(Đã dịch) Đô Thị Cực Phẩm Y Thần - Chương 27: Ta xem xem ai dám!
Giờ khắc này, vị nữ quản lý cửa hàng có chút bối rối.
Nàng làm quản lý cửa hàng nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp phải vị khách hàng kỳ quái như vậy.
Cho ngươi giá ưu đãi còn không muốn? Còn nhất định phải mua đúng giá?
Nàng thậm chí có chút hoài nghi vị khách quý trước mắt có phải là một kẻ thần kinh hay không.
Nhưng cho dù như vậy, nàng cũng chỉ có thể làm theo.
"Vị tiên sinh này, mời ngài nhập mật mã..."
Hà Thiến vẫn không tin người đàn ông mặc quần áo vỉa hè trước mặt có thể trả nổi, hừ lạnh nói: "Thằng nhóc, mày cứ nhập mật mã đi! Tao muốn xem xem, lũ nghèo hèn như chúng mày có chơi nổi không!"
Nàng lại chuyển mũi dùi sang Tôn Di: "Tôn Di à Tôn Di, loại đàn ông này mày nhặt ở đâu ra vậy? Mắt nhìn của mày đúng là chẳng ra gì, năm năm trước, đừng tưởng tao không biết, mày lén lút thầm mến cái tên phế vật Diệp gia kia! Lại còn lúc tên phế vật Diệp gia kia gặp chuyện, đem cả nhà người ta chôn cất. Tao thật buồn bực, cái tên phế vật Diệp gia kia có gì tốt chứ?"
"Vốn tưởng rằng tên phế vật kia chết rồi, mắt nhìn của mày sẽ tốt hơn chút, không ngờ nhiều năm như vậy rồi, mắt nhìn của mày vẫn vậy, mày xem cái thằng bên cạnh mày kìa, có gì tốt? Mày như vậy còn không bằng ra ngoài bán thân đi, nói không chừng mấy gã khách làng chơi kia còn hơn cái thằng này!"
Hà Thiến càng nói càng quá đáng, mà hốc mắt Tôn Di đỏ hoe!
Nàng cho phép người khác nói nàng, nhưng không cho phép người khác làm nhục Diệp gia đã khuất.
Nàng nắm chặt quả đấm, móng tay đâm sâu vào da thịt, rỉ ra máu tươi.
Hà Thiến vẫn không ngừng lải nhải: "Tôn Di, hay là tao giới thiệu cho mày một mối làm ăn, mày đi làm gái..."
Lời còn chưa dứt, một bóng đen vụt qua trước mắt.
Còn chưa kịp phản ứng, liền nghe thấy "Bốp!" một tiếng vang lên!
Diệp Thần giáng một cái tát như trời giáng!
Trực tiếp quạt Hà Thiến ngã lăn ra đất!
Thậm chí đánh rụng cả một chiếc răng!
"Cái miệng này của cô, tôi đã sớm muốn đánh, nếu không phải nể cô là phụ nữ, cô đã sớm chết rồi."
Thanh âm Diệp Thần lạnh như băng, lạnh thấu xương tủy.
Hắn đã sớm muốn ra tay, nếu không phải Tôn Di hết lần này đến lần khác ngăn cản, loại tiện nhân này có thể nói đến bây giờ sao?
Loại người này, nếu như nhẫn nhịn, đối phương chỉ biết được voi đòi tiên!
Năm năm này, Diệp Thần sống trong cảnh sinh tử, đã hiểu rõ một chân lý, kẻ địch, thì nhất định phải một chiêu đè chết!
Tất cả mọi người đều không ngờ Diệp Thần lại đột nhiên động thủ.
Hơn nữa còn là ngay trước mặt mọi người quạt một người phụ nữ ngã lăn ra đất.
Mặc dù Tôn Di cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái, nhưng vừa nghĩ tới hậu quả, trong lòng lại lộp bộp một chút.
Không xong rồi.
Gây đại họa rồi!
Nàng thậm chí cảm thấy, mỗi lần chỉ cần mang Diệp Thần ra ngoài, tên này tuyệt đối muốn nổ tung!
Hắn căn bản không biết chữ "nhẫn nại" viết như thế nào! Tên này chính là một kẻ không sợ trời không sợ đất, nóng nảy!
Mấy ngày trước vừa đánh người nhà họ Trần ở Ninh Ba, lại còn vào đồn cảnh sát, nếu không phải thuộc về tự vệ, Diệp Thần hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Nhưng tình huống bây giờ không giống, đây là Diệp Thần chủ động ra tay!
Lòng Tôn Di giờ phút này phức tạp tới cực điểm.
Hà Thiến rốt cuộc tỉnh hồn lại, tóc tai bù xù, giống như một bà điên vậy, nàng đứng lên, chỉ tay vào Diệp Thần gầm hét: "Mày dám đánh tao, từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đánh tao! Không ai dám! Tin không..."
Lời còn chưa dứt, máy cà thẻ vang lên một giọng nói thanh thúy:
"Cà thẻ thành công, chúc quý khách mua sắm vui vẻ..."
Giờ khắc này, cả thế giới dường như tĩnh lặng.
Tôn Di bối rối.
Hà Thiến cũng ngây dại, thậm chí quên cả đau đớn trên mặt.
Cà thẻ thành công?
Đây đâu phải con số nhỏ! Cái giá này cơ hồ là mấy năm thu nhập của nàng!
Nhặt phế liệu?
Nhặt ph�� liệu có thể nhặt được thẻ đen khách quý? Thậm chí không đổi sắc mặt trả mấy trăm ngàn?
Không thể nào!
"Cái này... Cái này nhất định là giả... Nhất định là mày và cửa hàng này thông đồng với nhau! Nếu không sao mày có thể trả nổi..." Hà Thiến kích động nói, thanh âm gần như gào thét.
Vị quản lý cửa hàng Armani kia thấy người khác nghi ngờ uy tín của họ, sắc mặt khó coi: "Vị tiểu thư này, Armani chúng tôi là thương hiệu xa xỉ phẩm toàn cầu, sao có thể làm ra chuyện này, nếu cô còn ác ý bôi nhọ, chúng tôi có quyền đưa cô vào danh sách đen!"
Hà Thiến không ngờ mọi người đều chĩa mũi dùi vào mình, vội vàng nhìn Triệu Tuấn bên cạnh, cầu cứu: "A Tuấn, bọn họ đều ức hiếp em, anh là đàn ông lẽ nào không giúp em sao?"
Triệu Tuấn gật đầu, vỗ nhẹ lưng Hà Thiến, đứng dậy, đưa một tấm danh thiếp cho vị quản lý cửa hàng nói: "Chào cô, tôi là Triệu Tuấn, giám đốc tài chính tập đoàn Bắc Danh, thứ nhất, tôi hy vọng cô xin lỗi bạn gái tôi. Cô hẳn biết tổng giám đốc tập đoàn Bắc Danh Thẩm Hải Hoa vừa mới hợp tác với Armani mấy ngày trước, tôi không hy vọng vì cô mà hợp tác gặp vấn đề. Bởi vì chút tiền lương của cô căn bản không đủ đền đâu!"
"Thứ hai, vị tiên sinh này đánh người ở nơi công cộng, hơn nữa là trong cửa hàng của các cô, các cô có quyền đuổi hai người này đi! Sau này tôi sẽ để luật sư của tôi ra mặt."
Triệu Tuấn nói xong, ngẩng cao đầu ưỡn ngực nhìn mọi người, hắn rất hưởng thụ cảm giác quyền thế trước mặt người khác.
Ánh mắt hắn liếc qua Tôn Di.
Không biết dưới bộ đồ thể thao kia là thân hình bốc lửa đến mức nào.
Hắn dự định sau khi sự việc kết thúc sẽ xin Wechat của cô gái này, nói không chừng ném cho vài khoản tiền là có thể lên giường, đến lúc đó sẽ sảng khoái hơn nhiều.
Lời Triệu Tuấn vừa nói ra, nhân viên cửa hàng căn bản không dám nói thêm gì.
Tập đoàn Bắc Danh đúng là đã hợp tác với Armani một tuần trước!
Nếu như vì nàng mà phá hỏng hợp tác này, nàng thật không gánh nổi!
Nàng cũng không nghi ngờ tính xác thực của danh thiếp, bởi vì khí chất của đối phương đã nói lên tất cả, đúng là một vị cao tầng c��a tập đoàn lớn!
Nàng vội vàng đi tới trước mặt Hà Thiến, cúi thấp đầu xin lỗi: "Vị tiểu thư này, thật sự xin lỗi! Vừa rồi là tôi có mắt không tròng..."
Hà Thiến chỉ vào Diệp Thần và Tôn Di nói: "Còn không mau đuổi cái lũ nghèo hèn này, còn cả con gà kia nữa, ra ngoài!"
Lời vừa dứt, một cái tát nữa giáng xuống!
Lần này không phải Diệp Thần, mà là Tôn Di! Tôn Di thật sự không nhịn được nữa!
Nàng luôn nhường nhịn, nhưng không có nghĩa là nàng dễ bị bắt nạt! Mở miệng ngậm miệng mắng người ta là gà, ai mà nhịn được?
Diệp Thần nhìn biểu hiện của Tôn Di, không khỏi gật đầu.
Phụ nữ không có nghĩa là tính khí tốt, phải luôn chịu đựng, phụ nữ khi đối mặt với loại người quấy rối này, thì nhất định phải cương quyết!
Triệu Tuấn thấy cơ hội của mình đến, tiến lên một bước, nói với Tôn Di: "Vị tiểu thư này, đánh người như vậy không tốt đâu, tôi ở đồn cảnh sát Ninh Ba có mấy người bạn thân thích, cô hoàn toàn có thể vào đó ở vài ngày.
Nhưng nể cô là phụ nữ, tôi cho cô một cơ hội, tối nay đến khách sạn Hilton uống chút rượu với tôi, tôi sẽ cân nhắc tha thứ cho cô."
Hắn nở một nụ cười dâm tà, nhưng giấu rất kỹ.
Tôn Di dĩ nhiên biết đối phương có ý gì, há miệng, chỉ nói một chữ: "Cút!"
Triệu Tuấn không ngờ một cô gái bán thuốc của tập đoàn nhỏ lại không nể mặt mình như vậy, hừ lạnh nói: "Đã vậy, lũ cẩu nam nữ các người cứ chờ đấy, hôm nay tôi sẽ lấy danh nghĩa tập đoàn Bắc Danh gây áp lực cho tập đoàn Hoa Mỹ của các người, xem các người còn làm ăn được ở Ninh Ba không!"
Triệu Tuấn lộ vẻ dữ tợn! Hắn sắp nghiện cái cảm giác nắm quyền trong tay này rồi!
Nhưng rất nhanh, một gáo nước lạnh dội xuống!
Một giọng nói đầy khí lực vang lên từ sau lưng hắn: "Khẩu khí lớn thật, hôm nay Thẩm Hải Hoa ta ngược lại muốn xem xem ai dám mượn danh tập đoàn Bắc Danh của ta gây áp lực cho Diệp thần y!"
Dịch độc quyền tại truyen.free, những nơi khác đều là ăn cắp.