Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 20: Chapter 20: Đêm Đen Định Mệnh

Trời đã về khuya, bóng tối như một tấm màn dày đặc bao trùm lên Minh Châu Sâm Lâm. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng cú rúc vang vọng giữa không gian hoang vu, tạo thành một bản giao hưởng rừng rậm đầy bí ẩn. Gió đêm luồn qua tán lá rậm rạp, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt.

Bắc Minh Dạ cùng Lý Vân Anh men theo con đường mòn tiến vào sâu hơn. Ánh mắt họ chạm nhau trong bóng tối, nhận ra sắc trời đã hoàn toàn chuyển tối tự lúc nào.

“Hôm nay dừng lại ở đây, chờ trời sáng rồi đi tiếp.”

Giọng nói trầm thấp của Bắc Minh Dạ vang lên, hắn đảo mắt tìm kiếm một nơi có thể nghỉ chân qua đêm.

Lý Vân Anh khẽ cau mày. Nàng không thích việc bị hắn chỉ huy, nhưng tình thế hiện tại không cho phép tranh cãi. Dù gì hắn cũng là người dẫn đường, nàng chỉ đi phía sau cảnh giới mà thôi. Nghĩ đến đó, nàng cảm thấy hơi khó chịu—một Võ Sĩ Cảnh lại phải nhờ một tên Võ Đồ bảo vệ, thật nực cười!

Xoạt... xoạt...

Đột nhiên, những âm thanh kỳ lạ vang lên trong bóng tối. Đám lá cây xào xạc, từng bóng đen thấp thoáng lao vun vút giữa những tán cây, như những cái bóng ma quỷ ẩn nấp chờ thời cơ tấn công.

“Thiếu gia, không ổn rồi!”

Tiếng nói vội vã của Ánh Nhi vang lên trong đầu Bắc Minh Dạ.

“Ta biết, là Hồn Thú.”

Hắn hạ thấp giọng, mắt quét nhanh xung quanh, đoản kiếm nắm chặt trong tay. Cơ bắp toàn thân căng lên, sẵn sàng cho trận chiến.

Lý Vân Anh nhíu mày: “Có chuyện gì vậy?”

“Chúng ta bị Hồn Thú tập kích.”

Lời vừa dứt, một đôi mắt vàng rực xuất hiện trong bóng tối, chớp sáng như hai ngọn đuốc ma quái. Một con sói to lớn, bộ lông đen như mực, nhe nanh về phía hai người. Những chiếc răng sắc nhọn phản chiếu ánh trăng mờ ảo. Đằng sau nó, hàng loạt đôi mắt khác cũng lần lượt xuất hiện, bao vây bọn họ trong một vòng tròn chết chóc.

“Dạ Phong Lang! Là Tam Giai Hồn Thú! Con đầu đàn ít nhất cũng là Tam Giai Đỉnh Phong.”

Giọng Ánh Nhi trầm trọng, mang theo vẻ căng thẳng tột độ.

Bắc Minh Dạ nghiến răng: “Khốn kiếp! Tam Giai?”

Với thực lực của hắn hiện tại, dù có dốc hết sức cũng không thể đối đầu với một bầy Dạ Phong Lang. Nhìn chằm chằm vào đàn sói, hắn trầm giọng quát:

“Lý Vân Anh, lại đây!”

Nàng hơi chần chừ nhưng cũng lập tức bước tới gần hắn. Không cần nhìn cũng biết, lũ sói đã dần thu hẹp vòng vây, chỉ còn chờ giây phút nhào lên xé xác con mồi.

Gràooooo!

Con đầu đàn gầm lên một tiếng, bầy sói phía sau lập tức hưởng ứng, từng con đồng loạt phóng về phía hai người.

“Vô Ảnh Bộ!”

Không kịp suy nghĩ, Bắc Minh Dạ lao tới, cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo Lý Vân Anh rồi bắn người về phía trước như một tia chớp. Hắn lướt qua bầy sói trong tích tắc, bỏ lại phía sau những móng vuốt sắc nhọn đang vồ tới.

Vút! Vút! Vút!

Cành cây bị xé toạc, từng chiếc lá bay lả tả trong không trung khi hai người lao đi với tốc độ cực hạn.

Nhưng Dạ Phong Lang đâu phải loài dã thú bình thường?

Gràooo!

Bầy sói đồng loạt đổi hướng, tăng tốc đuổi theo. Chúng vừa chạy vừa tru lên những âm thanh ghê rợn, vang vọng cả khu rừng rộng lớn.

Phịch! Phịch!

Những bước chân nặng nề dẫm lên thảm lá mục, tiếng gió rít bên tai. Bắc Minh Dạ cắn chặt răng, hắn cảm nhận được hồn lực trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng. Chạy lâu như vậy, hắn bắt đầu thở dốc.

Hồng hộc... hồng hộc...

Hắn cảm thấy đôi chân bắt đầu nặng nề. Một Võ Đồ như hắn không thể duy trì Vô Ảnh Bộ liên tục quá lâu.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Xoạt... xoạt...

Bước chân không ngừng, Bắc Minh Dạ lao thẳng về phía trước như một con thú cùng đường. Hắn không còn quan tâm xung quanh là gì, chỉ biết rằng nếu dừng lại, cái chết là điều chắc chắn.

Cho đến khi—

“Dừng lại! Đừng chạy nữa!!”

Giọng nói hoảng hốt của Lý Vân Anh vang lên ngay bên tai.

Xoẹttttt!!

Bắc Minh Dạ dừng sững lại, chân trượt một đoạn dài trên nền đất trước khi đứng vững. Hắn thở dốc, đôi mắt sắc bén quét nhìn phía trước.

Một vực sâu!

Bên dưới là dòng nước chảy xiết, những con sóng dữ dội đập vào vách đá. Nếu nhảy xuống, e rằng không toàn mạng.

Phù... phù...

Hắn đưa mắt nhìn lại, bầy sói đã gần ngay trước mặt. Ánh mắt chúng lóe lên tia hung tợn.

Không còn đường lui!

Lý Vân Anh hoảng hốt: “Ngươi định nhảy xuống sao?! Chắc chắn sẽ chết đấy!”

Bắc Minh Dạ không trả lời, chỉ siết chặt vòng tay hơn.

“Còn hơn bị xé xác!”

Nói dứt, hắn nhún người một cái, lao thẳng xuống vực.

“Aaaaaaaaaaa!!!”

Lý Vân Anh hét lên, tiếng thét của nàng hòa lẫn với âm thanh gió rít khi hai người rơi xuống với tốc độ chóng mặt.

ẦM!!!

Hai thân ảnh chìm vào dòng nước lạnh buốt.

Trên bờ vực, bầy Dạ Phong Lang đứng nhìn xuống một lúc, sau đó tru lên đầy tiếc nuối rồi dần dần tản đi, bỏ lại một màn đêm tĩnh mịch.

...

Một lúc sau, ngay tại vị trí Bắc Minh Dạ rơi xuống, một toán người mặc hắc y lặng lẽ xuất hiện. Bọn họ cúi xuống quan sát dấu vết trên mặt đất, ánh mắt đầy căng thẳng.

“Khốn kiếp! Chúng ta đến chậm một bước!”

Một tên hắc y nhân nghiến răng, giọng nói tràn đầy tức giận. Bọn họ là thuộc hạ của Lý gia, nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ tiểu thư, không để nàng gặp bất cứ nguy hiểm nào. Thế nhưng, tiểu thư lại cố tình cắt đuôi bọn họ, khiến việc truy tìm tốn quá nhiều thời gian. Minh Châu Sâm Lâm quá rộng lớn, mỗi một phút trôi qua đều có thể là sự sống hoặc cái chết. Và giờ đây, bọn họ đã muộn mất rồi.

“Hai người đó không thể đi xa được! Lập tức chia nhau ra tìm kiếm! Dù phải lật tung khu rừng này, cũng phải tìm cho ra tiểu thư! Nếu nàng có mệnh hệ gì, chúng ta chắc chắn không toàn mạng trở về gặp gia chủ!”

Tên cầm đầu ra lệnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người.

“Rõ!”

Không một chút do dự, đám hắc y nhân lập tức tản ra, bắt đầu lùng sục khắp Minh Châu Sâm Lâm. Bóng đen lao đi giữa màn đêm, chẳng ai bận tâm đến hiểm nguy rình rập. Đối với bọn họ, tính mạng của chủ nhân quan trọng hơn tất thảy.

...

Bóng tối bao trùm cả cánh rừng, tiếng nước lũ gầm réo bên ngoài, thi thoảng lại vang vọng vào trong một hang động nhỏ nép mình cạnh bờ suối. Dưới ánh lửa bập bùng, thân ảnh của một thiếu nữ hiện lên mờ ảo.

Lý Vân Anh ngồi co ro trước ngọn lửa, đôi ngọc thủ khẽ nhóm thêm củi để giữ ấm. Y phục của nàng đã ướt sũng, chẳng còn cách nào khác ngoài việc dùng một mảnh vải lớn che chắn thân thể.

Không xa nàng, một thiếu niên đang bất tỉnh, hơi thở nặng nhọc. Bắc Minh Dạ nằm tựa vào vách đá lạnh lẽo, thân hình trác tuyệt với cơ bắp rắn chắc chi chít vết thương, dấu tích của những trận chiến sinh tử.

Gương mặt hắn vốn lạnh lùng nhưng giờ đây lại ửng đỏ bất thường, đôi mày kiếm nhíu chặt, hơi thở trở nên nóng hổi đầy bất an.

Lý Vân Anh cắn môi, khẽ liếc nhìn hắn, đáy mắt lộ vẻ khó chịu.

"Tên chết tiệt, ngươi không sợ chết hay sao mà dám liều mạng lấy thân đỡ bổn tiểu thư?"

Nàng lầm bầm, giọng đầy bực tức, nhưng trong đáy lòng lại dâng lên một cảm xúc khó gọi tên. Nếu không nhờ Bắc Minh Dạ ôm chặt nàng vào lòng, dùng lưng đỡ trọn lực phản chấn khi rơi xuống dòng nước xiết, có lẽ nàng đã bị thương nặng, thậm chí có khi đã mất mạng từ lâu.

Nhưng giờ đây, kẻ liều lĩnh ấy lại đang sốt cao.

Hơi thở của Bắc Minh Dạ ngày một dồn dập, thân thể hắn không ngừng run lên vì lạnh, mồ hôi túa ra ướt đẫm toàn thân. Lý Vân Anh đặt tay lên trán hắn, ngay lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng rực.

"Trời ạ! Hắn sốt rồi!"

Nàng hoảng hốt, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ lo lắng lạ kỳ. Võ giả rất hiếm khi bệnh tật, nhưng một khi đã nhiễm bệnh thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Đáng chết! Nàng chưa từng học cách chăm sóc người bệnh, trước giờ luôn sống trong sự bảo bọc của Lý gia, đâu có ai dạy nàng mấy thứ này?

“Phải làm sao đây?”

Nàng xoay người qua lại, miệng cắn chặt cánh môi hồng nhuận. Nghĩ ngợi một lúc, chợt ánh mắt nàng sáng lên.

"Sưởi ấm! Phải sưởi ấm!"

Nàng vội tìm kiếm y phục khô ráo nhưng khi nhìn lại, cả nàng lẫn Bắc Minh Dạ đều đã ướt sũng, chẳng còn gì để thay.

Hơi thở của Bắc Minh Dạ ngày càng trở nên nặng nề. Trong cơn mê man, hắn vô thức co quắp người lại, tự tìm kiếm hơi ấm giữa cái lạnh thấu xương của màn đêm. Đôi mày kiếm nhíu chặt, vẻ mặt trông đầy thống khổ.

Lý Vân Anh khẽ cắn môi, bàn tay nhỏ siết chặt mảnh vải quấn trên người. Cuối cùng, nàng thở dài một hơi, ánh mắt hiện lên chút do dự nhưng rồi cũng quyết định.

"Hừ! Xem như bổn tiểu thư giúp ngươi một lần, coi như trả ơn việc ngươi cứu ta!"

Nàng nhẹ nhàng buông mảnh vải xuống, làn da trắng ngần như ngọc thạch khẽ run lên khi tiếp xúc với không khí lạnh. Nhưng nàng không để tâm, chỉ lặng lẽ tiến lại gần Bắc Minh Dạ, nhẹ nhàng gỡ cánh tay hắn ra, chậm rãi chui vào lòng hắn.

Lúc này, thân thể cường tráng của Bắc Minh Dạ như một lò lửa rực cháy. Hắn vô thức vươn tay, ôm chặt lấy thiếu nữ đang run rẩy trong vòng tay mình. Sự mềm mại chạm vào lồng ngực trần của hắn, một luồng nhiệt kỳ lạ từ đó lan tỏa khắp cơ thể.

Lý Vân Anh cứng đờ cả người, nàng chưa từng gần gũi với nam nhân như thế này bao giờ. Thân thể nàng mềm mại như nước, bị đôi tay rắn chắc ôm trọn vào lòng, khiến mặt nàng nóng bừng, hai tai đỏ ửng. Cảm giác này... quá mức kỳ lạ!

Nàng cắn môi, khẽ lầm bầm:

"Thôi bỏ đi! Xem như ân huệ cho ngươi một lần vậy!"

Nói rồi, nàng nhắm mắt lại, gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Bắc Minh Dạ.

Ngoài kia, bóng đêm vẫn bao trùm cánh rừng hoang dã. Mưa bắt đầu rơi, từng giọt nước lạnh lẽo lộp bộp trên nền đất. Nhưng bên trong hang động, giữa ngọn lửa bập bùng, hai con người lặng lẽ ôm lấy nhau, truyền cho nhau từng chút hơi ấm.

Họ không hay biết rằng, chính khoảnh khắc này, một hạt giống nhỏ bé đã được gieo vào lòng—một thứ tình cảm mơ hồ đang dần nhen nhóm, lặng lẽ bén rễ trong trái tim cả hai.

Còn tiếp...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free