Đợi Anh Nơi Tường Viện Cũ - Nơi chúng ta trở về - Chương 46: Chapter 46: Thuận
Mọi người cùng vào bếp nấu ăn. Chỉ làm thêm đồ xào, canh.
“Thư Uyên cháu xào chỗ thịt đó với măng”. Ông nội chỉ cho anh
“Vâng”. Quen tay anh bật bếp bắt đầu làm.
Mẹ cô cho rau vào nồi hầm. Nhìn qua. Nấu ăn rất thành thạo.
Ba cô cho hải sản vào nồi hấp.
“Cháu ở nhà có thường tự nấu ăn không Thư Uyên?”.
“Cháu ở riêng, lúc không bận rộn cháu sẽ tự nấu chú ạ”.
“Ừ, chú thời trẻ còn có thời gian sau này thi thoảng mới vào bếp, lâu ngày không làm mai một hết cả rồi”. Ông khẽ cười.
“Vâng ạ”.
“Công việc của cháu có bận lắm không?”.
“Thỉnh thoảng cháu đi công tác giải quyết sự cố hoặc ký hợp đồng mới. Còn lại đều làm việc ở công ty. Mấy năm nay cũng thuận lợi hơn chú ạ”.
“Ừ, tiếp tục cố gắng lập nghiệp đều gian nan như vậy”.
“Vâng ạ”.
Chàng trai khôi ngô này tính ra cũng tự thân xây dựng cơ nghiệp. Đến hiện tại vẫn giữ được trạng thái ổn định, tính tình thanh đạm, khiêm tốn. Gia đình cơ bản cũng ổn, nghe qua bố nói thì tiền bạc không phải lo, gia đình gia giáo nề nếp, thanh niên bây giờ hiếm có người như vậy. Nếu thành thì với con gái cũng hợp lý, so với những người khác thoải mái hơn. Hai đứa lại chủ động tìm hiểu nhau, vậy thì cũng thuận tiện. Ba cô ngẫm nghĩ trong đầu.
Món ăn dần được dọn ra bàn. Thanh Liên nhìn anh múc đồ ăn ra đĩa, cầm điện thoại lên chụp. Trông anh ấy đứng đâu cũng thấy đẹp.
“Xong rồi”. Anh lấy khay bưng đồ ăn.
“Chị để bọn em chụp cho anh chị”.
“Ừ”. Thư Uyên nhìn cô gật đầu, tay bưng đĩa đồ ăn ngang bụng, cả người nghiêng về phía cô. Tay cô nắm nào tay anh.
“Nào 1,2… đẹp quá, từ từ tấm nữa tấm nữa anh chị”. Trần Thời vui vẻ ấn máy. Nay chị xinh đẹp quá.
Hai người nhìn về phía nhau cười, góc nghiêng kết hợp với gian bếp kiểu cũ. Trông như cặp đôi thời trước. Trần Thời ấn máy liên tục, quyết định đổi sang quay luôn.
“Nóng không anh”. Cô ngẩng đầu hỏi.
“Không nóng lắm, chụp mấy tấm thôi”. Anh lắc nhẹ đầu cười cong má âu yếm nhìn cô.
“Vâng”.
“Đẹp đôi, được rồi anh chị”.
“Thanks you em trai”. Cô bật cười.
“Hi hi”. Trần Thời quay thêm một đoạn ngắn nữa mới tắt máy.
“Tý gửi cho em nhé”.
“Ừ”. Cô gật đầu.
“Nhanh nào, mấy đứa đến ngồi ăn cơm thôi”.
“Dạ”.
“Ông bà, cô chú, Thanh Liên, hai em cháu mời mọi người”. Anh đứng dậy nâng ly kính cả nhà.
“Được, nào”. Mọi người cùng vui vẻ tiếp chén rượu này. Uống tùy ý.
“Thư Uyên, cháu ăn uống tự nhiên nhé”. Ba cô nói.
“Dạ vâng chú”.
“Đây là hải sản vùng vịnh, con mới mua. Ba mẹ hai người ăn thử thịt tôm này”. Ba cô gắp cho ông nội.
“Ừ, ừ, mấy đứa gắp ăn đi”.
“Vâng”.
Thư Uyên dùng gang tay bóc tôm, hải sản cho cô.
“Bóc cho em ít thôi, em muốn ăn món khác nữa”.
“Ừ”.
“Tôm này ngọt lắm bố ạ”. Trần Vũ nói.
“Ốc này cũng ngon, em lâu rồi không ăn”.
Cô chia đều số đồ anh bóc cho hai người.
“Anh ăn đi đã, muộn rồi uống rượu khó chịu lắm”.
“Ừ, xong rồi, để anh thử xem”. Anh thái gang tay để gọn, lựa một miếng tôm chấm từ từ nhai. Rất ngọt. Anh mỉm cười.
“Đồ tươi ngọt lắm chú ạ”.
“Ừ, ừ, vừa mới mua đóng gói chuyển về luôn. Cháu có thích ăn hải sản không?”. Ba cô gắp vào bát mẹ ít đồ bà thích ăn.
“Cháu ăn gì cũng được, không đặc biệt quá thích món nào”.
“Ừ”.
“Chú và hai em là làm chuyên một mảng thiết kế ạ”.
“Ừ đúng rồi, chuyên thiết kế nhà, công trình vừa và nhỏ”.
“Cháu thấy mảng này rất hữu dụng mà còn phải thường xuyên cập nhật theo nhu cầu thị trường”.
“Đúng anh ạ, mẫu mới liên tục, bọn em phải chạy đua với thời trường”.
“Các em cứ dụng tâm ở phần cốt của công trình, còn phần trang trí cập nhật đa dạng cho khách hàng nhiều lựa chọn về giá. Nhu cầu bây giờ đều rất nhiều và phong phú”.
“Anh không làm ngành này cũng còn hiểu rõ hơn bọn em”. Trần Vũ nói, rót rượu.
“Anh Thư Uyên, bọn em mời anh”. Hai anh em cùng nâng ly.
“Được, cảm ơn hai em nhưng rượu uống nhiều không tốt. Uống vài ly thôi, cả nhà cùng vui vẻ trò chuyện”. Anh nâng ly, nhẹ giọng trầm ấm nói.
“Dạ vâng anh”. Cụng ly ba thanh niên uống phân nửa rồi bắt tay nhau.
“Anh, anh hãy đối tốt với chị của em nhé”. Trần thời nắm tay anh, giọng điệu nhắn nhủ.
“Anh sẽ bảo vệ cô ấy chu toàn”. Thư Uyên gật đầu, cái bắt tay thật chặt.
“Vâng”.
“Anh Thư Uyên, sau này chúng ta có dịp gặp mặt thường xuyên”. Trần Vũ nói.
“Ừ”.
“Bọn em với anh tuy khác nghề nghiệp nhưng kinh nghiệm của anh nhiều hơn, sau này anh chỉ giáo thêm cho bọn em nha”. Trần Thời nói.
“Tất nhiên là được, có dịp trò chuyện thêm”.
“Ông bảo anh có công ty riêng, vậy anh bắt đầu làm công việc hiện tại từ lúc nào ạ”.
“Khi anh học đại học đã cùng bạn bè tìm hiểu về lĩnh vực này, sau này ba mẹ giúp mở một văn phòng nhỏ làm dần. Vừa học vừa làm, cũng đi làm thuê cho chỗ khác. Lúc đủ lực rồi mới có thể nhận thêm dự án, mất mấy năm chuyển sang văn phòng lớn và rồi đến mở một công ty nhỏ”. Anh buông đũa trả lời.
“Em thấy vậy là rất giỏi rồi, không ai tự nhiên thành tài được”. Trần Thời tập trung nghe.
“Vậy các anh làm an ninh mạng là làm về những cái gì ạ”.
“Bảo mật thông tin khách hàng, các vấn đề an toàn nội dung, sự cố máy và nhiều mảnh nhỏ khác”. Anh nói qua vài thứ cơ bản.
“Em thấy mấy đội làm cái đấy cũng rất cừ, kỹ năng tốt lắm”.
“Cũng nhiều việc bọn anh không xử lý được, cũng chỉ nhận vài dự án trong tầm kiểm soát thôi”. Anh nhẹ nhàng đáp, gắp đồ vào bát ăn.
“Vâng”. Hai đứa gật đầu nghe.
Mọi người vừa ăn vừa nghe anh nói.
“Công việc bố mẹ cháu ở Viên Quý có bận lắm không,”. Ba cô hỏi.
“Dạ vào thời điểm đối chiếu sổ sách, nhập hàng thì có chút bận, còn lại cũng nhẹ nhàng ạ. Có dịp cháu mời cả nhà về Viên Quý, khung cảnh bên đó cũng khá đẹp. Trong nhà có vườn cây trái có chỗ nghỉ ngơi. Tiện thể cháu dẫn mọi người đi tham quan nơi bố cháu làm việc. Có chỗ chế biến chè vừa trò chuyện vừa thư giãn”.
“Vậy là quanh năm có đồ sạch để ăn rồi”. Ông cười.
“Dạ, khu vườn nhỏ thôi ạ”.
“Mọi người trong nhà có khỏe không Thư Uyên”.
Bà nội hỏi anh.
“Ba mẹ cháu đều khỏe bà ạ, có tuổi người lớn thích dưỡng sinh. Thời gian rảnh hay đi bộ, thưởng trà, tập quyền, ăn món ăn thanh đạm, giữ tinh thần vui vẻ”.
“Rất tốt, niềm vui tuổi này ít ai được như ba mẹ cháu. Tinh thần tốt sống lâu bền bên con cháu”.
“Vâng ạ”.
Bà Mỹ Thu ngồi bên thì thoảng nói đôi ba câu, chủ yếu nghe cả nhà nói chuyện.
Thu dọn xong bàn ăn, cùng cả nhà uống chút trà. Anh mới xin phép ra về. Cô đi theo tiễn anh.
“Có cái này anh muốn đưa em”. Anh móc từ túi áo đưa cô một chiếc hộp nhỏ.
“…”.
“Là làm từ lần trước, em mở ra sẽ biết”.
“Vậy là anh tặng quà cho cả nhà rồi”.
“Không giống, thứ này đặc biệt hơn”.
“Vâng”. Cô gật đầu.
“Được rồi, tối nay em hãy ngủ thật ngon đừng nghĩ gì cả. Mọi chuyện sẽ tốt thôi”.
Cô chớp mắt ý nói đã hiểu.
“Anh ngủ ngon”.
“Ngủ ngon”.
Cô vào nhà phụ dọn bàn trà. Hai đứa em thì đi đổ rác. Người lớn cũng về phòng nghỉ.
“Bố nó, thấy cậu ta thế nào?”. Bà Mỹ Thu hỏi chồng.
“Tư chất rất tốt, để con gái qua lại tôi thấy được. Điều kiện gia đình có thể hơn nhà mình. Cứ để xem sao đã”.
“Tôi thấy cậu ta cũng ổn chỉ là có thể việc làm ăn chỉ mới gần đây mới có tiến vọng”.
“Làm gì có ai thành danh trong một sớm một chiều. Với cả Mỹ Thu tôi biết mình muốn tốt cho công việc của tôi. Nhưng người làm ăn chỉ trọng lợi ích nếu tôi không thực sự có tác dụng, mình nghĩ họ sẽ để mắt đến dự án hay giúp đỡ chúng ta sao. Tôi thấy làm những dự án nhỏ mà thu được tiền về còn hơn nhúng tay vào những công trình lớn. Tiền mất tật mang”.
“…”.
“Mình cũng thấy thực tế rồi riêng về mặt kinh tế chúng ta chưa biết rõ. Thì những phần khác Thư Uyên đều hơn hẳn những mối trước đây. Tôi thấy cậu ấy rất có triển vọng tương lai, người trong vạn người rất hiếm gặp. Mình cứ suy nghĩ đi, đôi khi mọi chuyện chúng ta cứ để thuận tự nhiên sẽ tốt hơn”.
“Vâng”. Bà ngồi trên giường suy nghĩ.
Thanh Liên thay đồ ngủ. Ngồi trên giường nhìn ngắm chiếc vòng cổ anh tặng. Dây chuyền vàng mảnh kết hợp với một viên ngọc tròn. Nhỏ xinh rất đẹp. Viên ngọc này là cắt từ khối ngọc lớn trong thư phòng. Cô quay qua quay lại trông thấy mặt sau khắc tên hai người.
Tháo mắc đeo vào cổ. Rất vừa. Dụng ý của anh thì ra là vậy.