Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đồ Diệt Thương Sinh - Chương 15: Thánh Nữ đáng thương

Lúc này, Võ Hoàng trông như một người khác hoàn toàn, đã rũ bỏ vẻ dơ bẩn, khoác lên bộ quần áo mới, chỉnh sửa lại đầu tóc. Từ một dã nhân, hắn biến thành một thiếu niên tuấn tú, tà mị.

Trên bờ, Thủy Nguyệt vừa thoát khỏi nhập định liền mở mắt nhìn sang. Vừa trông thấy bộ dạng của Võ Hoàng, nàng có chút thất thần.

"Không ngờ người dã nhân lại có thể tuấn tú đến thế, mà dã nhân lại còn biết mặc đồ, chỉnh kiểu tóc nữa chứ," nàng thầm nghĩ.

Chưa kịp đợi nàng cất lời, Võ Hoàng đã bước lại gần và hỏi:

"Khi nào ngươi luyện hóa xong, tăng cường huyết mạch?"

Thủy Nguyệt lúc này giật mình đáp:

"Khoảng mười ngày nữa ta có thể luyện hóa hoàn toàn nó."

"Tốt. Ngươi ở đây, ta đi kiếm đồ ăn."

Nói rồi, Võ Hoàng bước một bước, thân ảnh thoắt cái đã biến mất trước mặt Thủy Nguyệt.

Đợi đến khi xác nhận Võ Hoàng đã đi xa, nàng mới ngồi xuống, hai tay ôm gối, khóc nức nở.

Nói ra thì nàng cũng là một kẻ bất hạnh. Từ nhỏ đã là cô nhi, cha mẹ mất sớm. Chỉ có Hàn thúc một mình chăm sóc nàng đến tận bây giờ, gọi ông ấy là cha cũng không quá lời.

Nàng vẫn còn nhớ, khi nhỏ, sau khi cha mẹ mất, nàng suốt ngày ủ rũ. Chính Hàn thúc đã an ủi nàng, dạy dỗ nàng, nấu cho nàng món ăn nàng thích nhất. Nàng thích gì, Hàn thúc cũng sẽ cố gắng tìm cho nàng.

Nhớ có lần, khi nàng tranh giành vị trí Thánh Nữ trong Băng Cung, bị đối thủ cho người ám sát. Chính Hàn thúc đã không tiếc tính mạng, liều mình đưa nàng rời đi. Nếu không có Hàn thúc, có lẽ đã chẳng có một Thánh Nữ Băng Cung như nàng hôm nay.

Nhưng bây giờ Hàn thúc đã chết. Mới cách đây một canh giờ, nàng vẫn còn trò chuyện với Hàn thúc về việc sau này khi lên làm Cung chủ sẽ thế nào, ra sao... Giờ thì tất cả đã kết thúc rồi.

Chẳng những Hàn thúc mà cả nha hoàn theo nàng từ nhỏ cũng bị giết chết. Đồng môn đi cùng cũng bị oanh sát.

Nàng vẫn còn nhớ rất rõ cảnh tượng mọi người tan biến thành sương máu, ánh mắt chứa đầy sợ hãi và tuyệt vọng đến nhường nào. Tất cả đều do tên đàn ông đó.

Nàng hận hắn, căm hận hắn tận xương tủy. Nếu không có hắn, nàng và mọi người đã nhanh chóng rời đi tìm nơi bế quan, sau đó chỉ cần ngồi đợi vị trí Cung chủ chuyển giao đến tay mình.

Nhưng nàng không dám lộ ra dù chỉ một tia địch ý hay hận thù trước mặt hắn. Nàng sợ rằng nếu lộ ra, ngay lập tức nàng cũng sẽ biến thành một cỗ thi thể.

Không, chính xác hơn phải là một vũng sương máu.

Bây giờ nàng cần phải ẩn nhẫn để lấy được lòng tin của hắn, sau đó nhờ vào Băng Cung đưa hắn vào tử lộ để trả mối thù này.

Thủy Nguyệt không tin, với nhan sắc của nàng, có nam nhân nào có thể từ chối nàng?

...

Những chuyện Thủy Nguyệt vừa nghĩ thì Võ Hoàng hoàn toàn không hay biết. Hắn hiện tại đang tất bật đi kiếm chút gì đó lót bụng, bởi vì với thiên phú thần thông "Thánh Gióng", hắn rất nhanh đói.

Vừa đi tìm, hắn vừa trò chuyện với hệ thống.

"Này lão, có cách nào sưu hồn và nô dịch người khác không?"

Lúc này, âm thanh hệ thống lại vang lên:

"Có chứ. Nô dịch thì ngươi chỉ cần thao túng ý nghĩ người khác, khiến họ từ trong tiềm thức phục tùng ngươi vô điều kiện bằng cách thay đổi cấu trúc ký ức và thay đổi quan niệm ý chí bằng huyền học. Ta nhớ đã dạy ngươi phần này rồi mà."

"Còn về phần sưu hồn thì dễ thôi. Ngươi thay đổi sóng não của mình cho phù hợp hoặc cưỡng ép thay đổi tần số sóng não của người ngươi muốn nô dịch để khớp với ngươi, vậy là ngươi đọc được thôi. Giống như kiếp trước của ngươi vậy, sóng đài phù hợp đài nào thì nghe được đài đó. Ký ức và não bộ cũng tương tự thôi, chỉ là cấu trúc sẽ phức tạp hơn một chút, còn lại thì chẳng khác gì nhau là mấy đâu."

"Mà ngươi định nuôi cô ta thật đấy à?"

"Đúng nhỉ, hôm lão dạy ta rồi mà ta không nghĩ đến. Công nhận mấy cái kiến thức này cũng tiện áp dụng ghê."

"Còn cô ta thì ta nuôi làm gì? Chẳng qua là muốn đợi cô ta tăng cường huyết mạch thể chất xong rồi sưu hồn, tìm kiếm thông tin liên quan mà ta cần. Hơn nữa, huyết mạch đã được tăng cường sẽ có nhiều năng lượng hơn món đồ ban đầu chưa bị cô ta luyện hóa."

"Mà hiện nay cơ thể đã tăng trưởng, nhu cầu về thức ăn cũng tăng theo. Lúc trước ta chỉ ăn một con thỏ là no, giờ thì chắc phải mấy tấn thịt ta ăn cũng không cảm thấy gì ấy chứ."

Vừa nói, hắn vừa đi sâu vào phía cấm khu của Mê Vụ Sâm Lâm.

Lúc này, bên trong đang có hai sinh vật to lớn chiến đấu với nhau. Một bên là con chim với sải cánh dài gần một cây số, hai vuốt sắc lẹm lấp lánh ánh sáng bén nhọn, những chiếc lông cứng cáp tựa như được đúc từ kim loại vàng óng.

Bên còn lại là một con rắn to lớn, trên đầu có một chiếc sừng, thân mình màu đen với lớp vảy cứng cáp bao phủ toàn thân từ đầu đến đuôi.

Hai sinh vật này chính là Kim Sí Đại Bàng và Vụ Trung Giao. Không biết vì sao mà lúc này hai sinh vật bá chủ này lại chiến đấu một mất một còn, như thể không diệt trừ được đối phương thì thề không bỏ qua.

Cả hai lao vào nhau: ngươi mổ ta một nhát, ta quất lại ngươi một đòn; ngươi cắn ta một phát, ta trả ngươi một trảo.

Cả hai đánh nhau long trời lở đất mà không hề hay biết lúc này trên đỉnh núi đang có một bóng người dõi theo chúng.

"Này lão, nhìn bọn kia ngon nhỉ? Con chim thì ta định làm món gà ăn mày, còn con rắn thì đang phân vân rắn xào sả ớt hay là canh rắn, theo lão thì sao?"

"Ngươi thích món nào thì nấu món đó. Ta có ăn đâu mà ý kiến. Ta nói, đến lúc đó không ngon ngươi lại bắt đền, ta móc đâu ra mà đền ngươi. Đã không ăn được lại còn mang tiếng."

"Lão nói quá rồi, ta là loại người như vậy à?"

"Đúng, chắc chắn ngươi là người như vậy. Năm năm nay ta lạ gì ngươi đâu mà."

Hệ thống kiên quyết đáp lời.

Võ Hoàng cũng cười xòa làm hòa. Đúng thật là mấy năm trước hắn vì một con thỏ mà bắt đền lão cả tháng trời, nghĩ lại thấy cũng tội nghiệp lão thật.

Bên kia, cuộc giao tranh giữa Kim Sí Đại Bàng và Vụ Trung Giao cũng sắp đến hồi gay cấn nhất.

Hắn dự định đợi bọn chúng chiến đấu đến đỉnh điểm thì sẽ c���t ngang, bắt về nấu ăn. Chỉ khi chiến đấu đến hồi gay cấn nhất, tinh hoa dưỡng chất mới hội tụ trong cơ thể, thịt ăn sẽ ngon hơn.

Bản chỉnh sửa văn phong này là tài sản trí tuệ của truyen.free, chỉ đăng tải tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free