạnh mà trực diện ứng chiến.
Dù sao cũng là hắn làm người ta tức đến phát khóc, cho nên chỉ có thể nhận túng bỏ chạy mà thôi.
"Sư tôn!" Lâm Tuyệt bỗng nhiên hớn hở mở miệng gọi lớn một tiếng.
Lưu Sùng nghe vậy cũng là trong vô thức giật mình quay đầu nhìn qua.
Lâm Tuyệt thấy vậy vội vàng thi triển thân pháp, chân như bôi dầu một dạng, thoáng cái liền chạy đến bên trong đại điện tông môn, cũng không quên hô hào.
“Tông chủ cứu mạng a!"
Lưu Sùng ở phía ngoài sân cũng là mộng bức, đôi mắt hí muốn trợn lồi ra bên ngoài.
"Ngọa tào! Tên súc sinh! Cùng lắm thì cho ta đánh một trận để hả giận a!"
Lưu Sùng gầm thét vẫy gọi, cũng không dám cước bộ đuổi theo.
Một là sợ b·ị t·ông chủ đánh, hai là hắn mơ hồ cảm thấy tốc độ chạy trốn của Lâm Tuyệt nhanh đến biến thái.
Cái này bảo hắn lết cái thân thể mập mạp đuổi đánh làm sao có khả năng a!
“Ủa? Người đâu rồi?” Bước vào bên trong đại điện, Lâm Tuyệt phát hiện Lưu Sùng không có đuổi theo phía sau, lúng túng gãi đầu nói:
“Là lão Lưu phát điên muốn g·iết người, ta chỉ có thể chạy thẳng vào đây, ta thật không có cố ý quấy rầy chư vị a.”
"Hai tên các ngươi có thôi đi không! Lần này là lần cuối, ta không muốn nhắc lại đến lần thứ hai, bây giờ thì nhanh cút về sơ phong cho ta! Lăn!!!!"
Từ "lăn" này Âu Dương Hạo cơ hồ là bộc phát ra tu vi để quát, âm thanh vang vọng khắp toàn tông trên dưới.
Chúng đệ tử cũng bị tiếng quát này làm giật cả mình.
Lưu Sùng vẫn đang thẩn thờ ở trước sân đại điện, đột nhiên nghe tiếng gầm gừ của tông chủ cũng là nhảy cẫng lên, chạy còn nhanh hơn chó, một mạch trốn về Vô Cực Phong.
Một bên khác, Lâm Tuyệt cũng không tốt hơn nơi nào, gượng cười lui ra khỏi đại điện cũng là ba chân bốn cẳng trở về Vô Danh Phong.
Đại điện bên trong.
Vũ Phong phong, phong chủ Tề Vô Hối mở miệng nói:
“Mọi người nhìn ra sao? Tên tiểu tử khi nãy sử dụng thân pháp dường như lĩnh ngộ đến cảnh giới cực cao, nếu như ta đoán không sai thi cũng đạt đến đại thành cấp độ đi!”
“Không sai! Hơn nữa bộ thân pháp này đẳng cấp cũng không thấp, là địa cấp đi!" Liễu Viêm sờ cầm nói.
Âu Dương Hạo khép hờ mí mắt, chậm rãi nói: "Tùy tâm sở dục, xuất thần nhập hóa, ý niệm liên thông, hắn lĩnh ngộ có thể đã đạt đến trong truyền thuyết viên mãn cảnh giới đi!"
Tê~!
Nghe đến tông chủ phân tích, toàn bộ đám phong chủ cùng lúc hít vào ngụm khí lạnh.
Cái này thật sự quá khoa trương, nếu như một cái 20 tuổi tu luyện hoàng cấp công pháp đến viên mãn, tu vi đạt đến trúc cơ kỳ cũng đã có thể xưng tụng làm thiên tài.
Còn huyền cấp sơ kỳ đến viên mãn cảnh giới, tính đến tông môn hiện tại lúc bấy giờ cũng chỉ có duy nhất một người đó chính là Thường Nguyệt tiên tử mà thôi.
Đối với bọn họ mà nói, rất ít chọn tu luyện một môn võ kỹ đến viên mãn, đại đa số đều chọn trước tiên đột phá tu vi, chậm chạp không thể đột phá đại cảnh giới mới bắt đầu chuyển qua võ kỹ.
Cái này Lâm Tuyệt ngược lại tốt! Hắn địa cấp công pháp đều tu luyện đến viên mãn cảnh giới.
Nói rõ thời gian qua tu vi tiến chậm là do lĩnh ngộ công pháp? Nhưng vài năm trước hắn tu vi mới luyện khí tầng hai, bây giờ liền đã trúc cơ, chuyện này làm sao lý giải?
Mà lấy hắn luyện khí kỳ tầng hai, linh lực đâu ra để tu luyện võ kỹ.
Ngự kiếm thuật còn không thể nào tu luyện, huống hồ là đẳng cấp cực cao địa cấp thân pháp!
Toàn bộ trên dưới đám người phong chủ đều cảm thấy bất khả tư nghị, ngay cả lúc trước hờ hững không nói tiếng nào Thường Nguyệt tiên tử sắc mặt cũng có chút biến hóa.
“Chẳng nhẽ thất tình sẽ khiến con người ta thay đổi sao?” Liễu Viêm vô ý thức lẫm bẫm nói.
Lời nói của Liễu Viêm cũng khiến cho mọi người nơi này chú ý, cảm thấy có chút ý tứ.
Lâm Tuyệt phế vật 15 năm, sau khi thất tình liền hóa thần, lúc này cũng có vài người ý động nhìn lấy Thường Nguyệt tiên tử.
Nếu như tỏ tình với nàng thất bại liệu có hay không cũng sẽ đốn ngộ như Lâm Tuyệt.
Còn như tỏ tình thành công liền có thể...cùng làm đạo lữ, cái này nếu thành công hy sinh một nữa thọ nguyên cũng đáng a!
Cảm nhận được nhiều ánh mắt dòm ngó, Thường Nguyệt tiên tử sắc mặt trở về băng lạnh, liền đứng dậy lạnh nhạt nói:
“Nếu không còn chuyện gì, ta liền đi trước.” Nói xong nàng liền thanh thoát rời đi.
Âm thanh tuy không ngọt ngào ôn nhu nhưng cũng khiến đám người nghe say đắm, thật sự quá trong trẻo, quá êm tai!
Xung quanh đám phong chủ nhìn nhau lúng túng cúi đầu không nói gì.
Ngượng ngùng!
Dám cùng nàng thổ lộ sao? Cẩn thận trên dưới toàn tông ghẻ lạnh a!
...
Vô Danh phong.
Lúc này Tô Đàm lười biếng nằm trên giường suy tư lấy.
“Thu nhận môn đồ sao? Ta nên tuyển nữ nhân hay vẫn là mỹ nữ đây?”
“Nếu là Hạ Ngưng Tuyết muốn gia nhập Vô Danh phong, ta nên tiếp nhận hay là từ chối đây?”
“Nếu như chỉ có ta và nàng ở nơi này, nói không chừng...khặc khặc.” Lâm Tuyệt mơ mộng hảo huyền lấy, nước bọt cũng rơi vãi ra.
Hắn vội vàng lấy tay lau đi, câu thông hệ thống mở ra danh sách thuộc tính.
【 Tính danh: Lâm Tuyệt 】
【 Tuổi thọ: 25/260】
【 Chủng tộc: Phàm Nhân 】
【 Mị lực: Tiên tư 】
【 Tu vi: Trúc cơ viên mãn】
【 Công pháp: Hỗn độn chân kinh quyển 1 có thể tu luyện đến hóa thần kỳ 】
【 Thân pháp: Địa cấp cực phẩm Phi độ tiêu dao( Viên Mãn) 】
【 Pháp thuật: Trảm thiên bạt kiếm thuật( Viên mãn)】
【 Thần thông: Nhãn thuật 】
【 Pháp khí: Hạ phẩm pháp kiếm, trung phẩm pháp kiếm 】
【 Linh căn tư chất: Ngủ hành linh thể, ẩn chứa đỉnh cấp thủy, hỏa, mộc, kim, thổ linh căn, thân hòa tự nhiên, đạo pháp thông thiên 】
【 Thể chất đặc thù: Không 】
【 Cường hóa: Lắc xúc xắc 】
【 Vòng quay may mắn: 16 lần 】
【 Vật phẩm bàn quay không gian: Đặc hiệu Trích tiên khí chất 】
“Hệ thống, trích tiên chí chất có thể thu liễm sao?” Lâm Tuyệt nhìn vật phẩm không gian vẫn còn đồ vật liền hỏi.
Đinh!
[Không thể thu liễm, kí chủ sợ phiền toái liền không cần dùng]
“Đẹp trai, soái khí ngu mới không cần đi!”
“Lập tức rút ra trích tiên khí chất.”
Đinh!
[Xác nhận rút ra, kí chủ vui lòng đợi trong giây lát]
Đinh!
[Xác nhận thành công]
Nhận được âm thanh nhắc nhở, Lâm Tuyệt cũng không cảm nhận được thân thể có gì biến đổi.
Cái này hệ thống sẽ không lừa người chứ!"
Có chút tò mò, Lâm Tuyệt nhấc chân liền đi đến mặt hồ nhìn xem.
Mặt hồ cũng không thể phản chiếu rõ ràng được như gương.
Lâm Tuyệt chỉ nhìn thấy lờ mờ dung mạo, nhìn qua cũng chẳng khác gì so với lúc trước, nhưng mỗi cử chỉ hành động của hắn lại giống tản phát ra tiên khí, càng nho nhã như xuân như mộc.
"Ta không thấy gì khác lạ nhưng ai biết được người khác lại thấy đẹp thì sao?"
Hắn cái này đẹp trai rất để ý, dù sao cũng muốn dùng nó để tán gái a!
Tự sướng một hồi, Lâm Tuyệt lại câu thông hệ thống hỏi lấy.
“Vòng quay may mắn có thể rút ra được thể chất đặc thu hay đại loại hỗn độn chân khí không?”
Đinh!
[Có thể, túc chủ có thể gộp 5 vòng quay thành 1 vòng quay cao cấp, lúc đó khả năng rất cao rơi ra đồ tốt]
[Lúc trước vì túc chủ lần đầu sử dụng vòng quay, cho nên hệ thống cấp cho không giới hạn vật phẩm, nếu như lần thứ 2 sử dụng vòng quay chắc chắn sẽ không rơi ra đồ xịn]
Lâm Tuyệt nghe vậy khuôn mặt liền nhăn nhúm, chỉ biết giơ lên ngón giữa.
Được rồi, ngươi lợi hại!
Nếu như ngươi cấp cho ta cục cứt ta cũng không dám nói gì ngươi.
Cũng may hỏi trước, nếu không chó hệ thống lại hố ta mười lần vòng quay a!
Lâm Tuyệt cũng không còn hứng thú x10 gacha nữa mà cường hóa cơ linh đan tiếp tục tu luyện.
...
“Lại đến! Lâm Tuyệt! Ta cho ngươi thời gian 3 hơi thở, nếu còn chưa đến diễn võ trường, ta liền nói cho ngươi biết tại sao nước biển lại có vị mặn.” Âu Dương Hạo âm thanh giận dữ truyền bá khắp Vô Danh phong.
Lâm Tuyệt từ trong tu luyện giật mình tỉnh dậy, chui ra khỏi ổ, một đường chạy vội đến diễn võ trường.
Hắn cũng không nghĩ đến mãi mê tu luyện mà quên mất ngày giờ.
Thật hoài niệm tháng ngày bình yên không ai làm phiền a!
Các phong chủ khác đệ tử vô số, không đến trăm cũng đến ngàn, có chuyện gì đều sẽ có đệ tử tiến đến thông báo.
Chỉ có Vô Danh phong Lâm Tuyệt một người nên chẳng có ai tìm đến giúp hắn báo cái tin.
Âu Dương Hạo liền giống như cái loa đúng hẹn báo thức, một khi âm thanh phát ra, cũng liền nói rõ Lâm Tuyệt lại tiếp tục trễ giờ.
Dù sao làm một tông chi chủ, hắn công chuyện bộn bề, không thể nào giống như cái chạy vặt giúp Lâm Tuyệt sớm báo cái tin a!
...
Diễn võ trường, đây là khu vực trực thuộc ngoại môn dùng để tổ chức các cuộc thi, không những vậy nơi này còn là nơi khảo hạch năng lực, tư chất cùng ngộ tính của các đệ tử nhập môn.
Khảo hạch rất đơn giản, trên võ trường biểu lộ ra thực lực cường đại, thiên tư tuyệt đỉnh để các phong chủ hay trưởng lão nhìn chúng liền có thể tiến vào nội môn tu luyện, nếu may mắn được chọn làm chân truyền thì sẽ một bước lên trời.
Cái này thi đấu, đệ tử đạt được 5 hạng đầu đều sẽ được tông môn cấp cho trúc cơ đan.
Còn nếu như đệ tử đạt đến trúc cơ liền lập tức được chấp sự mang đến trưởng lão đường, trực tiếp tấn thăng làm nội môn đệ tử mà không cần phải tham gia tiểu bỉ 5 năm một lần.
...
Sân đấu rất lớn, hơn nữa không chỉ có một cái lôi đài, cho nên tiểu bí tiến hành một lượt đều có thể lên đến con số vài trăm người.
Cứ như vậy diễn ra, tiểu bỉ cũng sắp đến hồi kết.
Gần 5000 tên đệ tử ngoại môn lúc này chỉ còn lại 10 người là còn đứng vững.
Trong số đó, đứng đấy một đạo thân ảnh liền hấp dẫn toàn bộ ánh nhìn.
Dung mạo mỹ lệ như tiên thiên, váy trắng ngắn để lộ ra đôi chân thon dài cùng cặp đùi trắng mịn, áo bó sát thân thể càng tô lên dáng vẻ mê người eo thon đường cong, không còn giống như thiếu nữ khi xưa, nàng lúc này tài nguyên đã phát triển hoàn thiện, chân chân chính chính trở thành một vị tuyệt thế mỹ nữ.
Đôi tay xinh đẹp chống lấy đuôi kiếm làm điểm tựa, đứng lẵng lặng nhắm mắt dưỡng thần như một bức tiên họa lấy thế gian vạn vật làm nền.
Đây không phải ai khác, nàng chính là Hạ Ngưng Tuyết.