(Đã dịch) Đô Thị Chi Siêu Cấp Nãi Ba - Chương 487: Thân thế bí ẩn
Giữa lịch trình dày đặc, nhóm nhạc Tín Đồ đã lần lượt hoàn thành các buổi hòa nhạc tại Thượng Hải, Hàng Châu và Trường Sa.
Với sân khấu hoàn hảo, màn trình diễn xuất sắc và phong thái biểu diễn tuyệt vời, nhóm nhạc Tín Đồ đã nhanh chóng chinh phục trái tim vô số khán giả, kể cả những người tình cờ xem được. Điều này khiến cho lượng đơn xin gia nhập câu lạc b��� Tín Đồ trong khoảng thời gian ấy tăng vọt lên gấp mấy lần!
Sau đó, nhóm nhạc Tín Đồ chỉ còn lại một buổi biểu diễn cuối cùng, chính là hòa nhạc tại Thẩm Quyền, Việt Tỉnh.
– Mẹ ơi – Còn bốn ngày nữa là đến buổi hòa nhạc ở Thẩm Quyền, Diệp Thu về đến nhà ở Dũng Thành, vừa giúp bố mẹ xiên thịt nướng, vừa quay sang mẹ mình, người đang chơi đất nặn cùng Tiểu Mộng Mộng ở bên cạnh, nói: – Ngày mai con lại phải đi Thẩm Quyền rồi, mẹ với bố đi cùng con nhé!
Nghe con trai nói vậy, Diệp mẫu vô thức thốt lên một tiếng nhỏ: – Không muốn!
– Hả? – Nghe mẹ từ chối thẳng thừng, Diệp Thu bất giác ngẩng đầu nhìn mẹ: – Mẹ ơi, mẹ với bố đã ra đi hơn hai mươi năm rồi, sao không nhân cơ hội này về thăm quê nhà một chuyến? Nhà mình chắc vẫn còn một vài thân thích ở Việt Tỉnh chứ?
Mặc dù thế giới này đã thay đổi, nhưng kinh nghiệm sống của bố mẹ Diệp Thu về cơ bản vẫn không khác gì.
Ở kiếp trước, bố mẹ Diệp Thu cũng từ Việt Tỉnh chuyển đến Dũng Thành và sống ở đó hơn hai mươi năm. Trong ký ức Diệp Thu, bố mẹ chưa từng nhắc đến việc nhà mình còn có thân thích nào, điều này hoàn toàn giống với tình hình kiếp này!
Kiếp trước, vì nhiều lý do khác nhau, Diệp Thu cuối cùng không có cơ hội hỏi bố mẹ về chuyện gia đình. Bởi vậy, hiện tại cậu liền hỏi ra cái vấn đề đã tồn tại suốt hai đời này.
Chỉ là, đối mặt với câu hỏi này của Diệp Thu, trên mặt Diệp mẫu lại lộ ra một vẻ khác thường!
Diệp mẫu nói: – À… Nghe bố con kể, ông bà nội mất khi bố con còn rất nhỏ, bố con lớn lên trong cô nhi viện, nên cũng không có thân thích nào.
– Ừm – Diệp Thu nhẹ gật đầu. Thông tin này hoàn toàn trùng khớp với những gì cậu biết về bố ở kiếp trước.
– Vậy còn mẹ thì sao? – Diệp Thu nhìn mẹ, tò mò hỏi.
– Mẹ… – Diệp mẫu cắn răng, trên mặt lại lộ ra vẻ do dự, băn khoăn!
Rất rõ ràng, Diệp mẫu vẫn còn rất do dự về việc có nên nói cho con trai biết sự thật về thân thế của mình hay không.
– Thu nhi à, thực ra mẹ và bố con đã bỏ trốn cùng nhau… – Cuối cùng thì, Diệp mẫu vẫn chọn tiết lộ một phần sự thật cho con trai. C��n về việc mình là Quận chúa Trấn Nam Vương Phủ thì bà lại không hé răng nửa lời!
Diệp mẫu không phải sợ con trai sẽ làm ra chuyện điên rồ gì khi biết thân phận thật của mình.
Diệp mẫu sợ rằng, một khi bí mật này bị nói ra, có lẽ một ngày nào đó sẽ lọt đến tai Trấn Nam Vương phủ, đến lúc đó, cả nhà cô sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ từ Trấn Nam Vương phủ!
Bản thân Diệp mẫu dĩ nhiên không sợ, nhưng bà lo nhất là ông bố lão ngoan cố của mình sẽ giận cá chém thớt với chồng và con trai, làm những chuyện quá đáng với họ!
Vì vậy, có lẽ từ trước, Diệp mẫu đã cùng Diệp Tri Hạ có một thỏa thuận, đó là cả hai sẽ mang bí mật này xuống mồ, tuyệt đối không cho bất kỳ người thứ ba nào biết, kể cả con trai!
– Lúc trước, ông ngoại con đã cảnh cáo rồi, một khi mẹ đi theo bố con, cả đời này đừng hòng bước chân vào nhà nữa! – Diệp mẫu nhẹ nhàng nói. – Ông ngoại con là người nói là làm, ông ấy đã nói vậy thì chắc chắn sẽ làm vậy! Cho nên những năm gần đây, mẹ cũng vẫn luôn không về.
Diệp Thu đương nhiên không biết mẹ mình còn có bí mật thân thế như vậy. Sau khi nghe mẹ nói vậy, cậu mới hiểu vì sao mẹ lại băn khoăn và ủ dột đến vậy!
Theo Diệp Thu, chắc chắn là do mẹ đau lòng vì mâu thuẫn với gia đình, không thể về nhà.
– Mẹ ơi, chuyện này đã hơn hai mươi năm rồi, dù ông ngoại và mọi người có giận thì giờ chắc cũng nguôi ngoai rồi chứ? – Diệp Thu vịn tay mẹ, an ủi. – Ngày mai mẹ với bố cứ đi cùng con đến Thẩm Quyền đi! Tiện thể ghé thăm ông bà ngoại một chút! Nếu họ còn giận gì, cứ để con gánh chịu!
– Không được rồi! – Nghe con trai nói vậy, Diệp mẫu liền vội vàng nắm chặt cánh tay Diệp Thu: – Thu nhi à, tuyệt đối không được! Con không thể đi tìm ông ngoại đâu!
– Mẹ? – Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Diệp mẫu, lòng Diệp Thu bỗng dâng lên một nỗi lo lắng: vì sao mẹ lại hoảng sợ đến vậy? Chẳng lẽ ông ngoại thật sự khiến mẹ sợ hãi đến thế sao?
Hay là mẹ còn có chuyện gì khác giấu mình?
Đằng sau cuộc bỏ trốn này, e rằng mẹ còn có chuyện gì đó chưa kể với mình!
– Mẹ, rốt cuộc mẹ còn có chuyện gì giấu con? – Diệp Thu hỏi. – Nếu mẹ có khó khăn hay điều gì khó xử, mẹ cứ nói với con, con nhất định sẽ tìm cách giúp mẹ giải quyết!
– Không có gì – Diệp mẫu lắc đầu, trong đôi mắt lại xẹt qua một tia khác lạ. Bà cảm thấy con trai dường như đã nảy sinh nghi ngờ, liền miễn cưỡng cười nói: – Được rồi, mẹ với bố sẽ đi cùng con đến Thẩm Quyền vậy!
– Nhưng nhà ông ngoại thì thôi nhé! – Diệp mẫu nói. – Dù sao đã nhiều năm như vậy rồi, họ cũng đã quen với cuộc sống không có mẹ, không cần thiết phải đi quấy rầy cuộc sống hiện tại của họ nữa, con thấy đúng không?
Nhìn mẹ mình đang cố gắng giữ vẻ thờ ơ, Diệp Thu thực ra rất muốn nói với mẹ rằng, không phải vậy đâu!
Nhưng Diệp Thu cuối cùng vẫn không nói ra câu ấy.
– Vậy được thôi! – Diệp Thu gật đầu cười. – Vậy chúng ta cứ đi dạo tùy ý một chút vậy! Đến lúc đó mẹ cũng kể cho con nghe về nơi mẹ và bố hẹn hò ngày xưa nhé!
– Được! – Nhìn vẻ mặt đầy hứng thú của con trai, Diệp mẫu thở phào nhẹ nhõm, gật đầu cười.
Ngày thứ hai, chiếc máy bay chở Diệp Thu và mọi người đã cất cánh từ sân bay quốc tế Dũng Thành, bay về Việt Tỉnh, cách đó hàng ngàn cây số.
Và theo chiếc máy bay cất cánh, từng tin tức cũng nhanh chóng lan truyền, đến tai những người đang quan tâm!
Cùng lúc đó, tại một sân bay ở một quốc gia xa xôi nào đó thuộc châu Phi, một người đàn ông mặc quân phục rằn ri đã lên chuyến bay quốc tế duy nhất của quốc gia đó, bay về Đế quốc Đại Hán!
Văn bản đã qua biên tập này là tài sản độc quyền của truyen.free.