Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đồ Diệt Thương Sinh - Chương 2: Hệ thống huỷ diệt

Võ Hoàng cố gắng ngồi dậy, ngay lập tức một cơn đau khủng khiếp lan khắp cơ thể, khiến hắn chợt tỉnh táo và nhận ra mình vẫn còn sống.

Ánh mắt hắn mê mang, dần dần chìm vào ký ức.

Võ Hoàng nhớ rằng mình là một sát thủ, từng nhận một nhiệm vụ ủy thác với giá rất cao: đưa về một vật, hay chính xác hơn là một sinh vật mang tên Thực thể số 27.

Hắn ��ã trộm được nó từ một phòng thí nghiệm nằm ở dãy núi Tây Bắc Việt Nam, đang định mang đến địa điểm giao dịch thì bị một nhóm người mặc trang phục kỳ lạ đuổi theo.

Ngay sau đó, bất ngờ Thực thể số 27 cắn vào tay và hút máu hắn, không chịu nhả ra dù hắn đã cố gắng mọi cách. Máu cứ thế chảy đi, khiến hắn choáng váng đầu óc, rồi một luồng sáng mạnh xuất hiện, và hắn mất đi ý thức cho đến tận bây giờ.

Võ Hoàng cố gắng ngồi dậy để xác định tình trạng hiện tại. Cơn đau dữ dội lúc này báo hiệu nếu không nhanh chóng trị liệu, hắn có thể sẽ mất mạng.

Cố nén đau, hắn cố gắng ngồi dậy xem xét cơ thể, đồng thời cố mò vào túi lấy ra liều thuốc duy trì sự sống khẩn cấp.

Liều thuốc này luôn là thứ bắt buộc phải có của các sát thủ để bảo vệ mạng sống trong các nhiệm vụ và các cuộc chiến sống còn.

Võ Hoàng mở mắt nhìn xung quanh. Thứ đập vào mắt hắn không phải ánh sáng chói lòa như tưởng tượng, mà là sự âm u cùng chút ẩm ướt đặc trưng của sơn động.

Giơ hai bàn tay lên, hắn thấy chúng hơi nhỏ, cùng với những vết thương chồng chất do gai cào và dấu vết bấu víu, có lẽ do cố gắng bám trụ vào vách đá.

Hắn nhìn xuống cơ thể mình, một thân quần áo da lông thú rách rưới, nhuốm đầy máu.

Sờ khắp người một lần, hắn phát hiện bản thân bị thương rất nặng. Nếu là người thường chắc chắn đã chết, hắn không hiểu sao mình vẫn còn sống.

Và rồi Võ Hoàng xác nhận đây không phải là thân thể hắn. Tên sát thủ 29 tuổi, cao 1m82 này lại đang ở trong một thân thể chỉ tầm 12-14 tuổi, cao vỏn vẹn 1m4 và gầy gò ốm yếu như thể thiếu dinh dưỡng trầm trọng.

"Đây là chuyện gì xảy ra? Đây là đâu? Cơ thể này là sao?"

Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu hắn, khiến ánh mắt hắn càng trở nên mông lung, mê mang.

"A... Á...!"

Bất chợt một cơn đau đầu khủng khiếp truyền đến, Võ Hoàng quỵ xuống, hai tay ôm lấy đầu không ngừng la hét thất thanh, tiếng la vang vọng trong sơn động.

Lúc này, hàng loạt hình ảnh ký ức hiện lên trong đầu hắn. Những ký ức này lạ lẫm nhưng lại có chút gì đó quen thuộc, chúng khá rải rác và hỗn loạn.

Dựa vào những ký ức này, hắn xác định bản thân đang ở trong thân xác một người khác mà không hiểu vì sao, và đây chính là ký ức của cơ thể này.

Chủ nhân cũ của cơ thể này 13 tuổi, tên là Đế Lâm, thuộc Đế Thần tộc – một trong những chủng tộc cổ xưa nhất của thế giới này. Vì không thể tu luyện, cậu đã bị tộc nhân đuổi ra ngoài để tự sinh tự diệt từ hơn 5 năm trước.

Một đứa trẻ mới 8 tuổi đã bị đuổi ra khỏi gia tộc để tự sinh tự diệt, sống trong vùng rừng núi hiểm trở này. Thật là một sự nhẫn tâm tột độ!

Điều này chẳng khác nào bảo Đế Lâm hãy đi chết, bởi đây là một thế giới có tu luyện, nơi kẻ mạnh có thể hái sao trên trời, bay lượn giữa không trung...

Thú trong rừng cũng không đơn thuần là loài vật như trên Trái Đất, mà nơi đây còn tồn tại yêu thú với sức mạnh khủng khiếp và trí khôn chẳng thua kém nhân loại.

Đến giờ hắn cũng có chút bội phục cậu nhóc này, vì đã có thể sống sót đến tận bây giờ.

Nếu ngày trước hắn bị bỏ rơi và ném vào khu rừng này, chắc chắn chỉ có đường chết chứ không th��� sống sót đến bây giờ.

Đang lúc Võ Hoàng suy nghĩ, chợt có âm thanh truyền vào đầu hắn.

"Hệ thống hỗ trợ công dân Việt Nam, loại hệ thống hủy diệt, bắt đầu quá trình tiếp dẫn."

"Quá trình đồng hóa bắt đầu."

Nội dung bản dịch này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free