Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dư Mộng - Chương 18: Quyển 1, Chương 18: Phòng tập

Tại phòng tập, một tiếng hô vang chấn động, rồi tiếng “rầm” đi kèm theo sau.

Một gã mặc trên mình bộ trang phục bằng máy móc, trên đầu còn đeo chiếc kính giả lập đang bò dậy từ một góc của căn phòng. Gã này có khuôn mặt mặp mạp, trông có vẻ phúc hậu, đôi mắt hơi thâm chứng tỏ gã có lối sống về đêm, dáng người không cao cũng chẳng thấp. Gã bò dậy rồi từ từ đứng lên.

Tiếp, gã trừng đôi mắt thâm quầng rồi nhảy bổ thẳng về hướng địch thủ, cánh tay trông như lưỡi đao cắt. Gã quật thẳng về phía tên địch thủ - kẻ này cũng mặc một bộ trang phục và đeo cặp kính giống y hệt.

Lại một tiếng “rầm” nữa vang lên, rất chân thật, lần này là tên địch thủ b·ị đ·ánh văng bay đi.

Cả hai trong sát na đã giao tranh với nhau không dưới bốn lần.

Bọn họ đều mang cho mình bộ trang phục đặc thù nhằm mô phỏng lại hình thể, chuyển động, vai trò đặc thù của các nhân vật trong Trận Chiến Vương Quyền.

Có cả thảy 19 (mười chín) nhân vật một tinh huy và 3 (ba) nhân vật cơ bản xuất hiện ở loạt mô phỏng, người tập huấn có thể lựa chọn thoả thích.

Tất nhiên độ chuẩn xác so với việc sở hữu trực tiếp nhân vật trong tay chắc chắn sẽ không thể bằng được, hiện tại mức độ chuẩn xác mà phòng tập mô phỏng được rơi vào khoảng bảy mươi lăm phần trăm đã không hề tồi.

Đây là nơi Lâm rất muốn đến nhưng cậu phải chờ tới ngày thứ tư mới có thể chính thức ghé thăm.

Thoạt nhìn thì phòng tập nơi đây có vẻ không đông đảo nhân sự như Lâm suy nghĩ. Với cậu, cậu mang suy nghĩ rằng nếu thật sự muốn mạnh mẽ, chắc hẳn bạn phải luyện tập thật nhiều, thật kĩ trước mỗi trận chiến. Tức như vậy phòng tập sẽ phải đông và tập trung nhiều loại người hơn.

Thực tế thì không, bởi phòng tập tính luôn cả Lâm thì chỉ có hơn hai mươi người, một con số nếu mang đi so sánh với quãng trường trung tâm thành phố cách nơi đây chỉ hơn năm trăm mét thì khác nào đi so sánh con kiến với con voi.

Lâm đang đứng cạnh bên ông chủ của phòng tập – ngài Alex.

Đây là một người đàn ông Anh quốc thuần với nước da trắng ngần và đôi đồng tử màu xanh, khuôn mặt chín mười phần phương Tây, tất nhiên là phương Tây ở thế giới cũ của Lâm.

Ban đầu mới bước chân vào phòng tập, học trò của ngài Alex đã tiếp đón Lâm, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn ba phút trò chuyện thì gã học trò nãy đã báo ngay với sư của mình là ngài Alex, từ đó tới lúc này là cuộc trò chuyện thân mật giữa hai người.

Ngài Alex cũng đến từ Trái Đất đồng dạng như Lâm, thậm chí còn là cùng một thời đại. Ngài đã chu du ở vùng đất phương Bắc nơi giá lạnh phủ quanh năm để hướng về phương Nam nơi có toà thành Trị An này. Để làm được điều đó, ngài Alex đã phải mất gần 10 năm.

Và rồi khi đã định hình được chốn để an cư, ngài Alex đã dùng tới chính kinh nghiệm kinh doanh cũng như am hiểu về esports về MOBA để xây dựng lên phòng tập này.

“Ta đã mất thêm 5 năm để có thể thuyết phục ngài thị trưởng về việc phòng tập sẽ thay đổi sức mạnh của cư dân thành Trị An. Chỉ là đáng tiếc, người dân ở vùng đất này còn chưa hiểu rõ ràng giá trị của nó.”

Ngài Alex nhìn về phía Lâm với ánh nhìn cổ vũ, nói tiếp:

“Lâm, ta và cậu cùng hợp tác để phòng tập có thể đến với đông đảo đại chúng đi. Cậu vẫn chưa chọn cho mình nơi để dựa chân, ta nói không sai chứ. Xin thứ lỗi ta nhiều chuyện, từ ngày đầu tiên cậu đặt chân tới đây, ta đã cử nhân sự theo dõi cậu, cậu là sự lựa chọn hoàn hảo nhất.”

Lại gặp một đồng hương chính hiệu khiến tâm tình của Lâm rất vui. Kể cả khi biết rằng nhất cử nhất động của bản thân đã luôn đặt dưới sự quan sát và tọc mạch từ đối phương, Lâm cũng chỉ có suy nghĩ rằng đó là điều cần thiết.

Phải biết rằng để có được thông tin cơ sở của Lâm rất đơn giản.

Ta chỉ cần bật TAB lên, tìm kiếm Trần Ngạn Vương Lâm, nhấn đồng ý một phát.

Kết quả ngay và luôn chính là dòng chữ: nơi xuất thân Trái Đất 1.

Trái Đất 1 cơ đấy, Lâm còn tự hỏi chính bản thân rằng Trái Đất cũ nơi cậu sinh sống tại sao được đặt là số 1. Thế còn số 2, số 3 thì sao?

Chiều cao, cân nặng, thể chất, vân vân hầu hết đều được liệt kê. Gần như mọi thông tin cơ sở cần biết về một người đều có đủ cả.

Lâm chẳng ngại mà dùng TAB để tra cứu tên của ngài Alex.

Tên: Alexander Arnold

Xuất thân: Trái Đất 1

Danh hiệu: không

Chủ sự: không

Tổ chức: không

Chức nghiệp: kinh doanh

Lâm trầm tư.

Cho tới hiện tại cậu vẫn chưa quyết định bất cứ điều chi.

Không phải vì cậu sợ sệt, e ngại hay là một kẻ không có tính quyết đoán. Vốn dĩ con người trong quá khứ luôn tin tưởng người khác kia đã làm cậu hụt đi giấc mộng của mình. Lâm đã khép mình lại ra sao sau sự việc đó, chính cậu cũng thừa biết.

Thận trọng, đôi khi lại là nước đi đầu tiên đúng đắn.

Ngài Alex với đôi mắt màu xanh đặc trưng của con người phương Tây, lẳng lặng mà nhìn Lâm, ngài biết nếu nhận được cái gật đầu này, đây là cơ hội hiếm có mà có cầu cũng chẳng được.

Năm năm thuyết phục ngài thị trưởng, trước là ba mươi năm hơn chu du khắp chiều dọc của cái thế giới này, rồi kinh doanh vài năm trên thị trường có tiềm năng nhưng chẳng có cách tiếp cận này, chính ngài cũng hiểu điều gì là cần thiết để một tân binh như Lâm có thể chịu giúp mình.

Sau đó vài phút, Lâm có cử động.

Lần này cậu hỏi ngài Alex, giọng điềm đạm:

“Được, chúng ta sẽ cùng hợp tác. Tuy vậy, tới thời điểm đó thì tôi sẽ báo trước cho ngài một tiếng, ý tôi là thời điểm mà tôi cần phải đi.”

Lâm cười cười rồi chỉ vào đôi mắt của mình, ngài Alex vẫn chưa hiểu ý nghĩa sâu xa của hành động đó là gì. Đơn giản rằng ngài Alex cũng cười thật to và đưa đôi bàn tay to thô ráp bắt lấy bàn tay của Lâm.

Một cái bắt tay thành giao.

Lúc này trận đấu tập trên kia đã có kết quả.

Nhân viên chăm sóc đã chuẩn bị sẵn dụng cụ nhằm lên sàn đấu đưa người bị hạ đo ván xuống khỏi đây.

Mặc dù là qua lớp trang phục có tính phòng hộ, nhưng tổn thương mà người này nhận phải trong thực tế ảo vẫn là tương đối nặng, cần chữa trị phục hồi.

Khá khen cho cái công nghệ nơi đây.

Alex nói: “Thế giới này có sự phát triển về mặt công nghệ phải gọi là trên cả tuyệt vời đấy! Nó bỏ xa thời đại của chúng ta cả thế kỉ. Thậm chí ta còn ngờ vực rằng liệu Trái Đất 1 phát triển thêm nữa, một thế kỷ sau, năm 3000 ấy thì liệu có giống y hệt cái thế giới này hay không.”

Alex dừng một nhịp mở to đôi mắt rồi cong v·út nó lại thành hình lưỡi liềm: “Tiếc là nếu ta mà còn tồn tại ở thế giới cũ thì chỉ còn là đống cát bụi ở những năm 3000.”

Tiếng cười rất vang.

Lâm cũng cười phụ hoạ theo.

Rồi cậu bước lên tấm bảng điều khiển ở trước mặt mình. Bàn tay cậu thao tác cùng, lướt trái rồi lại phải.

Cậu chọn lấy nhân vật cơ bản Alfredo mà X từng sử dụng rồi nhận lấy bộ trang phục cũng như chiếc kính giả lập.

Ấn tượng đầu tiên của Lâm là bộ trang phục rất nặng, chỉ mới cầm thôi cậu đã có thể tưởng tượng mình sẽ khó di chuyển như thế nào khi dùng nó.

Thậm chí thứ mà cậu liên tưởng đầu tiên là cảnh Songoku trong Dragonball luyện tập lần đầu tiên cùng cụ rùa Kame. Cái trang phục này có phần lưng hơi gù lên nhìn trông chả khác gì một chiếc mai rùa.

Còn cái kính mắt lại khá là bình thường, trên đó chẳng có nút bấm hay cần gạt khởi động nốt. Theo ngài Alex thì chỉ cần đeo nó lên mà thôi.

Lâm hít một hơi thật sâu và trang bị, kế tiếp cậu ấn vào chiếc nút màu đỏ nằm trên bảng điều khiển và rồi biến mất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free