Dục Thần Tu La - Chương 2: Chapter 2: Dục Thần Hệ Thống
Âm thanh lạnh tanh vô cảm xúc của máy móc vang lên trong đầu, Lý Trác Kiệt bây giờ đã thiếu niên Bắc Minh Dạ, hắn nhếch môi, miệng lẩm bẩm:
"Quả nhiên motip truyện tranh đúng là có thừa! Bổn gia xuyên không sao lại không có đồ tặng kèm cơ chứ!"
Nói xong hắn xoay người đi vào, ngồi trên giường nhìn thẳng về phía trước mắt, nét mặt hiện rõ sự trông chờ về một cái gì đó sắp xuất hiện.
Và rồi... một nén nhang... hai nén... ba nén...
Thời gian trôi qua như con suối nhỏ giữa hè, Bắc Minh Dạ lúc này dường như đã hết sự kiên nhẫn, hắn đỏ mặt hét toáng lên:
"Cái quái gì vậy? Chỉ có giới thiệu vài cái rồi im ngỉm luôn hả cái hệ thống chết tiệt kia..."
Đáp lại lời hắn vẫn là sự im lặng vốn có trong căn phòng, một bầu không khí tĩnh mịch như chưa từng vang lên bất kỳ âm thanh gì ngoài trừ lời bức bối trong miệng của hắn vang lên.
" Chết tiệt, nếu ta mà có máy tính thì ta sẽ hack nát cái hệ thống chết tiệt nhà mi..."
Bắc Minh Dạ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nếu thật sự có một cái máy tính hay laptop hiện đại ở đây, chắc chắn cái loại đồ vật trong đầu kia sẽ không yên ổn với hắn.
Chờ hoài một hồi lâu, Bắc Minh Dạ cũng không còn kiên nhẫn tiếp nữa, hắn chửi đổng một câu xong xoay người nằm xuống giường, song mi nhắm chặt lại, vẻ mặt chẳng hề bận tâm tới mà muốn chìm vào giấc ngủ.
Bụp...
Đang chuẩn bị chìm vào giấc mộng đẹp, một thanh âm vang lên như tiếng pháo nổ làm Bắc Minh Dạ giật mình, hắn quay đầu nhìn sang bên cạnh, nơi mà một đám khói trắng không biết đã xuất hiện từ bao giờ, chúng bay lơ lửng trong không gian.
Oa... oáp...
Khói trắng đến nhanh mà đi cũng nhanh, nó tan biến hết vào không khí để lộ một thân ảnh nhỏ nhắn cầm một cái gối ôm màu hồng, khuôn mặt bé bỏng với đôi mắt híp dài, bàn tay be bé che đi cái miệng nhỏ còn ngáp lên ngáp xuống chứng tỏ đang rất buồn ngủ.
Khò... khò... khò...
Và sau đó, hiện tượng xảy ra trước mắt khiến Bắc Minh Dạ mi mắt giật giật, khóe miệng méo xệch nhìn cô nàng nằm dài trên cái gối to mà chìm vào trong giấc ngủ, song mi khép kín với cái miệng còn ngậm lấy ngón tay cái mút chùn chụt, gương mặt ngây thơ vô tội say sưa ngáy khò khò chỉ sau vài giây xuất hiện, thấp thoáng nơi khóe môi còn chảy ngọc dịch làm ướt một mảng nhỏ của cái gối.
" Cái quái gì xảy ra nữa vậy? Tinh linh hệ thống mà làm biếng dữ thần! Ngay bữa đầu gặp chủ nhân lại lăn đùng ra ngủ, ấy vậy lại là nữ hài tử nữa chứ! Cái hệ thống chết tiệt kia, không biết nó mang lợi ích hay mang gánh nặng đến cho ta đây không biết nữa."
Bắc Minh Dạ một tay đỡ trán, hắn thở dài trong sự bất lực, nhìn cô nàng xinh xắn như búp bê với mái tóc vàng đang đánh một giấc ngon lành trên gối, hắn dù có bất mãn cũng không nỡ gọi nàng dậy.
Đêm đến, khi mà bè lũ côn trùng thức giấc kêu tiếng réc réc vang vọng khắp nơi, cùng với những chú cú đêm cất tiếng gọi ó o tử thần, và những chất giọng yêu thú khác nhau tạo thành một bảng nhạc ca tự nhiên đầy hoang dã trong không gian bóng tối bao trùm.
Oa... oáp...
Tiểu la lị sau một giấc ngủ cuối cùng cũng thức dậy, nàng vươn đôi vai nhỏ bé của mình, đôi mi mỏng nâng lên chậm rãi, nàng nhìn về phía trước.
"Nàng... tỉnh... rồi... hả..."
Thanh âm kéo dài như ma kêu quỷ gọi khiến cô nàng giật nảy mình, vội vàng đưa song mục nhìn sang bên cạnh, một thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt làm nàng suýt phải kêu cha gọi mẹ, nàng lắp bắp:
" A... chủ... chủ nhân..."
Trước mặt nàng là một thiếu niên mặt mày trắng bệnh, song nhãn vàng đồng tràn ngập sự mệt mỏi cùng với đôi môi tím tái, nhìn hắn như xác chết chưa chôn khiến nàng hoảng sợ trong giây lát, nhưng cũng rất nhanh bình tĩnh trở lại. Nếu như nàng không phải cảm ứng được khí tức của chủ nhân hệ thống thì nàng chắc chắn rằng tên đang ngồi trước mặt mình là một cái xác vô hồn.
"Nàng tỉnh rồi đó hả! Ngủ có ngon không?"
Đáp lại lời ấp a ấp úng của tiểu la lị là giọng nói tràn ngập sự bất lực, thiếu niên gương mặt tím tái bỗng chốc đỏ trở lại, nhưng đỏ này không phải đỏ thường nữa mà là đỏ rực như ăn phải ớt cay, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
"Xuất hiện trễ đã đành, lại còn ngủ li bì suốt nửa ngày khiến ta đây phải canh chừng ngóng trông. Bộ ta đây giá chỉ bằng rau cải xào hay cái gì mà phải bắt ta chờ đợi lâu thế này!"
Tiểu la lị biết mình có lỗi, nàng chỉ chỉ hai ngón tay giữa vào nhau, giọng điệu hối lỗi, nàng nói:
"Xin lỗi chủ nhân, tại ta buồn ngủ quá! Giữa chừng đang ngủ thì hệ thống triệu hồi nên không biết gì cả, mong chủ nhân đại ân đại đức mà tha cho ta!"
Nói xong còn làm vẻ mặt sắp khóc đến nơi mà nhìn hắn.
"Thôi... thôi..., dẹp dẹp cái gương mặt này đi! Mau tỉnh táo trở lại để ta hỏi chuyện."
Bắc Minh Dạ phất phất tay, nhưng trong lòng thì thầm chửi cmn, cả một khí linh cũng biết chơi trò làm nũng là sao!
Bụp...
Lời vừa dứt, tiểu la lị đột nhiên biến mất ngay trước mặt khiến Bắc Minh miệng chữ a há chữ o, hai mắt trừng trừng như thể bị người khác chơi vậy.
"Ta chưa... cmn... chưa hỏi gì cơ mà..."
Bắc Minh Dạ bất lực thêm lần thứ hai, con hàng này lại thích đến thì đến, đi thì đi vậy, sao trong mắt nàng ta mình không đáng 1 xu ư!
Bụp...
Lại thêm một tiếng bụp, lúc này tiểu la lị xuất hiện ngay trước mặt Bắc Minh Dạ. Lần này không còn là bề ngoài bết bác thiếu thốn đủ điều nữa, thay vào đó tỉnh táo hoàn toàn, thần thoái sảng khoái, tâm linh minh mẫn, nàng tự tin khoác lên mình một bộ y phục màu hoàng kim đẹp nhất mà hắn từng thấy, tay cầm gậy phép hình tròn cùng với quyển sách. Nàng nhìn hắn rồi chậm rãi nói:
"Xin lỗi chủ nhân vì sự chậm trễ lần này, ta chính là khí linh của hệ thống, tên của ta là Hoàng Ánh. Ta chính là người sẽ hỗ trợ chủ nhân trên con đường võ đạo thành thần, khuynh đảo tam giới, uy mãnh bá vũ, dàn mỹ nhân cả một hậu cung dài như dải ngân hà đang chờ đón chủ nhân..."
"Dẹp... dẹp... giới thiệu ngắn gọn, xúc tích thôi..."
Bắc Minh Dạ lại thêm một lần nữa bất lực, hắn đỡ trán ra hiệu nàng ngưng giới thiệu đi. Chưa biết bản thân đi tới đâu mà con hàng này tâng bốc hắn như đúng rồi, lại còn dàn mỹ nhân hậu cung dài như dải ngân hà đang chờ hắn nữa chứ, hắn đâu phải là ngựa giống.
"A, nếu giới thiệu ngắn gọn vậy thì tên của ta là Hoàng Ánh , ta là khí linh của hệ thống, người sau này sẽ giúp đỡ chủ nhân trên con đường võ đạo thành thần, khuynh đảo tam giới, uy mãnh bá vũ, dàn mỹ nhân dài cả một dải ngân hà..."
Hoàng Ánh nghe lệnh liền giới thiệu trở lại, nàng lần này quả thật là rút ngắn nhưng chưa kịp nói hết thì...
"Stop, please!"
Bắc Minh Dạ lại một lần nữa ra hiệu ngưng lại, hắn nhìn nàng một cách âm trầm, chậm rãi nói:
"Nàng chỉ cần giới thiệu mình là ai liền đủ rồi, chỉ cần nói sẽ là người giúp đỡ ta trên con đường võ đạo thành thần là ok, không cần phải thêm khúc sau vào!"
"Vâng, vậy tên của ta là Hoàng Ánh, ta là khí linh của hệ thống, người sẽ giúp đỡ chủ nhân trên con đường võ đạo."
Hoàng Ánh nhận lệnh, nàng nói chậm rãi và ngưng ngay cái khúc con đường võ đạo, sau đó thì nhìn hắn.
" Được rồi, nàng tên là Hoàng Ánh, là khí linh của hệ thống!"
Bắc Minh Dạ nói để xác nhận một lần nữa. May thay hắn ngắt ngay chứ nếu không chắc có tới sáng mai thì lời giới thiệu nó mới kết thúc. Nhưng thâm tâm hắn lại nghĩ, không lẽ con hàng này khờ khạo tới mức độ hắn nói gì làm nấy!
"Chủ nhân đừng có nghi ngờ năng lực của khí linh! Mặc dù ta đã bị hạn chế về công năng nhưng nếu đem ra so sánh thì vị trí toàn năng ta đứng thứ hai không ai dám đứng thứ nhất đâu!"
Tiểu la lị nhìn hắn, nàng nhếch mép, giọng trong trẻo cất tiếng nói.
Bắc Minh Dạ ngước mắt nhìn nàng như thấy quỷ, hắn còn chưa mở mồm ra nói đã bị nàng chặn họng rồi.
"Vậy cái hệ thống Dục Thần này là như thế nào? Vận hành ra làm sao? Nàng mau giải thích cho ta nghe."
Bắc Minh Dạ cũng không muốn tốn thêm thời gian, hắn lên tiếng hỏi nàng. Hắn đây tuy đọc và học nhiều motip của thể loại tu tiên hệ thống, nhưng cái gì thì cái, phải tìm hiếu cách vận hành của nó thì mới có thể làm ăn, hắn cũng đâu phải thần thánh mà biết hệ thống này làm ăn như thế nào.
" Thưa chủ nhân, hệ thống Dục Thần..."
Hoàng Ánh nghe vậy cũng nhanh chóng trả lời, nhưng nàng chưa nói hết câu thì lại bị hắn cắt ngang.
" Tạm ngưng ở đây, từ nay về sau nàng hãy gọi ta là thiếu gia! Đừng gọi ta là chủ nhân!"
"Sao vậy chủ nhân?"
Hoàng Ánh nghe mà khó hiểu, đã là thuộc hạ thì gọi hắn là chủ nhân có gì là sai à?
"Nghe nó xa vời quá, từ nay gọi thiếu gia đi!"
Bắc Minh Dạ phất phất tay, hắn đây là không quen với cách gọi là chủ nhân cho lắm, vẫn là thiếu gia quen thuộc hơn!
"Vâng thưa thiếu gia."
Hoàng Ánh gật gật đầu, sau đó lại tiếp tục trả lời câu hỏi của hắn:
"Hệ thống Dục Thần Tu La, hay gọi tắt là hệ thống Dục Thần, là loại hệ thống sinh ra để phục vụ cho thiếu gia, không từ mọi thủ đoạn giúp thiếu gia thành công trên con đường võ đạo thành thần, trong cái thế giới mạnh được yếu thua này, cách duy nhất để thành "Thần" không phải là cứ tu luyện chăm chỉ cho xong, tuy nhiên hệ thống sẽ giúp đỡ thiếu gia để có một ngày đứng trên đỉnh vũ trụ, khiêu chiến Thiên Đạo, từ đó sáng lập ra một thế giới mới cho bản thân. Và để có thể giúp đỡ cho thiếu gia, hệ thống sẽ lần lượt ban ra các loại nhiệm vụ hệ thống, chỉ cần thiếu gia hoàn thành thì sẽ nhận được phần thưởng rất hậu hĩnh đến từ hệ thống, dĩ nhiên nếu thất bại cũng phải trả một cái giá rất cao, cho nên chủ nhân đừng để nhiệm vụ thất bại."
"Là một hệ thống cấp bậc, dĩ nhiên sẽ có chức năng "thăng cấp" hệ thống, hiện tại thì hệ thống chỉ vừa mới sinh ra nên vẫn còn là cấp 1, quyền hạn có thể sẽ rất ít, thiếu gia cần không ngừng mạnh lên để thăng cấp hệ thống, dĩ nhiên đẳng cấp hệ thống càng cao thì quyền lợi, quyền hạn hay chức năng cũng sẽ càng nhiều, từ đó giúp chủ nhân đạt đến cảnh giới "Thần" nhanh hơn."
"Hệ thống vạch sẵn đường đi, nên thiếu gia muốn đi như thế nào là quyền của thiếu gia.
"
Hoàng Ánh giải thích cả một tràng dài, hai mắt lóe lên sự tự tin.
"Nếu là như vậy thì cũng tốt, không cần phải thuộc kiểu bug hack các kiểu là ok rồi."
Bắc Minh Dạ gật đầu hài lòng, dù sao thì tự làm mới có ăn vẫn là đạo lý, hệ thống chỉ cần buff không quá tay thì ắt hẳn mọi thứ cũng sẽ mà tính thử thách đối với hắn, bật hack hay bug các kiểu rất nhanh sẽ khiến hắn cảm thấy nhàm chán.
Keng, hệ thống phát động nhiệm vụ chính tuyến: Khởi Đầu Cho Con Đường Thành Thần, phần thưởng chưa rõ, nhiệm vụ thất bại: Chết ngay lập tức.
Chú thích nhiệm vụ: Trong vòng một trăm năm xưng Đế ở Võ Hồn Đại Lục, khuất phục Tứ Thần Quốc, dùng Võ Hồn Đại Lục làm bàn đạp tiến xa hơn trên con đường Võ Đạo Thành Thần.
Keng, hệ thống phát động nhiệm vụ phụ tuyến: Khởi Đầu Cho Một Sắc Đạo, phần thưởng chưa rõ, nhiệm vụ thất bại: Bị phế dương vật, trở thành thái giám.
Chú thích: Tìm kiếm nữ nhân đầu tiên, khởi đầu cho công cuộc sắc đạo tu ma, từ đó thu thập hậu cung.
Hệ thống lần lượt ban phát hai cái nhiệm vụ, Bắc Minh Dạ vừa đọc xong liền á khẩu, sợ hãi nhìn vào dòng thất bại nhiệm vụ. Cmn, chưa gì đã phát cho hai cái nhiệm vụ, mà trong đó thì một cái chết, một cái thì thành thái giám, mẹ nó có còn là tính người không đây!
"Khụ, thiếu gia đừng quá chú tâm vào cái dòng nhiệm vụ thất bại để làm gì, chỉ cần nằm trong khả năng của thiếu gia thì hệ thống mới ban hành thôi."
Hoàng Ánh ho khan một tiếng, sau đó lên tiếng khuyên nhủ.
Hừ...
Bắc Minh Dạ ném ánh mắt hình viên đạn nhìn nàng, sau đó quay lại trầm ngâm.
"Thiếu gia biết vì sao nơi nay gọi là thực lực vi tôn không?"
Thấy hắn trầm ngâm, Hoàng Ánh nhẹ giọng hỏi.
"Dĩ nhiên là ta biết! Ở nơi nào cũng có tiền lệ cá lớn nuốt cá bé, trong tu chân giới cái này còn được khẳng định cao hơn cấp mấy lần, nắm đấm giải quyết mọi thứ chứ không phải khua môi múa mép làm chuyện hoang đường."
Bắc Minh Dạ trả lời một cách chậm rãi. Với một tên độc gia tôn thờ tu tiên tiểu thuyết như hắn thì mấy cái căn bản này đã ăn vào máu vào tủy hắn tự bao giờ rồi.
"Nhưng mà nữ nhân đầu tiên thì tìm nơi nào? Bản thân ta đây tuy anh tuấn tiêu sái nhưng cũng chỉ là tên phế vật! Không lẽ dùng tiền mua chuộc hay dùng danh cường thế ép người."
Bắc Minh Dạ đi qua đi lại suy nghĩ, hắn đây tuy không phải là loại chính nhân quân tử gì nhưng chuyện làm tiểu nhân kiểu kia xác thực mặt hắn không dày tới mức vậy!
"Bước vào con đường tu luyện mà hệ thống đưa ra, mặc dù mọi thứ cũng không phải hoàn hảo gì, tất cả đều dựa trên lợi ích của thiếu gia mà phát triển, mặc dù có vài thứ nó không chính nhân quân tử lắm nhưng ít nhất không làm trái với đạo lý của trời đất! Nhưng mà thiếu gia đừng lo lắng quá, hơn nữa nhiệm vụ cũng không nói khi nào hoàn thành mà."
Hoàng Ánh lên tiếng khuyên nhủ.
" Ừ nhỉ, không có thời gian cụ thể! Vậy thì cứ để bình thường, chỉ cần thực lực cao thì ngại gì không tìm được nữ nhân cơ chứ!"
Bắc Minh Dạ chợt hiểu ra, dùng ánh mắt tán thưởng nhìn Hoàng Ánh. Hắn tuy IQ cao nhưng không phải không có lỗ hổng, hắn không để ý tới cái việc không có thời gian hoàn thành cụ thể, cũng may nhờ cô nàng tiểu la lị này nhắc nhở.
"Tiếp theo đây là phần quà mà hệ thống gửi cho thiếu gia."
Hoàng Ánh chậm rãi lên tiếng, nói xong liền lấy từ trong không gian một cái gói quà đỏ đưa cho hắn.
"Là Lễ Bao Tân Thủ?"
Nhìn gói quà trên tay, Bắc Minh Dạ lập tức nhận ra ngay. Những ai sở hữu hệ thống đều có phần quà đầu tiên này, hiển nhiên phải bao gồm cả hắn.
"Thiếu gia mở ra đi, xem bên trong có gì?"
Hoàng Ánh lên tiếng, nàng mong chờ xem lần này thiếu gia nhà nàng nhận được gì, dù sao nàng cũng chỉ là khí linh nên không đủ quyền hạn để được biết.
"Vậy thì... Lễ Bao Tân Thủ! Mở!"
Bắc Minh Dạ cũng chẳng chờ đợi thêm, hắn ra lệnh mở Lễ Bao Tân Thủ.
...Còn tiếp...