Đợi Anh Nơi Tường Viện Cũ - Nơi chúng ta trở về - Chương 54: Chapter 54: Thư Uyên có người yêu
Mẹ Lý vừa bước xuống tầng thì thấy anh đi từ cổng vào. Thằng bé đi làm việc về sao. Đứa nhỏ này thật là, tối ngày bận rộn. Bà đi ra ngoài.
“Con không nghỉ ngơi sao”.
“Mẹ dậy rồi à”. Anh bước tới.
“Ừ, con đi đâu về à”.
“Con dọn dẹp chút”.
“Sao không đợi mọi người dậy làm cùng”.
“Không sao, cũng không có nhiều việc, con mua máy mà, dọn nhanh lắm”. Anh vừa đi vừa cười.
“Con ấy, vẫn không bỏ được thói quen này, ít nhất gọi hai đứa nhóc dậy phụ con chứ”. Bà liếc anh một cái.
“Mẹ không sao”.
Mẹ Lý nhìn anh cười, người con trai nuôi này của bà thực sự rất tốt. Là một đứa trẻ đáng tin cậy.
“A Uyên, chuyện quá khứ mẹ chỉ biết vài phần, cũng hiểu được phần nào sự e ngại trong lòng con với mọi người. Nhưng mẹ cũng hy vọng con vui vẻ làm một con người mà con muốn, đừng để mình gánh vác quá nhiều, mẹ lo con muộn phiền trong lòng, vậy thì không tốt”.
Anh thở ra nhìn mẹ Lý cười.
“Mẹ con hiểu rồi”.
“Ừ”.
“Đi vào thôi”.
“Chiều chúng ta nấu cơm ở đây thôi chứ, đồ ăn đặt hôm nay dư lại cũng nhiều”.
“Vâng, chiều ăn ở đây thôi, chiều con trở mẹ đi chợ mua thêm một ít đồ tươi về chế biến”.
“Được”.
Bà Thu Phần khẽ khép cánh cửa lại, cuộc nói chuyện vừa rồi, bà cũng nghe được. Bà cũng cảm nhận tình cảm của con trai dành cho nhà họ Lý là như thế nào.
Người mẹ đẻ như bà nói là không ghen tị thì không đúng. Bà là con gái trong một gia đình danh giá, gả vào Mặc gia mấy chục năm trời. Cùng chồng lăn lộn làm ăn bên ngoài.
Với con trai út cũng không có nhiều thời gian chăm sóc dạy bảo, cho đến lúc thằng bé bị bắt cóc, ba đứa con đều gặp nguy hiểm. Bà mới thấy sự cố chấp bao năm của mình hoàn toàn dư thừa. Đến ngày con trở về bà cũng tự trách chính mình không thể chăm sóc con thật tốt, muốn dành thời gian bên con nhưng không biết phải làm sao.
Chồng bà nói đúng. Con trai lớn rồi. Nay đã như cây cao giữa rừng già, kiên cố vững chắc. Bà đã bỏ lỡ con trai gần 30 năm. Cũng không còn nhiều 30 năm nữa cho bà. Lên là buông xuống những điều tham muốn trong lòng, tiếp nhận thực tại thôi.
“Hai mẹ con đã dậy rồi”. Bà xuống lầu đi vào bếp.
“Chị dậy rồi ạ, em đang ngồi nói chuyện với Thư Uyên, xem tối nay cả nhà tụ họp nên ăn gì đây”. Mẹ Lý đáp.
“Mẹ, mẹ thấy muốn ăn gì?”. Anh nhìn bà chờ mong, thấy con trai thoải mái và rất vui.
“Mấy hôm nay đều ăn mấy món thông dụng rồi, hay đổi sang món khác đi”.
“Cũng được ạ, ở vùng này cũng có ít đặc sản”. Anh nghĩ nghĩ.
“Con mua thêm ít hải sản nữa, hai mẹ thấy sao”. Anh cười nói.
“Được/ được”. Hai người mẹ cùng đáp lại, nhìn nhau bật cười. Gia định hòa hợp thì ra là điều rất tốt đẹp.
“Mấy mẹ con ngồi nói chuyện gì mà cười vui thế”.
“Anh Lý dậy rồi”.
“Mọi người đều dậy rồi”.
“Ba/ba…. Bà nội”.
“Dậy rồi, mấy đứa vui vẻ nói chuyện ta cũng không muốn ngủ nữa, dậy góp vui”.
“Ha ha”.
“Vâng”.
Ting ting
“Anh chị đến rồi, con ra mở cổng”.
“Được/ được”.
Thư Uyên đứng dậy bước ra ngoài, vừa mở cổng đã thấy đám trẻ nhào tới.
“Cậu ơi”.
“Ừ ừ, từ từ thôi”.
“Mọi người đến sớm vậy”.
“Đến còn chơi nữa, nằm ở khách sạn không yên được”.
“Vâng”.
“Mấy đứa đến rồi”. Người lớn đi ra ngoài bàn trà.
“Dạ vâng”.
Mấy đứa nhỏ các con tìm nhau mà chơi đi, chạy nhảy ít thôi không ngã”. Chị dâu hai nói.
“Vâng ạ”. Bọn trẻ háo hức chạy đi, ngồi không yên được rủ nhau đi loanh quanh khám phá.
“Hôm qua anh chị đi tham quan thành phố, ở đây không khí thoải mái lắm, đồ ăn cũng ngon”. Chị dâu cả nói.
“Đồ ăn vặt truyền thống rất nhiều, không kém gì bên Viên Quý”.
“Em cũng ăn rồi, rất ngon”. Anh hai gật đầu.
“Bình thường em có thời gian đi đâu không Uyên”. Chị dâu hai hỏi.
“Em có, lúc rảnh sẽ đi dạo, thành phố này nhiều chỗ đi lại lắm, em cũng chưa đi hết được chị ạ”.
“Bận công việc quá mà”. Chị ấy cười cười.
“Chỗ đi chơi phải hỏi tụi nhỏ kìa”. Mẹ Lý nói.
“Đúng vậy ạ, sinh viên giành khoản này lắm cô ạ”. Chị cả đáp lời bà.
Mọi người đều thấy nay tâm trạng của anh rất vui, cười nhiều hơn mọi khi. Nói chuyện cũng rất thoải mái nữa.
Thư Uyên uống thêm ngụm trà rồi đặt ly xuống, thả lỏng người.
“Con có chuyện cần nói với mọi người một tiếng”.
Cả nhà nghe thấy ai lấy cũng dừng câu chuyện đang nói dở quay sang nhìn anh. Nghiêm túc lắng nghe.
Trong lòng anh hồi hộp nhìn cả nhà.
“Mai con muốn đưa một người tới giới thiệu cho mọi người gặp mặt… cô ấy là người con yêu”. Anh hồi hộp nhìn cả nhà phản ứng.
Ai cũng không lên tiếng, không ai ngờ tới anh sẽ nói điều này, thậm chí chưa từng nghĩ tới. Đều rất kích động.
“Hôm nay cô ấy bận công việc, mai con sang đón cô ấy sang đây từ sáng cùng mọi người ăn bữa cơm. Cô ấy chỉ biết qua về hai gia đình nhưng không biết nội tình Mặc gia, con chưa nói cho cô ấy biết, con sẽ chủ động nói cho cô ấy sau, mọi người cứ gặp mặt trước đã”.
“Không nghe nhầm phải không?”.
“Hình như vậy”.
“Thư Uyên có bạn gái”.
“Ừ”.
“Từ bao giờ có…”.
“Không biết”.
Người này nhìn người kia kinh ngạc, cái vấn đề là Thư Uyên yêu đương thật sao. Yêu đương mà sao ai cũng không biết. Giờ người ta sắp đến chơi nhà rồi.
“Chuyện này, là thật sao?”. Ba anh đi đầu hỏi.
Anh nhìn ba gật đầu. Sao biểu hiện của mọi người kì lạ vậy. Không thích sao. Anh cắn môi lo lắng.
“Thật ạ, bọn con quen biết một thời gian rồi, giờ con mới có thể nói cho mọi người, tiện thể hai nhà đều ở đây muốn giới thiệu cô ấy với mọi người ạ”.
“Thật, thật rồi”. Ba mẹ Lý đều thốt lên vui vẻ nắm tay nhau. Mừng quá, con trai có người yêu rồi.
“Chuyện này…là chuyện mừng”. Mấy anh vui vẻ nhìn nhau. Tốt quá rồi.
“Đúng vậy”. Mọi người tỉnh cả người, là thật rồi.
“Tốt, Thư Uyên nhà chúng ta có bạn gái rồi”.
“Tốt quá rồi”.
“Thư Uyên, con thật sự có bạn gái rồi sao?”. Bà Thu Phần vừa mừng vừa bất ngờ hỏi.
“Vâng mẹ ạ”.
“Ừ, tốt tốt”. Bà gật đầu cười, đôi mắt rơm rớm nước mắt.
“Mẹ chuyện vui, Thư Uyên có bạn gái rồi”. Bà nắm tay mẹ chồng nói.
“Ừ, ừ, vậy chúng ta cũng nên chuẩn bị đi thôi, ngày mai con gái nhà người ta tới chơi rồi, ta phải đi chọn quà nhưng đồ tốt đều để ở nhà cả rồi, con ấy phải báo cho bà nội sớm chứ. Như này sao phải phép”. Bà nội vội vàng nói, nhỏ giọng trách mắng.
“Phải đó Thư Uyên, sao con không nói sớm để cả nhà chuẩn bị”. Ba mẹ thở ra, đứa nhỏ này thật là, cái này thì lại không thấy chu đáo, vẫn là để đến tay trưởng bối lo liệu. Nhưng mấy người bọn họ đều rất vui.
“Đúng vậy, gấp như này, hay giờ chúng ta đi mua”. Anh cả hỏi ý kiến cả nhà.
“Đúng, đúng đi mua”. Mọi người nhốn nháo cả nên, đứng dậy chuẩn bị đi.
Anh bật cười thật tươi, nhìn cả nhà.
“Đi thôi, con còn ngồi đó mà cười”. Bà Thu Phần liếc con trai.
“Không phải con đang đùa đấy chứ”. Mẹ Lý nhíu mày nói.
“Dạ không ạ, nhưng mọi người không cần mua gì đâu, để sau này đi ạ, con có bảo cô ấy không chuẩn bị quà khi tới, mọi người mà chuẩn bị thì cô ấy sẽ ngại mất”.
“Ah, ra là vậy”. Anh cả ngồi xuống, chỉ tay nhìn anh tủm tỉm cười. Thằng nhóc này là tính cả rồi.
“Vâng”.
“Vậy giờ chúng ta…”. Bà anh hỏi.
Anh nhìn thái độ của mọi người, cảm giác lo lắng trong lòng cũng buông lỏng hơn, mọi người không bài xích chuyện của anh và cô, tốt rồi. Chỉ là quá mừng mà thôi.
Nhưng vẫn phải để họ gặp mặt nhau thì mới biết được kết quả.
Dù có như thế nào anh đã nhận định cô thì mãi mãi sẽ chính là cô.
“Mọi người cứ như bình thường là được đừng làm gì quá”.
“Được được”.
“Nghe con hết, không thể để con gái nhà người ta xấu hổ”.
“Đúng vậy”.
“Ha ha ha”.
“Thế thì chúng ta phải bàn xem ngày mai làm bữa tiệc gì đây”.
“Mẹ mẹ cho ý kiến đi”. Ba anh hỏi bà lão.
“Hỏi lão bà này à… hay là chúng ta tự xuống bếp làm mâm cơm cho cô gái thưởng thức tay nghề của cả nhà. Mọi người thấy sao”.
Mọi người đều gật đầu, ý này hay.
“Con nghĩ bà nội đưa ra ý kiến hay ạ. Dù sao em ba cũng muốn làm gì đó đơn giản chi bằng cả nhà cùng nhau nấu cơm”. Chị dâu hai nói.
“Được con đồng ý”.
“Được ạ”.
“Vậy quyết định vậy đi”. Bà cười.
“Thư Uyên, con bé là người như thế nào”. Bà lão tò mò nhìn cháu trai.
“Ừ đúng rồi, con bé thích ăn gì”. Mẹ Lý hỏi.
“Đúng vậy, em nói cho cả nhà chút về cô ấy đi”. Anh cả cũng hóng chuyện.
“Con bé thích gì?”.
“Chị ấy trông như thế nào?”.
“Anh thích chị ấy từ lúc nào?”.
“Cậu út, cậu kể đi?”.
Câu hỏi liên tục dồn tới khiến anh bật cười, không ngờ mọi người lại tò mò như vậy, anh không biết để trả lời câu nào trước, câu nào sau.
“Cô ấy… không kén ăn, thích điểm tâm, hoa quả, là người dịu dàng, đơn thuần, không gò bó, sinh ra trong một gia đình bình thường. Cuộc sống cũng rất đơn giản. Là người ở Diệp Thành, hiện tại đang sống cùng ông bà, bố mẹ thì làm việc ở thành phố Tây Hải cùng với hai em trai sinh đôi, mai mọi người gặp sẽ biết thôi”.
“Được”. Xúc tích thật đúng là thằng nhóc nhà mình rồi. Mọi người khẽ cười.
“Ra là em yêu cô gái nhà người ta ở đây rồi, tiểu tử này cũng giỏi quá đi”.
“Đúng vậy, còn chưa bao giờ nhắc đến với anh em, dấu kỹ quá đi à”.
“Vâng”.
“Thằng nhóc này ra là vậy”.
“Anh hai giỏi quá đi”.
Ông Mặc khẽ vỗ nhẹ tay vợ mình gật đầu với bà. Hai vợ chồng nhìn nhau trao đổi ánh mắt ngầm hiểu. Bà đã buông bỏ đi những điều mong cầu trong lòng.
Bây giờ con trai nói rằng đã có bạn gái thì chắc chắn là rất yêu quý cô bé đó, bà chỉ hy vọng con trai có thể vui vẻ hơn sau này tình cảm gia đình của họ sẽ càng ngày càng tốt hơn.