Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Đợi Anh Nơi Tường Viện Cũ - Nơi chúng ta trở về - Chương 39: Chapter 39: Thẩm Nham

Anh lái xe đến đâu chỉ cho cô đến đó.

“Chỗ đó là khu chợ truyền thống, họ thường bán nông sản tự trồng”.

“Mai đi xem em mua vài thứ về cho ông bà”.

“Ừ, được”.

“Anh, chúng ta ra ngoài thế này có bị theo dõi không”. Cô giờ mới nhớ tới vấn đề quan trọng.

“Người của anh đánh lạc hướng họ rồi, giờ có người giả làm anh ở Diệp Thành. Nhưng chúng ta vẫn hạn chế tới nơi đông người quá, đội theo sau cũng tiện bảo vệ. Hơi bất tiện”. Anh hơi buồn nhìn cô. Họ sẽ không thể đi chơi đúng nghĩa được.

“Không sao, yên tĩnh ngắm cảnh rất tốt, an toàn là được”.

“Ừm”.

“Vậy giờ chúng ta đi đâu anh”.

“Anh chỉ cho em nhà vài người thân, sau đó đi dạo một lúc rồi về, ở đây có chợ đêm. Em muốn ăn gì không?”.

“Đi dạo là được, tối ăn lo, em không muốn ăn thêm. Anh mang điểm tâm mà, đói em ăn lót dạ”.

“Không sao, tý anh vòng qua có đồ ăn nóng anh mua cho. Ở đây cũng an toàn”. Anh hiểu ý cô đang lo chuyện khác.

“Vâng”.

“Đi thôi”.

“Ừ”.

Hai người dừng lại tại khuôn viên. Vừa mua ít bánh trôi nóng, Thanh Liên ngồi bên cạnh vui vẻ ăn.

“Anh, thử một miếng”. Cô múc cho anh một viên đưa tới Thư Uyên cúi xuống cắn vào, từ từ nhai.

“Mềm lắm, họ nấu chín lắm rồi”.

“Đúng vậy, ăn bánh này em cũng thường nấu thật kỹ để phần bột bên trong chín hết, nhân đậu này xay nhuyễn rất ngấm vị”.

Mấy người theo sau bảo vệ, nhìn ông chủ được đút ăn. Liếc mắt nhìn nhau.

“Thấy gì chưa, thấy gì chưa”.

“Học hỏi đi”.

“Cậu nghĩ ông đây không muốn”.

“Cậu kiếm được chưa mới là vấn đề”.

“Còn cậu thì có chắc”.

“Hai tên nhóc này tập trung quan sát đi, sau này có bạn gái còn biết đường chăm sóc”. Anh lớn trong đội nói.

“Cho bọn em đi nhìn đám người kia còn hơn”.

“Tận hưởng đi, chuyến này được ăn được chơi. Rất tốt mà”. Người lớn tuổi nhất nói.

“Đúng vậy”.

“Ừ”.

Mấy người gật gù với nhau tiếp tục làm việc.

“Họ hàng bên này có đông không anh”.

“Cũng không nhiều, bên ngoại mẹ nuôi cũng chỉ có ba người”.

“Ừ”. Cô ăn thêm miếng nữa.

“Nhà nội có vài người sống ở đây còn lại sống ở tỉnh khác. Trước đây nhà nội rất khắt khe với mẹ nuôi vì cưới về nhiều năm bà không sinh con, sau khi nhận nuôi anh thì thường tốn kém tiền để chữa bệnh. Nợ cũng nhiều. Bố mẹ bán căn nhà đang ở xin chuyển công tác đến Diệp Thành, tiện chữa bệnh cho anh hơn.

Trước khi đi mấy bác bên nội tìm tới đòi tiền nợ, kinh tế lúc đó rất khó khăn. Bố mẹ anh muốn xin trả một nửa để còn dư đến bên kia còn làm tiền sinh hoạt. Nhưng mọi người không đồng ý, yêu cầu phải trả hết, lúc nói chuyện rất khó nghe.

Bố mẹ quyết định trả toàn bộ số tiền… hết hơn một nửa tiền bán nhà. Anh không ngờ hết nhiều như thế. May mà bố xin chuyển công tác tới viện được bệnh viện cấp cho căn hộ nhỏ. Tình hình lúc đó mới tạm ổn. Anh cũng được chăm sóc y tế thường xuyên. Tình trạng tốt hơn nhiều. Vài năm sau bố mẹ sinh Lý Thuần, Lý Ngọc. Cuộc sống cứ vậy cho đến giờ”.

“Em thấy hai đứa trong ảnh của anh rất hoạt bát”. Cô đút anh thêm viên bánh nữa.

“Ừ, từ nhỏ tới lớn đều rất ngoan ngoãn nghe lời”.

“Nơi này cũng không tệ, so với Diệp Thành cũng rất náo nhiệt”.

“Thời gian thay đổi, cảnh vật cũng khác năm xưa”.

“Quá khứ hãy để nó dừng lại, chúng ta nhìn về phía trước, nhận lời chúc phúc của tương lai.

“Được”. Anh nắm lấy tay cô yên tĩnh ngắm cảnh đêm. Hoa trên cành theo làn gió uốn lượn rơi xuống. Phủ đầy mặt đất.

Sáng hôm sau tỉnh dậy họ qua chợ sớm mua ít đồ, quyết định đi dã ngoại.

Ở khu vực gần chân núi có bãi đất trống, phong cảnh rất đẹp. Chỗ này chỉ người ở đây mới biết tới. Anh đặt bếp du lịch làm đồ ăn, cô bên cạnh dọn bàn nhỏ. Sáng về họ đã nhờ nhà bếp khách sạn xử lý đồ. Hiện tại chỉ việc bỏ ra chế biến.

“Khách sạn chế biến cẩn thận quá”. Cô nhìn đồ sẵn chia thành từng khay.

“Ừ, rất tiện”.

“Chúng ta chỉ việc nấu chín là ăn được”.

“Buổi tối về chúng ta ăn ở khách sạn hay ăn ngoài anh”. Cô mở hộp bánh ra lấy một miếng, đưa anh ăn.

“Em muốn ăn món gì?”. Anh cắn hết cả cái bánh, nhai phồng một bên má.

“Uhm, ăn ít món đặc sản ở đây đi anh”.

“Thế mình ăn lẩu nhé, lẩu ngan”.

“Được”.

“Mấy lần trước anh có cùng ăn với bạn bè, lẩu ở bên này ăn ngon. Lần này thử ăn lẩu ngan xem, họ có cả món nướng, chế biến cũng được lắm. Tối về chúng ta vào trấn ăn”.

“Vâng”.

Thư Uyên đảo đều đồ nướng trên tay, cô bên cạnh. Cho thịt vào xào chín.

Đội đi sau này tách nhau ra quan sát từ xa. Để lại hai người ở gần theo sát.

“Viễn cảnh nhiều năm tới của gia đình ông chủ”.

“Thả cao lên chút”.

“Ở đây có gió, em đang thả đây”.

“Gà sắp chín rồi”.

“Nay chúng ta có lộc ăn ghê”.

“Phần anh Minh và Đạt hai cái đùi”.

“Vâng, anh”.

“Bao lâu rồi ấy nhỉ, hồi bé anh cũng từng thả diều chơi”.

“Em chưa thả lần nào, vui phết”.

“Vậy chơi tiếp đi”.

“Nghe”

“An toàn”.

“An toàn”.

“Thấy gì không”.

“Có một gia đình mới tới, OK”.

“Đã biết”.

“Nay chỗ này vui đấy”.

“Nắng đẹp mà”.

“Ừ”.

Hai người vừa làm nhiệm vụ vừa nói chuyện phiếm.

Đồ ăn bên chỗ Thư Uyên đã chín, anh đặt thêm mấy củ khoai lên. Chiều cô đói

có thể ăn thêm.

“Cuối tuần, mọi người đều ra ngoài chơi”. Cô nhìn thấy một gia đình vừa tới, nhìn qua cả chỗ này cũng gần 20 người.

“Ừ”. Anh nhìn qua.

“Con diều nhìn đẹp quá”. Bay rất cao.

“Đây là loại diều ở đây tự làm, bay chỉ tầm đấy nhưng không ồn”.

“Là kiểu diều hồi bé hay chơi à anh”.

“Đúng rồi”.

Anh dọn đồ ăn ra bàn.

“Đồ chín rồi, vừa ăn vừa xem”.

“Vâng”.

Cô gắp thịt trong bát con, anh nướng rất cẩn thận. Ngon lắm luôn.

“Ngon lắm”.

“Ừ, em ăn nhiều vào, kẹp thêm rau không”.

“Em có”.

“Đây”. Anh chuyển rổ rau sang gần cô.

“Trước đây em cũng đi dã ngoại một lần với ông bà, còn bạn bè thì bọn em đi thường xuyên lắm”.

“Anh có đi với bố mẹ nuôi vài lần, hai đứa nhỏ vui lắm. Chạy nhảy khắp nơi”.

“Hai đứa lúc bé đáng yêu không anh”.

“Sinh đôi nam nữ rất dễ thương, không nghịch lắm, khá hoạt bát, còn rất bám anh nữa”.

“Hi hi, anh thích con trai hay con gái”.

“Đều thích, trẻ con mà. Mỗi đứa một vẻ, miễn sao đứa nhỏ vui vẻ là được”.

“Uhm. Nhà em cũng sinh đôi mà hai cậu con trai thời gian em gặp tụi nhỏ ít lắm vì cách hai thành phố. Mấy lần về nhà bọn nhóc cũng quậy lắm. Được cái rất chiều em”.

“Ừ, anh thấy hai đứa rồi, rất quan tâm chị gái”.

“Vâng”.

“Tuy bố mẹ với em hơi xa cách đôi khi nói chuyện không thoải mái. Nhưng mà cũng ổn”.

“Ừ, nhà nào cũng vậy, bên anh cũng thế. Với bố mẹ đẻ cũng nhiều vấn đề. Khi ở cạnh vẫn hòa thuận, không đến mức quá xa lạ”.

“Vâng”.

“Ăn xong chúng ta đi chơi”.

“Vâng”.

Buổi tối họ dừng chân ở một quán lẩu, đồ ăn đã chuẩn bị sẵn. Mọi người ăn xong thì trở lại khách sạn.

“Mấy người đi cùng đã ăn chưa anh”.

“Lúc chúng ta ăn tối mấy cậu ấy cũng thay nhau ăn rồi”.

“Đi ra ngoài có hơn ngày mà vất vả cho họ”.

“Không sao, bọn anh quen rồi”.

“Vâng”.

Biết bao nhiêu năm luôn sống trong cảnh bị người khác theo dõi. Từ lúc nào mà anh quen thuộc với nó đến vậy. Lần đầu cô gặp tình huống như thế này nhưng thấy anh vẫn bình thường, đôi khi cô cũng quên mất cuộc sống hiện tại của anh. Họ về phòng tắm rửa sau đó cùng đi dạo dưới khuôn viên khách sạn.

“Em hình như chưa từng ở mấy khu này bao giờ”.

“Ừ”.

“Bình thường bọn em đi chơi đều nghỉ ở khách sạn bình dân hơn”.

“Anh thấy chỗ này yên tĩnh, dễ ngắm cảnh ở đây, lên đã chọn. Bình thường lúc đi làm anh cũng không có nhiều thời gian nghỉ ngơi kiểu này”.

“Vậy là một công đôi việc”.

“Đúng vậy, vừa về thăm nhà vừa nghỉ dưỡng”.

“Mai ăn trưa xong chúng ta về”.

“Vâng anh”.

“Ban đêm ở đây hay có sương, chắc hôm nay thời tiết nóng hơn nên không có”.

“Anh nhìn kìa thị trấn đẹp chưa”.

Cô chỉ tay về khoảng sáng lấp lánh đằng xa. Rực rỡ một góc trời.

“Đẹp thật”. Anh đứng bên cô nhìn ngắm khung cảnh phía trước. Mọi thứ thay đổi rồi.

“Về phòng thôi em, bên ngoài trời lạnh”.

“Vâng anh”.

“Buổi sáng anh dặn khách sạn mang đồ ăn lên phòng, chắc 7h30. Chúng ta cùng ăn sáng”.

“Em biết rồi, ban công bên ngoài rất đẹp, vừa ăn vừa ngắm cảnh”.

“Ừ”.

“Chúng ta đi thôi”.

“Vâng”.

Hai người sóng đôi đi về phía trước, vui vẻ trò chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free