Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 18: Chapter 18: Minh Châu Sâm Lâm (1)

Sáng sớm, màn sương mỏng manh bao phủ tiểu trấn nhỏ ven bìa rừng, khiến mọi vật như ẩn như hiện trong sắc trời mờ ảo. Những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán cây rậm rạp, rọi xuống mặt đất còn vương hơi ẩm của đêm dài, tạo nên những vệt sáng lung linh như dát bạc.

Con đường lát đá trong trấn vẫn còn vương chút hơi lạnh, lác đác vài quầy hàng sớm đã mở cửa, tỏa ra mùi thơm của bánh nướng mới ra lò. Tiếng gà gáy vang vọng khắp nơi, xen lẫn âm thanh lách cách của những chiếc xe gỗ chở hàng lăn bánh qua những con phố nhỏ. Người dân bắt đầu ngày mới, những cụ già khoan thai dạo bước, vài đứa trẻ chạy lon ton bên giếng nước, tiếng cười nói râm ran làm tan đi vẻ tĩnh lặng của buổi sớm.

Từ rừng sâu, làn gió mang theo mùi thơm của cỏ cây và đất ẩm, hòa lẫn với hương trà nóng thoang thoảng từ một quán nhỏ ven đường. Xa xa, thợ săn gùi cung tiễn trên lưng, men theo lối mòn tiến vào rừng sâu, trong khi thương nhân từ phương xa cưỡi ngựa chậm rãi tiến vào trấn, khởi đầu một ngày buôn bán nhộn nhịp.

Trong khi người dân dần khởi động ngày mới với những tiếng chào hỏi râm ran, thì trước cổng lớn của Minh Châu Sâm Lâm, một bóng hình thiếu niên đang đứng nhìn.

Bắc Minh Dạ nhìn cánh rừng hùng vĩ trải dài trước mặt, ánh mắt lóe lên tia hưng phấn xen lẫn suy tư. Hắn lên tiếng:

“Đây là lối vào của Minh Châu Sâm Lâm sao?”

Ánh Nhi, ngồi vắt vẻo trên vai hắn, nhẹ nhàng đáp:

“Phải.”

Bắc Minh Dạ trầm ngâm một lúc, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Chỉ cần đi men theo bìa rừng, ta sẽ tới Học Viện Bá Vương đúng không?”

Ánh Nhi gật đầu, giọng nàng vẫn bình thản:

“Đúng vậy. Đây là con đường giao thương chính nối liền Sài Thành với các khu vực lân cận. Ngoại trừ một vài nguy hiểm bất ngờ, thì đây vẫn là tuyến đường ít rủi ro nhất.”

Bắc Minh Dạ suy nghĩ trong chốc lát, rồi quay sang nhìn nàng:

“Nàng có bản đồ của khu rừng này không? Đưa ta xem thử.”

Ánh Nhi mỉm cười, lặng lẽ biến mất trong chớp mắt, rồi chỉ vài giây sau đã xuất hiện trở lại với một tấm da thú trong tay. Nàng đưa cho hắn, cẩn thận giải thích:

“Đây là bản đồ gốc của Minh Châu Sâm Lâm. Những vùng khoanh đỏ là nơi nguy hiểm, tốt nhất đừng lại gần. Vùng xanh là khu vực an toàn, còn màu lục là nơi có dược liệu và khoáng sản, tuy nhiên phần lớn chỉ là tài nguyên cấp thấp.”

Bắc Minh Dạ lật mở bản đồ, khóe môi nhếch lên một chút:

“Thế thì tốt quá, ta nhất định sẽ…”

Chưa kịp nói hết câu, một giọng nói quen thuộc vang lên khiến hắn phải thở dài ngao ngán:

“Nè... chờ ta với!”

Từ xa, một bóng dáng nhỏ nhắn lao vút tới như một cơn gió, chỉ trong chớp mắt, Lý Vân Anh đã xuất hiện ngay bên cạnh hắn. Nàng đứng thở hổn hển, ánh mắt sáng ngời nhưng cũng không giấu được sự phẫn nộ.

Bắc Minh Dạ đưa tay day trán, lòng thầm than: "Cục nợ này không thể vứt đi được hả trời?"

Ánh Nhi trên vai hắn chỉ biết nhún vai, cả hai cùng nhìn thiếu nữ trước mặt với vẻ bất lực.

Bắc Minh Dạ khoanh tay, nhìn nàng hỏi:

“Thú cưỡi của ngươi đâu? Sao không dắt theo? Và... ngươi theo ta làm gì?”

Lý Vân Anh phủi bụi trên váy, rồi đáp dõng dạc:

“Dĩ nhiên là ta đã gửi nó ở trạm Dược Giới Sư rồi. Còn chuyện đi theo ngươi...”– nàng ngẩng mặt lên, ánh mắt có chút trách móc – “Ngươi rời đi mà không báo ta một tiếng, như vậy có được không?"

Bắc Minh Dạ làm như không nghe thấy sự oán trách trong giọng nói của nàng, chỉ thản nhiên hỏi:

“Ngươi có thú cưỡi, sao không dùng mà lại đi bộ?”

Lý Vân Anh thở dài, đáp:

“Bước vào Minh Châu Sâm Lâm, ta không dám cưỡi nó. Hồn thú có thể đánh hơi được, sẽ tìm đến. Hơn nữa, nơi này nguy hiểm vô cùng, ngay cả Võ Tông cũng không dám khinh suất đi vào. Ta đành đi bộ theo ngươi.”

Ánh Nhi ngồi trên vai Bắc Minh Dạ, truyền âm nói nhỏ:

“Nàng ta nói đúng đó, thiếu gia. Mang theo thú cưỡi sẽ thu hút những con hồn thú mạnh hơn, không đáng để mạo hiểm.”

Bắc Minh Dạ hừ nhẹ:

“Nếu ngươi biết nguy hiểm, vậy còn đi theo ta làm gì? Theo ta chỉ chuốc khổ vào thân.”

Lý Vân Anh khoanh tay, bĩu môi:

“Lo cho vết thương của ngươi chứ sao. Hơn nữa, ta cũng đang định đến Học Viện Bá Vương, chẳng phải chúng ta cùng đường sao?”

Bắc Minh Dạ nhìn nàng, nhíu mày hỏi:

“Ngươi thực sự không sợ chết?”

Lý Vân Anh cười nhẹ, nhưng trong ánh mắt kiên định vẫn hiện lên nét ngây thơ:

“Sợ chứ. Nhưng nếu sợ mà không dám bước đi, thì làm sao có thể đến được Học Viện Bá Vương?”

Bắc Minh Dạ chỉ biết thở dài. "Xem ra, cục nợ này không thể vứt bỏ được rồi."

...

"Cái gì? Các ngươi đã để mất dấu tam tiểu thư?"

Một giọng nói trầm hùng vang lên, khiến không gian trong đại điện như chấn động. Trên bục cao, một nam tử trung niên đứng sừng sững, uy nghi lẫm liệt trong bộ trường sam được may tinh xảo. Gương mặt hắn lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như đao, tràn đầy phẫn nộ khi quét nhìn đám thuộc hạ đang cúi đầu phía dưới.

Một hắc y nhân quỳ một gối, giọng nói mang theo sự e dè:

"Xin gia chủ thứ tội! Tam tiểu thư cố ý cắt đuôi chúng thuộc hạ. Hiện tại, bọn thuộc hạ đã hoàn toàn mất dấu tiểu thư."

Không khí trong đại điện như chìm vào tĩnh lặng trong giây lát trước khi bị phá vỡ bởi một tiếng gầm như sấm rền.

"Vô dụng! Một đám Võ Sư Cảnh lại có thể để một con nhóc Võ Sĩ cắt đuôi mà không hay biết? Các ngươi còn dám tự xưng là ám vệ của Lý gia sao?!"

Khí thế Võ Tông Đỉnh Phong bùng phát mãnh liệt, như một cơn bão quét qua đại điện. Áp lực khủng khiếp lan tỏa khiến sàn nhà rung lên bần bật, đám thuộc hạ không ai chịu nổi, bị chấn động ép ngã xuống đất.

Tên thuộc hạ đang quỳ phía trước chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, toàn thân hắn run rẩy, máu từ mắt, mũi, miệng trào ra, xương cốt kêu răng rắc như sắp vỡ vụn.

"Gia chủ! Đã có tin tức về tiểu thư!"

Một bóng đen khác đột nhiên xuất hiện, giọng nói gấp gáp. Không chờ gia chủ lên tiếng, hắn lập tức báo cáo:

"Có người nhìn thấy tiểu thư xuất hiện tại một thôn trấn nhỏ gần Minh Châu Sơn Lâm. Bên cạnh nàng còn có một thiếu niên trạc tuổi, trên người đầy thương tích. Tiểu thư đi trước, còn hắn thì lẽo đẽo theo sau. Xem dáng vẻ, có lẽ chỉ là một kẻ hầu hèn mọn mà tiểu thư tình cờ nhặt được."

Nghe đến đây, ánh mắt Lý Kính Hàn thoáng trầm xuống, nhưng sắc mặt cũng dịu đi đôi phần. Hắn hừ lạnh một tiếng, giọng điệu không chút nhân nhượng:

"Lập tức phái người đưa tiểu thư trở về! Nếu con gái ta mất dù chỉ một sợi tóc, thì các ngươi cũng không cần giữ lại mạng của mình nữa!"

"Rõ!"

Hắc y nhân nhanh chóng nhận lệnh, thân ảnh vừa động đã biến mất vào màn đêm.

Đứng trên bục cao, Lý Kính Hàn khẽ nheo mắt, ánh nhìn hướng về phía xa xăm. Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự suy tư khó lường:

"Thiếu niên...? Con bé lại có quan hệ với ai ở một nơi hẻo lánh như vậy sao..."

...

Sau khi đi được một đoạn, Bắc Minh Dạ đột nhiên hắt xì liên tục.

Lý Vân Anh tò mò nhìn hắn:

“Ngươi làm sao vậy? Cứ hắt hơi mãi thế?”

Bắc Minh Dạ xoa mũi, mặt lạnh lùng đáp:

“Không phải do ngươi hay sao!”

Lý Vân Anh ngẩn người, rồi le lưỡi, không thèm để ý hắn nữa mà bước nhanh về phía trước.

Bắc Minh Dạ nhìn theo bóng dáng nàng, bất giác lắc đầu, lòng nghĩ thầm: "Nữ nhân này...!"

Sau đó, hắn lấy trong tay nải một tấm da thú cỡ lớn, cầm trên tay, hắn bình tĩnh đảo mắt nhìn từng địa điểm bên trên

Sau một hồi quan sát bản đồ, Bắc Minh Dạ chợt hỏi Ánh Nhi:

“Minh Châu Sâm Lâm rộng lớn như vậy, bên trong thật sự có truyền thừa Võ Đế không?”

Ánh Nhi lười biếng vươn vai, đáp:

“Có hay không, chỉ khi tiến vào sâu bên trong mới biết được.”

Bắc Minh Dạ cười nhạt:

“Vậy ta nhất định phải vào.”

Lý Vân Anh đi phía trước nghe vậy lập tức dừng bước.

Nàng xoay người, nhướng mày nhìn hắn, khó hiểu hỏi:

“Ngươi vừa nói gì với ai vậy?”

Bắc Minh Dạ quên mất cô nương trước mặt mình, hắn lấy tấm da thú bỏ vào trong ngực áo, thản nhiên nói với nàng:

"À, ta định nói với ngươi là hiện tại ta không có ý định đi tới Học Viện Bá Vương."

"Hả! Bây giờ ngươi không đi tới đó thì đi đâu?"

Lý Vân Anh hả một tiếng, nàng ngạc nhiên nhìn hắn.

"Ta định sẽ đi vào bên trong Minh Châu Sâm Lâm."

Bắc Minh Dạ nhìn nàng, hắn nói, giọng điệu rất bình thãn.

"Ngươi nói cái gì? Ngươi định đi đâu?"

Lý Vân Anh kinh hoảng nhìn hắn.

Bắc Minh Dạ điềm nhiên lặp lại:

“Ta muốn vào sâu trong Minh Châu Sâm Lâm.”

Lý Vân Anh trợn mắt, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt.

“Ngươi muốn chết hả?!” – nàng lớn tiếng thét lên – “Ngươi chỉ là một Võ Đồ, lại muốn đi vào nơi ngay cả Võ Tông cũng không dám đặt chân. Ngươi điên rồi sao?”

Nàng không ngờ cái tên này lại gan to như vậy, không sợ chết dám bước vào bên trong đó, chốn địa ngục có đi không có về. Chẳng lẽ đêm qua hắn...

Bắc Minh Dạ nhún vai, vẻ mặt không có chút dao động:

“Chẳng phải đêm qua, ngươi cũng nghe nói bên trong có truyền thừa Võ Đế sao?”

Lý Vân Anh cắn môi, trừng mắt nhìn hắn:

“Vậy thì sao? Ngươi không muốn sống nữa à?”

Bắc Minh Dạ nhướng mày, khó hiểu nhìn nàng:

“Vậy tại sao ta không được vào? Hơn nữa chuyện này là chuyện riêng của ta, ngươi có liên quan gì tới sao?”

Lý Vân Anh lặng người, nàng mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng.

Cuối cùng, nàng hừ lạnh một tiếng, quay đầu bỏ đi:

“Hừ... ta mặc kệ ngươi!”

Bắc Minh Dạ nhìn theo bóng lưng nàng khuất dần sau những thân cây lớn, đôi mày kiếm nhướng lên, ánh mắt hiện lên vẻ khó hiểu.

"Nữ nhân này, nàng ta bị làm sao vậy?"

Bắc Minh Dạ lẩm bẩm, hắn nhìn sang Tiểu Ánh đang ngồi trên vai, lời nàng cất lên một cách điềm nhiên:

"Có lẽ nàng ta có cảm tình với thiếu gia."

Bắc Minh Dạ hơi ngớ người, hắn là gặp cái loại cẩu huyết gì đây, chẳng lẽ trên đời này còn có sự tình gặp một lần liền yêu sao!

"Thôi vậy, chúng ta đi thôi."

Bắc Minh Dạ chỉ có thể thở dài,hắn bước theo một hướng khác, sau đó khuất dần sau những thân cây.

Còn tiếp...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free