(Đã dịch) Đô Thị Chi Sát Lục Du Hí - Chương 355: Lòng của nữ nhân
Uyển Thu Tố vô cùng kinh ngạc trước lời của Trương Chí Bân, không ngờ mình đã nói đến mức này mà đối phương lại chẳng hề tỏ ra chút tò mò nào.
Nàng không thể tin được, cất tiếng: "Chẳng lẽ về chuyện này ngươi lại không có một chút suy nghĩ nào sao?"
Trương Chí Bân cười hắc hắc nói: "Ngươi cảm thấy ta nên có suy nghĩ gì đây? Việc ta tìm hiểu bí mật này theo ý ngươi, liệu có ý nghĩa gì đối với ta chăng?
Ngươi nói bí mật này sẽ mang lại cho ta điều gì? Tài phú vô tận ư? Ta cần nhiều tiền như vậy làm gì, ở Sát Lục Đô Thị này, tiền bạc đôi khi chính là nguồn gốc của tội lỗi.
Hay là quyền lực vô tận? Ta đã đứng vững gót chân tại Sát Lục Đô Thị, xem như là bá chủ một phương, chẳng lẽ vẫn còn chưa thỏa mãn sao?
Đừng nói với ta về non sông mỹ nhân gì, ta cảm thấy những thứ đó chẳng qua chỉ là phù du thoáng qua mắt. Hiện tại bên cạnh ta đã có các nàng, mấy mỹ nữ này, sáng sớm đã đau lưng mỏi gối.
Cho dù có ba ngàn giai nhân chốn hậu cung thì có thể làm sao? Đế vương cổ đại có bao nhiêu nữ nhân ngay cả mặt cũng chưa từng gặp, cuối cùng cũng chỉ là vài người được thị tẩm mà thôi."
Uyển Thu Tố nghe xong, lại một lần nữa sững sờ. Suy nghĩ một chút, tựa hồ thật sự là đạo lý này. Nếu như một người thật sự có thể đạt đến cảnh giới không dục vọng, không cầu mong, thì bí mật kia cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Nàng lần nữa do dự một chút rồi nói: "Nếu ngươi căn bản không muốn biết bí mật này, vậy tới Sát Lục Đô Thị làm gì?"
Trên mặt Trương Chí Bân lập tức lộ ra vẻ phẫn hận, hắn dùng tay vỗ bàn nói: "Ngươi cho rằng lão tử ta muốn đến sao! Nếu không phải bị đám hỗn đản kia bức bách đến nơi này, cả đời này ta đều không muốn đặt chân đến loại địa phương này.
Nhưng mà bây giờ xem ra đến cũng không tệ, ít nhất có các nàng mấy mỹ nhân này, được cùng mỹ nhân như các nàng chung chăn gối, thật sự không uổng phí cuộc đời này!"
Khuôn mặt xinh đẹp của Uyển Thu Tố hơi ửng đỏ. Nữ nhân là một sinh vật rất kỳ quái, tuy rằng có rất nhiều âm mưu quỷ kế, và khi hóa ác độc thì còn hơn cả nọc độc ong vò vẽ!
Nhưng các nàng dịu dàng lên thì cũng ôn nhu như nước, hơn nữa trong lòng mỗi một cô gái đều có giấc mơ đẹp, đối với người đầu tiên có được các nàng, thường thường yêu đến khắc cốt ghi tâm.
Uyển Thu Tố cũng không thoát khỏi tình cảnh này, nàng dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực người yêu, trong đầu liền cảm th��y có chút tâm trí như mộng như mơ, cảm thấy đối phương nói không sai.
Trương Chí Bân dùng tay khẽ nâng cằm nàng, trên môi đỏ nhẹ nhàng mổ một cái, rồi mới cười tủm tỉm nói: "Ta đối với bí mật kia cũng không cảm thấy hứng thú, bởi vì đối với thế giới này mà nói, ta chẳng qua chỉ là một lữ khách vội vã qua đường.
Nhưng ta có thể giúp nàng cứu cha nàng ra, song ta có một điều kiện, chính là sau này nàng vĩnh viễn đều phải đi theo ta, vĩnh viễn không thể cùng ta tách rời!"
Hệ thống Mỹ Nữ Sưu Tầm Giáp vì đã bị hạn chế, ở mỗi một thế giới chỉ có thể mang đi một nữ nhân. Điều này yêu cầu nữ nhân đó nhất định phải tự nguyện cam tâm.
Sở Đông Mai tuy rằng cũng rất không tệ, nhưng không ai biết trong lòng nữ nhân này nghĩ thế nào. Trương Chí Bân từng hai lần dò hỏi nàng, nhưng nàng đều lảng tránh.
Điều này cũng khiến Trương Chí Bân dẹp bỏ ý định, không ngờ lúc này chị dâu Mèo lại tự mình đến tận cửa. Nữ nhân này chẳng những nhan sắc tuyệt trần, hơn nữa còn tinh thông mưu lược.
Đợi đến lúc mình tiến vào khu vực cao cấp, Mỹ Nữ Sưu Tầm Giáp sẽ mở khóa một số chức năng, đến lúc đó có lẽ những nữ nhân này liền có thể đi ra, có thể vì chính mình cung cấp trợ giúp.
Đừng nói nam nhân đều là chuyên nhất, có lẽ trong lòng bọn họ chỉ có thể chứa một nữ nhân, hai bờ vai có thể cho hai nữ nhân tựa đầu, nhưng bên cạnh lại có thể vây quanh rất nhiều nữ nhân.
Uyển Thu Tố đồng thời cũng đã hiểu ý nghĩ của đối phương, không chút nào do dự nói: "Nếu như chàng có thể mang thiếp rời khỏi cái lồng giam này, thiếp đương nhiên là mong còn chẳng kịp.
Hơn nữa thiếp đã đem hết thảy mọi thứ của mình đều giao cho chàng, rất nhiều lúc cũng không có lựa chọn khác, thiếp là một nữ nhân vô cùng bảo thủ, từ nhỏ tiếp nhận chính là sự giáo dục một lòng một dạ."
Trên mặt Trương Chí Bân lần nữa lộ ra ý cười, xoay tay một cái, khiến khế ước xuất hiện trong tay. Giờ đây, khế ước này đã có thay đổi, người ký kết có thể tự do hành động trong cốt truyện này.
Uyển Thu Tố không một chút do dự nhỏ một giọt máu lên trên đó, rất nhanh liền cùng Mỹ N��� Sưu Tầm Giáp tâm ý tương thông, đồng thời trong lòng nàng là kinh ngạc không thôi, đây thật sự là thêm một cách thức bảo vệ tính mạng.
Nàng âm thanh nhẹ nhàng nói: "Tại sao chàng lại chọn thiếp chứ, Đông Mai đi theo chàng sớm hơn, hơn nữa khi đi theo chàng còn là thân xử nữ, đó không phải là càng thích hợp hơn sao?"
Trương Chí Bân nhẹ nhàng lắc đầu, âm thanh trầm thấp nói: "Lúc ta sớm nhất thật sự đã nghĩ tới mang nàng rời đi, nhưng nàng vẫn không thể cho ta một lời đáp.
Ta biết trong lòng của nàng còn có vướng bận, không thể dứt bỏ tỷ tỷ mình, cũng chẳng thể buông bỏ phú quý vinh hoa. Tỷ tỷ nàng muốn trở thành Miêu Vương thứ hai, mà nàng hi vọng mình trở thành công chúa!
Hết thảy mọi thứ này ta đều có thể cho nàng, giúp đỡ hai chị em các nàng thống nhất Sát Lục Đô Thị, đối với ta mà nói cũng không phải là rất khó, chẳng qua chỉ là không ngừng chiến đấu mà thôi!
Khi một người trong lòng có vướng bận, thì việc cân nhắc sẽ không được vẹn toàn, như vậy cũng liền không phải là điều ta cần, cái ta cần chính là người toàn t��m toàn ý vì ta."
Uyển Thu Tố nhẹ nhàng gật đầu, tự nhiên cũng hiểu điều đối phương muốn. Rất nhiều lúc chính là như vậy, cá và chân gấu khó lòng vẹn toàn, nếu như hai thứ đều muốn có được, ngươi có thể một thứ cũng chẳng chiếm được!
Hai người lại ân ái một lát, sau đó Uyển Thu Tố đứng dậy rời đi. Khi đi đến cuối hành lang, nàng nhìn thấy Sở Đông Mai đứng tại đó, khóe mắt khẽ ứa hai giọt lệ.
Nàng cuối cùng chỉ là khẽ thở dài một tiếng, cũng không nói bất kỳ lời an ủi nào. Lúc này bất kỳ lời nào cũng đều vô cùng yếu ớt, vô lực. Đối với người đang đau khổ, đó chỉ càng thêm tổn thương.
Hai người cứ thế lướt qua nhau, đôi mắt Sở Đông Mai cụp xuống, không ai biết nàng rốt cuộc đang suy nghĩ gì. Lúc lần nữa giơ mắt lên, trong đôi mắt đã không còn chút bi thương nào!
Bước chân Uyển Thu Tố hơi dừng lại một chút, cuối cùng vẫn không nói ra một câu nào. Dù sao hiện tại mình đã có bùa hộ mệnh cứu mạng, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi!
Sau khi nàng trở lại trụ sở của mình, qua mật đạo đến m��t khuê phòng. Quách Nghị Cường đang ngồi trên chiếc giường mềm mại, tỉ mẩn thêu một bức thêu chữ thập, trên đó là một tấm bản đồ!
Hai người cứ như vậy yên lặng ngồi, Quách Nghị Cường đột nhiên nhẹ nhàng thở dài một tiếng, đem kim thêu đặt xuống, một mặt mỉm cười lắc đầu.
Uyển Thu Tố gật đầu mạnh mẽ, rồi nàng đứng dậy, bước chân kiên định đi ra ngoài. Trên người nàng giờ đây toát ra sự nhẹ nhõm lạ thường, tựa như vừa trút bỏ một gánh nặng.
Nàng biết mình bước ra khỏi cánh cửa này sau đó, sau này liền sẽ không còn bước chân vào lần nào nữa. Mối tình cũ đã hoàn toàn khép lại, mối tình mới ắt sẽ càng thêm tươi đẹp.
Cuộc sống ở rất nhiều lúc, trêu ngươi những người lương thiện, khiến không ai có thể kháng cự. Đến một ngày khi ngươi nhận ra mọi thứ đã đổi thay, ấy là lúc ngươi càng thêm thuận theo dòng chảy cuộc đời.
Phản kháng hay thuận theo vốn dĩ chẳng phải đối lập, tất cả đều nằm trong một niệm của chính ngươi.
Chương truyện này được truyen.free chuyển ngữ riêng biệt và không sao chép dư���i mọi hình thức.