(Đã dịch) Đồ Diệt Thương Sinh - Chương 21: Vạn mét linh chu
Tạ đạo hữu GDWNG96597 quà!
Đêm tối cuối cùng cũng qua đi, trời sáng, mọi người tập hợp để chuẩn bị xuất phát về Băng Cung.
Băng Cung là một tông môn truyền thừa lâu đời, tọa lạc ở phía Bắc Tinh Lan tinh. Họ thống trị một cương vực rộng lớn, xưng bá Bắc Vực, đồng thời cũng là một trong những tông môn đỉnh phong trên Tinh Lan tinh.
Sau một đêm yên tĩnh, Võ Hoàng tranh thủ vệ sinh cá nhân, ăn chút thịt khô rồi đến địa điểm tập hợp. Lúc này, hơn bảy phần tu sĩ vượt qua khảo hạch đã tề tựu. Tuy số người đậu khá đông, nhưng do phần lớn người không đạt đã bị loại bỏ, nên nơi đây cũng không quá chật chội.
Theo quan sát của hắn, đa phần mọi người đều ở Kim Đan kỳ, chỉ có chưa đến mười người đạt Nguyên Anh kỳ. Hắn đoán, nhóm được vào nội môn hẳn là ở trong số này.
Điều đáng nói là tối qua chẳng xảy ra chuyện gì, khiến hắn phải lo lắng cả đêm, ngủ trằn trọc. Bởi lẽ, trong các tiểu thuyết tiền kiếp hắn từng đọc, những buổi khảo hạch như thế này thường xuất hiện tình tiết các tổ chức hoặc tông môn đối địch phá hoại... Nhưng có lẽ, đời thật khác xa tiểu thuyết Tung Của, hầu như từ hôm qua đến giờ hắn chưa thấy tình tiết máu chó nào.
Nghĩ cũng phải, những kẻ đạt đến cấp độ cao đều không phải hạng ngu ngốc. Dù có đôi chút tâm cơ, họ cũng sẽ không quá não tàn đến mức nhảy ra khiêu khích kẻ thù, để rồi bị nhân vật chính vả mặt vân vân. Bởi lẽ, đây là thế giới của cường giả, quân số hoàn toàn vô nghĩa khi chênh lệch sức mạnh quá lớn. Một cường giả cao cấp có thể hủy diệt cả quốc gia, cả tinh cầu, nên việc có nhiều bạn, ít thù luôn được coi trọng.
Hơn nữa, Băng Cung bản thân đã là một thế lực hàng đầu, chẳng tên não tàn nào dám chọc giận, bởi hậu quả không phải ai cũng gánh nổi.
Trong lúc Võ Hoàng đang quan sát và đánh giá mọi người, một chiếc chiến thuyền khổng lồ từ cuối đường chân trời dần dần hiện ra, tiến gần về phía họ. Chiến thuyền dài cả vạn mét, cao hơn ba ngàn mét, rộng hơn năm ngàn mét, thân màu vàng khắc phù văn thần bí lóe lên ánh sáng chói lòa. Phía trên là biểu tượng bông tuyết đặc trưng của Băng Cung.
Võ Hoàng có chút thất thần trước cảnh tượng hùng vĩ này. Kiếp trước hắn từng thấy tàu sân bay nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với chiếc chiến thuyền dài vạn mét này; nó ít nhất phải dài gấp mười lần tàu sân bay. Hơn nữa, cảnh tượng nó bay trên bầu trời cũng khiến hắn vô cùng rung động.
"Băng Cung này quả nhiên giàu nứt đố đổ vách! Chỉ một cuộc khảo thí tuyển đệ tử mà phái cả một chiếc chiến thuyền khổng lồ như thế này đến đón thì cũng thật là tài đại khí thô. Quả nhiên, quyết định lẻn vào đây là sáng suốt. Chỉ cần 'chôm' ít năng lượng cũng đã quá hời rồi, không, chiếm được cả tông môn thì càng tốt!"
Hắn lầm bầm.
Lúc này, người phụ trách khảo thí hôm qua bước lên nói:
"Hôm nay, tông môn sẽ đón các ngươi đến Băng Cung. Mười người đứng đầu ngày hôm qua hãy tiến lên trước, nhận lấy thẻ bài rồi đi lên linh chu, sẽ có người sắp xếp chỗ cho các ngươi."
Nghe vậy, Võ Hoàng cũng đi lên nhận thẻ bài rồi bước lên linh chu. Vừa đặt chân lên, hắn cảm giác một luồng thần niệm đảo qua người. Cũng may hắn đã ẩn giấu khí tức chỉ ở Nguyên Anh trung kỳ, nên luồng thần niệm không nán lại trên người hắn mà lướt qua những kẻ khác. Có lẽ đây là cường giả Băng Cung phái đến để áp trận và thẩm tra.
Vừa bước lên linh chu, Võ Hoàng hơi sững sờ vì cảnh tượng trước mắt. Nhìn từ dưới lên, nó trông như một chiếc chiến thuyền to lớn và đồ sộ, nhưng chỉ khi đặt chân lên đây, hắn mới thực sự hiểu thế nào là đồ sộ. Trên đó có vô số cung các, lầu vũ, núi non sông hồ, từng tòa biệt phủ khổng lồ. Cái này chỗ nào giống một chiếc linh chu? Đây rõ ràng là một thành phố bay thì có!
Hắn không nhịn được dùng thần niệm quét một vòng. Không quét thì thôi, càng quét càng kinh hãi. Vốn dĩ chiếc linh chu này bề ngoài đã dài vạn mét, nhưng không gian bên trong còn lớn hơn nhiều. Dựa vào thần niệm hắn quét, nó phải dài ít nhất tám đến mười vạn mét. Có lẽ là do trận văn không gian, nhưng quả thực đây cũng quá lớn đi! Rộng hơn nhiều so với Sài Gòn, nhét hai cái Sài Gòn vào đây e rằng vẫn còn rộng chán.
Nhóm người đầu tiên đi cùng hắn lên linh chu lúc này cũng có chung cảm giác. Ai nấy đều sững sờ trước vẻ hùng vĩ của nó.
Lúc này, Võ Hoàng đang cố nén xúc động muốn cướp chiếc linh chu này về. Hắn quay sang hỏi hệ thống.
"Này lão, hệ thống có thu mua đồ không?"
Thanh âm quen thuộc của hệ thống lại vang lên.
"Có chứ, nhưng chiếc linh chu này chất lượng quá thấp. Nếu thu về thì cùng lắm chỉ xem như đồ lưu niệm mà thôi, chắc chừng một ngàn đồng là cùng."
"Ít vậy?"
Võ Hoàng có chút cạn lời. Chiếc linh chu to lớn thế này mà giá thu về chỉ có một ngàn đồng, vậy hắn biết bao giờ mới mua được đống đồ trong cửa hàng đây? Theo như hắn thấy, một ngàn đồng cùng lắm chỉ mua được ít đồ ăn vặt, chứ còn mấy món vũ khí hay vật phẩm tăng cường thực lực thì toàn tính bằng tiền triệu trở lên. Xem ra, chiếc linh chu này cũng chẳng đáng giá là bao.
Phi phi, hắn nhổ một ngụm nước bọt. Cái gì mà không đáng giá chứ? Bản thân hắn hiện tại còn không có một đồng dắt túi đây, đến cả quần áo cũng là vừa cướp được từ đám người lúc trước.
Hít một hơi hắn quyết tâm, PHẢI GIÀU!!!!
Chứ cứ theo đà này, hắn không biết phải đến năm nào tháng nào mới tích góp đủ để tiến hóa hay mua một chiếc vũ khí thuận tay nữa.
Đúng lúc này, một thiếu nữ với khuôn mặt dễ thương, mái tóc nâu nhạt phủ xuống ngang hông, thân hình mảnh khảnh khoác chiếc trường bào có biểu tượng bông tuyết đang tiến về phía hắn.
"Xin chào, tôi là người dẫn đường cho các sư đệ, đi theo tôi."
Nói rồi, nàng quay người cất bước đi, trông nàng có vẻ khá kiệm lời.
Lúc này, Võ Hoàng cùng các đệ tử thông qua khảo hạch nội môn cũng cùng tiến bước theo thiếu nữ.
Mọi người ngự không, quẹo trái rẽ phải một đoạn thì cũng đến được một tòa biệt viện khá rộng lớn, ước chừng hơn m��t trăm mét. Tổng thể xây theo kiến trúc Á Đông cổ đại nhưng có pha trộn yếu tố kỳ huyễn.
Thiếu nữ dừng lại trước tòa biệt viện rồi bảo.
"Mọi người sẽ ở đây, tự chọn phòng cho mình nhé. Bên trong có nhiều phòng. Khi đến Băng Cung sẽ có người gọi, nhớ tránh đi lung tung ra khỏi khu vực quy định."
Nói rồi không chờ mọi người hỏi thêm, thiếu nữ ngay lập tức ngự không đi mất.
Mọi người đẩy cửa vào biệt viện, lúc này mới có thời gian dò xét lẫn nhau.
Nhóm người nội môn lần này, tính cả Võ Hoàng, có mười người, đều đạt tu vi Nguyên Anh kỳ, thấp nhất cũng là trung kỳ, gồm bốn nữ sáu nam.
Nhìn tuổi đời khá trẻ, có lẽ họ là đệ tử đại gia tộc. Bởi lẽ, rất hiếm tán tu trẻ tuổi đạt đến cấp độ này. Đừng tưởng đọc truyện thấy các nhân vật chính hay bạn bè họ là tán tu mạnh mẽ mà nghĩ rằng tán tu trẻ trung mạnh mẽ nhiều. Điều này hầu như không tồn tại.
Bởi tu luyện không những cần thiên phú mà còn cần cả tài nguyên, công pháp, người chỉ dạy, kinh nghiệm và khí vận. Mà hầu như đệ tử con em các gia tộc đều không kém thiên phú, bởi cha mẹ đều là cường giả thì đời sau không thể nào sinh ra kẻ có thiên phú quá kém cỏi. Qua các đời truyền thừa, huyết mạch càng sâu đậm, thiên phú càng mạnh và càng dễ xuất hiện thiên tài. Thêm nữa, tài nguyên, người chỉ dẫn, kinh nghiệm của tiền bối, cùng vô số công pháp giúp họ dễ dàng tìm được công pháp phù hợp với bản thân, tu luyện đạt hiệu quả cao.
Chưa kể, các gia tộc truyền đời đều có khí vận gia tộc hộ thân, nên lại càng dễ dàng tu luyện lên cao hơn các tán tu. Mặc dù tán tu có rất nhiều, nhưng trong mắt các đại gia tộc chẳng đáng là bao nhiêu. Đa phần tán tu đều gặp nạn giữa chừng do không có thế lực bảo hộ. Chỉ cần lộ ra chút thiên phú mạnh, một là quy thuận, hai là bị chèn ép tiêu diệt.
Đừng nhìn các nhân vật chính trong tiểu thuyết làm tán tu cấp nhỏ mà liều lĩnh đi trêu chọc các gia tộc lớn này kia vẫn còn sống mà nghĩ là dễ. Chẳng qua là do bọn họ có hào quang nhân vật chính thôi, chứ không thì đã chết ngay mấy tập đầu rồi.
Hơn nữa, các gia tộc lâu đời chỉ thỉnh thoảng có vài con sâu mọt mới tạo ra các tình huống cẩu huyết như trêu chọc rồi vả mặt vân vân. Chứ các đại gia tộc truyền đời lâu năm mà toàn lũ não tàn như vậy thì đã bị diệt tộc từ lâu rồi. Thực sự, con cháu các gia tộc lớn đều được dạy dỗ hết sức cẩn thận từ cách giao tiếp, đi đứng đến nhìn người, nên trừ các thành phần não tàn ra thì ai cũng là người có năng lực, dù ít dù nhiều.
Lúc này một người thanh niên trông khá giống các nho sinh với chiếc quạt phe phẩy trên tay cất tiếng.
"Chào các đạo hữu, tại hạ là Khổng Nhạc, mong được giúp đỡ nhiều hơn."
Khổng Nhạc vừa nói xong thì một thanh niên bên cạnh, thân hình lực lưỡng khoác chiếc áo cộc tay với những đường cơ bắp cuồn cuộn nổi rõ, lên tiếng.
"Tại hạ là Bành Đức, mong được mọi người chiếu cố."
Bành Đức vừa giới thiệu tên xong thì một cô gái xinh đẹp phía đối diện cũng lên tiếng.
"Tiểu muội là Vân Nhu, mong các vị đạo hữu chiếu cố hơn."
"Tại hạ là..."
"Tiểu muội là..."
Lần lượt mọi người bắt đầu giới thiệu về bản thân. Đến lượt Võ Hoàng, hắn nở nụ cười ấm áp nói:
"Tiểu đệ Võ Hoàng, mong được các sư huynh sư tỷ về sau chiếu cố nhiều hơn."
Lúc này, Võ Hoàng cũng tranh thủ kéo gần quan hệ. Dù sao bề ngoài hắn cũng mới mười tám tuổi, gương mặt còn non choẹt. Hơn nữa, mọi người về sau cùng vào một tông môn, gọi một tiếng sư huynh sư tỷ cũng chẳng mất gì mà còn gây được hảo cảm, dại gì không làm?
Hắn cũng chẳng phải mấy tên nhân vật chính trong truyện Tung Của, cứ nói gì mà 'đầu gối vàng không quỳ'. Theo hắn, đây thuần túy là nhảm nhí! Vì một cái quỳ mà giữ sĩ diện đến nỗi người yêu hay người thân bị uy hiếp, nhưng vẫn cứ ương bướng không quỳ, nói là giữ đạo tâm này nọ... Thì đó chỉ là một đám ngụy biện mà thôi! Đến khi người yêu hay người thân bị giết thì lại lồng lộn lên rồi nhập ma, toàn mấy tình tiết cẩu huyết mà đám Tung Của nghĩ ra. Rõ ràng là quỳ một cái là xong, vậy mà cứ đợi mất hết tất cả rồi mới hối hận, hận này hận kia, vân vân và mây mây.
Còn hắn, chỉ cần lợi ích đầy đủ thì quỳ chục lần cũng được. Kiếp trước, lúc nghỉ ngơi sau những lần nhiệm vụ, hắn đánh bài quỳ hoài đó thôi, chẳng lạ lùng gì, quỳ một cái đâu có chết chóc gì. Sĩ diện chẳng ăn được, nhất là trong cái thế giới cường giả vi tôn không luật pháp này. Điển hình như cô Thánh Nữ Băng Cung hắn bắt hay cô gái cầu cứu hắn, thuần túy sĩ diện hoặc là não tàn đã dẫn đến mất mạng. Hắn cũng chẳng muốn bản thân mình rơi vào tình huống như vậy.
Toàn bộ bản biên tập này là tâm huyết của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.