Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 12: Chapter 12: Mẫu Thân Chi Tư

Khuya đến, Uyển Ngọc Khanh chợt tỉnh giấc. Nàng ngắm nhìn Bắc Minh Dạ vẫn còn đang say ngủ bên cạnh, nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra khỏi người. Sau khi khoác nhanh một bộ y phục, nàng rời khỏi giường, không phát ra tiếng động, từng bước rời đi. Trước khi ra khỏi phòng, nàng lặng lẽ nhìn hắn một lần nữa rồi khép cánh cửa lại.

Hiện tại chỉ mới là canh sửu. Hành lang vắng lặng, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống nền gạch lạnh lẽo. Không gian im ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió luồn qua khe cửa và những bước chân vọng lại từ xa. Trên tường, bóng đèn phản chiếu những hình thù mờ ảo, tạo nên một cảm giác vừa yên tĩnh vừa kỳ bí. Thi thoảng, một cơn gió lạnh ùa qua, làm rèm cửa khẽ lay động, mang theo hơi sương đêm ẩm ướt. Cả hành lang dài như chìm vào một thế giới riêng, nơi thời gian trôi chậm và con người dễ dàng lạc vào dòng suy nghĩ miên man.

Uyển Ngọc Khanh chậm rãi bước trên hành lang. Ánh mắt nàng lạnh lùng, không để lộ chút cảm xúc nào. Khi đến cuối hành lang, nàng dừng chân.

Xoạt...

"Tiểu thư!"

Một bóng đen vô thanh vô tức xuất hiện. Người đó quỳ một chân xuống trước mặt Uyển Ngọc Khanh, giọng nói khàn khàn khó phân biệt nam nữ.

"Ông ấy không thể chờ đợi thêm nữa sao?"

Uyển Ngọc Khanh nhìn kẻ trước mặt, giọng điệu bình thản nhưng lạnh lẽo.

"Tiểu thư, xin đừng làm khó lão gia! Ông ấy đã cho người hơn mười năm để chăm sóc tiểu thiếu gia. Hiện tại, Vũ Hồn Điện đang tạo áp lực, buộc người phải trở về."

Tên hắc y nhân cúi đầu. Hắn là tâm phúc của Uyển gia, có những việc hắn không thể không làm theo lệnh.

Uyển gia bao năm nay luôn đầy rẫy âm mưu. Uyển Ngọc Khanh, nhị tiểu thư tài sắc vẹn toàn, chưa lập gia đình nhưng đã có con, là điều ai ai trong Uyển gia cũng biết, nhưng không ai dám bàn luận. Chính lão gia chủ Uyển gia đã đưa nàng đến một nơi xa xôi, tránh xa Thành Gia Định để dưỡng thai và sinh con. Nhưng theo thỏa thuận, sau khi sinh, nàng phải quay về gia tộc. Tuy nhiên, Uyển Ngọc Khanh đã ra điều kiện: nàng sẽ chỉ trở về sau khi con trai có thể tự mình vào Học Viện Bá Vương – một trong tam đại học viện danh giá của Đại Việt Đế Quốc.

Giờ đây đã mười ba năm trôi qua. Bắc Minh Dạ đã trở thành một thiếu niên. Dù bắt đầu tu luyện muộn hơn người khác, nhưng nếu trước mười lăm tuổi có thể đột phá đến cảnh giới Võ Sư, hắn sẽ đủ tư cách gia nhập học viện. Nếu cố gắng, tương lai ắt rộng mở. Tuy nhiên, thời gian bên cạnh con trai của Uyển Ngọc Khanh cũng dần cạn kiệt.

"Ta biết. Nhưng ta muốn ở bên Dạ nhi thêm vài năm nữa, ít nhất là đến khi con vào Học Viện Bá Vương."

Giọng Uyển Ngọc Khanh kiên định.

"Không thể. Sư phụ của người, trưởng lão Vũ Hồn Điện, hiện đang cần người trợ giúp. Bà ấy đã bị phản phệ trong lúc đột phá Võ Vương, thương tổn nghiêm trọng, e rằng không thể sống quá một năm."

Tên hắc y nhân lắc đầu, giọng đầy bất lực.

"Ngươi nói gì? Sư phụ bị phản phệ?"

Uyển Ngọc Khanh thoáng dao động. Bao nhiêu năm nay, nàng luôn kính trọng sư phụ như người thân ruột thịt. Nghe tin này, tâm trạng nàng bỗng trở nên rối bời.

"Tin tức này do cao tầng Vũ Hồn Điện gửi đến gia chủ. Nếu không phải tình thế cấp bách, bọn họ đã không thúc giục người trở về vào lúc này."

Uyển Ngọc Khanh trầm mặc. Một bên là nghĩa sư sắp lâm nguy, một bên là đứa con mà nàng đã dành cả sinh mệnh để bảo vệ. Chọn lựa lúc này, quả thực quá khó khăn.

"Tiểu thư vẫn lo lắng cho tiểu thiếu gia sao? Cậu ấy đã thức tỉnh võ hồn, tuy phẩm chất chưa rõ nhưng sức mạnh rất đáng gờm. Chỉ trong chưa đầy hai tuần sau khi thức tỉnh, cậu ấy đã đột phá đến Võ Đồ Ngũ Trọng. Hơn nữa, hai loại võ kỹ mà cậu ấy luyện tập dường như không phải thứ tầm thường. Uy lực có thể sánh ngang với Địa cấp!"

Tên thuộc hạ tiếp tục báo cáo. Mấy ngày nay, hắn theo dõi Bắc Minh Dạ và gần như không thể tin vào những gì mình chứng kiến. Một kẻ từng bị xem là phế vật suốt ba năm, giờ đây lại có thể tu luyện với tốc độ nhanh đến mức kinh người.

"Dù vậy, thế giới này vẫn rất nguy hiểm. Quy luật mạnh được yếu thua không bao giờ thay đổi. Ta không thể để con trai ta đơn độc đối mặt với hiểm họa."

Uyển Ngọc Khanh khẽ thở dài. Là một người mẹ, nàng không thể ngăn mình lo lắng.

"Tiểu thư, thiếu gia cần trải nghiệm gian khổ để trưởng thành. Nếu muốn đạt đến đỉnh cao, cậu ấy phải tự bước đi trên con đường của mình."

Tên thuộc hạ nhẹ giọng khuyên nhủ.

"... Được rồi. Ngày mai, ta sẽ gặp Võ Minh Nguyệt và bàn bạc một số chuyện."

Nghe đến cái tên này, tên thuộc hạ thoáng chấn động, giọng có chút ngập ngừng:

"Ý người là...?"

"Ta sẽ giao Bắc Minh Dạ con trai ta cho nàng ấy chăm sóc."

Tên thuộc hạ sững sờ.

"Nhưng... Tiểu thư! Võ Minh Nguyệt nổi danh là kẻ tàn nhẫn nhất trong Học Viện Bá Vương. Nếu giao thiếu gia cho nàng ta, chẳng khác nào đẩy cậu ấy vào vực sâu!"

"Ta biết. Nhưng thà như vậy còn hơn để con ta bơ vơ ngoài kia, không ai bảo vệ."

Uyển Ngọc Khanh quát to, giọng điệu có phần trầm trọng. Nàng làm sao không biết nữ nhân kia là người như thế nào? Cả hai từng là tỷ muội cùng có chung một chồng, thân thiết hơn tỷ muội ruột thịt, đem con trai của nàng giao cho nàng ta vẫn là điều kiện tốt nhất.

Mặc dù nữ nhân Võ Minh Nguyệt kia bề ngoài chỉ là nữ tử, nhưng có thể thống lĩnh một đại đội quân của Nam Kỳ Hoàng Đô, thực lực dĩ nhiên không thể bàn cãi. Chỉ có cái khuất mắt ở đây, nàng lại không biết nên nói ra hay không.

Tên thuộc hạ im lặng. Hắn không biết phải nói gì hơn, chỉ có thể cầu mong Bắc Minh Dạ đủ mạnh mẽ để vượt qua kiếp nạn này.

"Được rồi, ngươi lui đi. Ta cần trở về với Dạ nhi."

Tên thuộc hạ gật đầu, sau đó biến mất vào bóng tối.

Uyển Ngọc Khanh ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đầy sao, khẽ thì thầm:

"Chàng ơi, con chúng ta đã lớn rồi. Chỉ còn hai năm nữa thôi, thằng bé sẽ vào Học Viện Bá Vương. Ta tin rằng nó sẽ mạnh mẽ như chàng. Còn ta... sư phụ đã sắp lìa đời, ta không thể không trở về. Nếu chàng có thể dõi theo con, hãy bảo vệ Dạ nhi, đừng để nó gặp nguy hiểm."

Nàng quay người, lặng lẽ trở về phòng, không hay biết trên trời xa, một vì sao đột nhiên sáng rực rỡ hơn những vì sao khác.

...

Bình minh vừa ló dạng, Bắc Minh Dạ rốt cuộc cũng tỉnh giấc.

Hắn vươn mình ngồi dậy, để lộ thân trên rắn chắc với những khối cơ bắp mạnh mẽ. Ánh mắt sắc bén đảo qua căn phòng, nhưng bóng dáng quen thuộc đã không còn ở đó.

“Mẫu thân đâu rồi?”

Hắn lẩm bẩm, nhíu mày quan sát xung quanh. Không biết từ lúc nào, mẫu thân hắn đã rời đi, chỉ để lại hương thơm nhàn nhạt của hoa lài còn phảng phất trong không gian.

Xoạt... xoạt...

Sau khi nhanh chóng vệ sinh cá nhân, Bắc Minh Dạ khoác lên y phục, siết chặt đai lưng rồi sải bước ra khỏi phòng.

“Ánh Nhi.

Vừa bước dọc hành lang, hắn chợt lên tiếng.

Bụp!

Một làn khói nhẹ bốc lên, và trong chớp mắt, Ánh Nhi đã xuất hiện. Nàng nhỏ nhắn, khoác trên mình một chiếc váy đen dài, tà váy khẽ đung đưa theo từng cử động. Trên tay nàng là một chiếc dù đen nhỏ, tay còn lại cầm một quyển sách cổ có vẻ cũ kỹ. Mái tóc dài buông xuống, làm nổi bật làn da trắng như tuyết. Đôi mắt tròn sáng, phía sau cặp kính tròn lấp lánh sự thông tuệ và kiêu hãnh.

“Buổi sáng tốt lành, thiếu gia. Ngài gọi ta có việc gì không?” – Ánh Nhi cất giọng thanh lãnh.

Bắc Minh Dạ nhướng mày, khoé môi giật nhẹ khi nhìn tiểu cô nương đứng trên vai mình.

“Ánh Nhi, nàng định đi tham gia show diễn thời trang sao?”

Nghe vậy, Ánh Nhi chỉ khẽ lắc đầu, đáp lại với vẻ điềm nhiên:

“Thiếu gia cứ nói quá. Dù ta là khí linh của hệ thống, sinh ra để phục vụ ngài, nhưng ta cũng là nữ nhi. Đã là nữ nhi thì phải có quyền ăn diện chứ.”

Bắc Minh Dạ bật cười nhạt, lắc đầu:

“Nhưng mỗi ngày nàng đều xuất hiện với một bộ dạng khác nhau, ta thật không biết đâu mới là nàng thật sự.”

“Vậy thì sao chứ? Một năm có 365 ngày, nghĩa là ta có thể diện 365 bộ trang phục khác nhau. Theo ta thấy, con số này vẫn còn quá ít.”

Bắc Minh Dạ nghe xong, khóe môi giật giật, thầm nghi hoặc về nhân sinh. Đùa à? 365 bộ vẫn chưa đủ, vậy 10 năm, 20 năm nữa thì sao? Chẳng lẽ nàng định thay đổi vô tận sao?

“Thiếu gia gọi ta có chuyện gì?” – Ánh Nhi nghiêng đầu hỏi.

“À…” – Bắc Minh Dạ liếc nhìn cơ thể mình, trầm tư một lát rồi hỏi – “Nàng có cảm thấy nhục thân của ta phát triển quá nhanh không?”

Ánh Nhi đưa tay xoa cằm, ngẫm nghĩ rồi đáp:

“Đúng là hơi nhanh, nhưng tốc độ này cũng khó kiểm soát.”

“Theo nàng thì tốc độ thế nào là bình thường?”

Ánh Nhi điều chỉnh kính, giọng điệu thản nhiên:

“Theo dữ liệu ta có, người thường trong tuổi dậy thì sẽ cao thêm khoảng 15 phân mỗi năm, tức trung bình 0.4 ly mỗi ngày. Nhưng theo ta quan sát, thiếu gia lại cao lên tận 4 phân mỗi ngày. Nếu cứ thế này, trước năm 18 tuổi, thiếu gia có thể đạt tới... vài chục trượng.”

Bắc Minh Dạ thoáng đơ người.

“Đệt…”

Cái tốc độ gì mà quái vật vậy? Chẳng lẽ hắn sắp biến thành người khổng lồ?

Nhìn gương mặt cứng đờ của Bắc Minh Dạ, Ánh Nhi khẽ cười, che miệng nói:

“Ta đùa đấy, thiếu gia. Ở tu chân giới, tốc độ phát triển của cơ thể vốn nhanh hơn bình thường. Tuổi dậy thì chỉ kéo dài từ 4 – 5 năm, sau đó nhục thân sẽ đạt đến giới hạn. Khi ấy, xương cốt sẽ không tiếp tục giãn dài mà sẽ cứng cáp và mạnh mẽ hơn.”

Bắc Minh Dạ giật giật khoé môi.

“Nàng dám đùa ta?”

Ánh Nhi chỉ cười tủm tỉm, rồi hai người cứ thế trò chuyện ồn ào, không ngừng trêu chọc nhau khi đi ngang qua gian phòng tiếp khách.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free