Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 22: Chapter 22: Mãng Xà Hai Đầu

Bắc Minh Dạ bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân đều vững chãi nhưng cũng đầy cảnh giác. Lý Vân Anh rút ra từ trong giới chỉ một thanh trường kiếm, nàng nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt không ngừng đảo qua những bức bích họa trên vách đá.

Càng đi sâu vào, những bức tranh càng trở nên kỳ quái. Ban đầu chỉ là hình ảnh nhóm người quỳ lạy, nhưng dần dần, những con người ấy bắt đầu biến dạng—gương mặt họ méo mó, cơ thể co rúm lại như đang chịu đựng nỗi đau khôn cùng. Trong bức tranh cuối cùng, chỉ còn lại một đống xương trắng vương vãi dưới chân con mãng xà hai đầu.

Lý Vân Anh nuốt khan, cảm giác bất an càng lúc càng lớn. "Ngươi có cảm thấy không?"

Bắc Minh Dạ dừng lại, đôi mắt hẹp lại như chim ưng săn mồi. Không khí xung quanh họ... dường như có gì đó thay đổi. Một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo mùi tanh nhàn nhạt.

“Có gì đó... đang đến.”

Lời vừa dứt, vách đá hai bên bất ngờ rung chuyển. Tiếng "rắc rắc" vang lên trong bóng tối, tựa như tiếng vỏ trứng nứt vỡ. Từ những bức bích họa, từng đôi mắt đỏ rực dần mở ra, ánh lên tia sáng tà dị.

Một bàn tay khô quắt thò ra khỏi bức tranh gần đó. Rồi một bàn tay khác. Một cái đầu lộ ra từ trong bức họa, khuôn mặt méo mó giống hệt những hình vẽ ban nãy.

Lý Vân Anh biến sắc, vội lùi lại. "Chúng... chúng sống dậy rồi!"

Bắc Minh Dạ không chút do dự, khí tức quanh người chợt bùng lên. "Chuẩn bị chiến đấu."

Từ hai bên vách đá, những bức bích họa liên tiếp rạn nứt. Hàng loạt hình người quỷ dị bước ra từ bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào hai kẻ xâm nhập. Những tiếng rít ghê rợn vang vọng khắp lối đi, tựa như vong hồn than khóc giữa đêm dài.

Rắc...

Bức bích họa tiếp tục rạn nứt, nhưng lần này không phải chỉ có những hình người quái dị bước ra.

Giữa bức tranh trung tâm, nơi con mãng xà hai đầu được vẽ uốn lượn quanh cánh cổng khổng lồ, từng mảng đá vỡ vụn, để lộ ra một thực thể đang dần thức tỉnh.

Một đôi mắt đỏ rực mở ra trong bóng tối. Ngay sau đó, một cái đầu rắn khổng lồ chui ra từ bức họa, theo sau là một cái đầu thứ hai, gấp đôi sự dữ tợn. Vảy đen tuyền phản chiếu ánh lửa chập chờn, mỗi lần cử động lại phát ra âm thanh như kim loại cọ xát.

Lý Vân Anh nắm chặt trường kiếm, giọng run nhẹ. "Là nó… con mãng xà trong tranh!"

Bắc Minh Dạ không đáp, nhưng ánh mắt hắn đã trầm xuống, sát khí bốc lên ngùn ngụt.

Mãng xà khổng lồ trườn ra khỏi bích họa, thân thể dài đến mức gần như lấp kín cả lối đi. Hai chiếc đầu cùng lúc nâng lên, miệng há rộng, để lộ những chiếc răng nanh dài như lưỡi kiếm nhỏ, nhỏ xuống từng giọt nọc độc xanh lục.

Không có đường lui.

Bắc Minh Dạ trầm giọng nói: "Chúng ta phải giết nó trước khi nó giết chúng ta."

Lý Vân Anh gật đầu, hạ thấp trọng tâm, kiếm ý ngưng tụ nơi lưỡi kiếm.

"Khẹcccccccc!!!"

Tiếng rít chói tai vang vọng khắp lối đi, như hàng trăm lưỡi dao cào xé màng nhĩ. Không chỉ đơn thuần là âm thanh, trong đó còn ẩn chứa một luồng áp lực vô hình, như thể muốn nghiền nát kẻ xâm nhập ngay tại chỗ.

Hai cái đầu của con mãng xà cùng lúc ngẩng cao, cổ họng rung lên tạo thành những âm thanh ghê rợn:

"Khẹeeeeeeeekkk—Khàaaaaaaa!!!"

Làn hơi lạnh lẽo phả ra từ miệng nó mang theo mùi tanh hôi nồng nặc, tựa như xác chết mục rữa bị đào lên từ lòng đất sâu. Lý Vân Anh khẽ lùi lại một bước, cảm giác như cả không gian quanh nàng đều bị tiếng rít này bóp nghẹt.

Bắc Minh Dạ nheo mắt, siết chặt nắm đấm. Trong nội tâm dần loé lên tia sợ hãi, như thần chết đang dần dần đi tới trước mặt hắn, kề lưỡi liềm vào cổ.

Khẹcccccccc—

Hai cái đầu mãng xà ngẩng cao, gầm rít như sấm động, chấn động đến mức đá vụn trên vách đá cũng rung lên từng đợt. Nó lao tới, cơ thể khổng lồ trườn trên mặt đất với tốc độ nhanh khủng khiếp, xé rách không gian chỉ trong nháy mắt!

"Tản ra!"

Bắc Minh Dạ hét lên, thân ảnh hắn mờ đi như bóng ma, tránh thoát cú vồ chí mạng, nhưng một bên tay của hắn rách ra một vết thương. Lý Vân Anh không cần nhắc nhở, nàng tung người lướt qua một bên, trường kiếm vạch ra một đường sáng lạnh lẽo, đâm thẳng vào mắt con mãng xà!

Phập!

Mũi kiếm cắm vào con mắt đỏ rực. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một lực phản chấn khủng khiếp bắn ngược ra!

Keng!

Thanh kiếm bật ngược, suýt nữa văng khỏi tay nàng. Lý Vân Anh lảo đảo lùi lại, lòng bàn tay tê rần.

Con mãng xà không những không bị thương, mà còn càng trở nên cuồng bạo hơn!

Khẹeeeeeeeeeek!!!

Đầu thứ hai của nó lập tức há miệng, một luồng sương đen đặc quánh phun thẳng về phía nàng.

"Chết tiệt! Là độc!!"

Lý Vân Anh cắn răng, cố lách mình né tránh, nhưng sương độc quá dày đặc, không khí lập tức trở nên nặng nề, khiến nàng cảm thấy khó thở.

Bắc Minh Dạ nhìn thấy, không chần chừ lao đến.

"Băng Ưng Quyền!"

Một quyền vung ra, khí lạnh bùng nổ, tạo thành một cơn bão tuyết nhỏ quét ngang, chặn đứng luồng sương độc!

Nhưng Bắc Minh Dạ chưa kịp thở ra, cái đuôi khổng lồ của mãng xà đã quất tới!

Ầm!!!

Hắn bị đánh bay đi xa hơn mười trượng, đập mạnh vào vách đá, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Lý Vân Anh biến sắc. "Bắc Minh Dạ!"

Nàng lao đến đỡ hắn, nhưng đúng lúc đó, cái đầu mãng xà lại một lần nữa há miệng, lần này phun ra hai quả cầu lửa đen!

Lý Vân Anh cắn răng, vung kiếm chém mạnh, tạo ra một cơn lốc kiếm khí, cố gắng cắt đôi quả cầu lửa. Nhưng ngay khi kiếm khí va chạm, lửa đen bùng nổ

Ầm—!!

Lý Vân Anh bị sức ép hất văng ra, cánh tay tê rần, máu từ khóe môi nhỏ xuống. Thanh kiếm hiện lên từng đường nứt nhỏ, dường như có thể bị vỡ bất cứ lúc nào.

"Nàng đã bị thương!"

Bắc Minh Dạ lồm cồm đứng dậy, nhìn Lý Vân Anh đầy lo lắng. Nhưng mãng xà không cho họ thời gian nghỉ ngơi—cả hai cái đầu đồng loạt lao đến, như hai lưỡi hái tử thần!

Không còn lựa chọn nào khác.

"Thiết Trư Quyền!!!"

Bắc Minh Dạ hét lớn, thân hình hắn lao tới như một mũi tên, một quyền đánh thẳng vào hàm dưới của mãng xà!

Bốp!!

Một lực chấn động cực lớn vang lên. Nhưng…

Không có lấy một vết thương nào.

Không tồn tại nổi một vết xước!

Bắc Minh Dạ chấn động. Hắn đã dùng đến tất cả hồn lực, vậy mà vẫn không thể gây sát thương?!

Lý Vân Anh cố gắng đứng dậy, nàng lấy thanh kiếm chống đỡ thân hình, nàng kinh ngạc quát lớn: "Không thể nào! Ngươi vừa đánh thẳng vào cằm nó, vậy mà không có tác dụng sao?"

Bắc Minh Dạ nheo mắt, hắn vội lấy từ không gian hệ thống ra một bình Hoàn Thể Dịch, nhanh chóng uống cạn.

Hồn lực một lần nữa phục hồi, hắn thủ thế tiếp tục nghênh chiến

"Nó là bất tử."

Bất chợt, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong tai hắn.

"Thiếu gia! Đừng chiến đấu vô ích nữa!"

Ánh Nhi!

Giọng nói của nàng như một tia sáng len lỏi vào tâm trí hắn.

"Đây là Huyết Xà Luân Hồi, một sinh vật bị nguyền rủa! Nó hề có bất kỳ tu vi nào, nhưng dù ngài có tổn nó bao nhiêu lần, nó cũng sẽ hồi phục lại nguyên vẹn, thậm chí nó chết cũng có thể hồi sinh ngay tức khắc! Nó là sinh vật bất tử!"

Bắc Minh Dạ sững sờ. Hắn vừa nghe nàng nói cái gì, sinh vật bị nguyền rủa, nó không hề có tu vi, dù chém giết bao nhiêu cũng không có nổi một cái kết quả.

"Chúng ta phải rời khỏi đây! Nó là không thể giết chết!"

Hắn quay sang Lý Vân Anh, hắn lên tiếng, giọng điệu thập phần vội vã.

Lý Vân Anh nghiến răng, còn chưa kịp hỏi tại sao, con mãng xà đã gầm lên một tiếng long trời lở đất, thân hình khổng lồ lao đến như tia chớp!

"Chạy!!!"

Bắc Minh Dạ túm lấy cổ tay Lý Vân Anh, hắn bế nàng lên theo kiểu công chúa, kích phát toàn bộ tốc độ của Vô Ảnh Bộ, lao vút về phía đường hầm phía trước!

Phía sau họ, con mãng xà điên cuồng đuổi theo, thân hình khổng lồ va chạm vào vách đá, tạo nên những chấn động dữ dội. Những tảng đá khổng lồ rơi xuống, chắn ngang lối đi, nhưng không thể làm chậm nó!

Chỉ có một cách duy nhất—chạy nhanh hơn nó!

Bắc Minh Dạ cắn răng, dùng toàn bộ sức lực, bế Lý Vân Anh trên tay chạy không ngừng nghỉ. Tiếng gầm rít vẫn vang lên phía sau, càng lúc càng gần...

Bóng đen khổng lồ lướt nhanh như một cơn ác mộng sống dậy, từng tiếng rít rợn người vang vọng trong đường hầm chật hẹp.

"Khẹcccccccc!!"

Hai cái đầu mãng xà uốn lượn, lao tới với tốc độ không thể tưởng tượng. Chỉ trong nháy mắt, khoảng cách giữa nó và Bắc Minh Dạ đã bị thu hẹp.

Ầm!

Một cú quật đuôi nặng ngàn cân đánh sầm vào vách đá, tạo ra một loạt vụ nổ, khiến cả hành lang rung chuyển dữ dội. Đá vụn rơi xuống như mưa, chắn ngang lối đi phía sau.

Nhưng dù bị chặn lại, con mãng xà không hề chậm lại!

Nó phá vỡ mọi chướng ngại vật một cách dễ dàng, lao tới như một lưỡi hái tử thần.

"Khốn nạn, sao nó lại nhanh dữ vậy!"

Bắc Minh Dạ nghiến răng, bế Lý Vân Anh chạy băng băng trong bóng tối.Vô Ảnh Bộ được thúc đẩy đến cực hạn, hai người gần như hóa thành một ảo ảnh lao vun vút qua hành lang chật hẹp.

Nhưng dù nhanh đến đâu…

Mãng xà vẫn nhanh hơn!

Từ phía sau, một luồng sương độc đen kịt bất ngờ bắn tới!

"Cẩn thận!"

Lý Vân Anh nhìn từ phía sau, nàng hét lên.

Bắc Minh Dạ lập tức xoay người, một tay ôm lấy Lý Vân Anh, đồng thời tung Lôi Hùng Quyền về phía trước!

Ầm!

Một quyền như sấm sét nổ tung trong không khí, xé rách một phần sương độc. Nhưng dù vậy, một chút hơi độc vẫn len lỏi qua kẽ nứt, bao phủ lên cánh tay hắn.

Xèo xèo…

Da thịt lập tức bị ăn mòn!

Một cơn đau nhói ập đến, nhưng Bắc Minh Dạ không dừng lại. Hắn cắn răng chịu đựng, ôm Lý Vân Anh tiếp tục lao đi.

"Ngươi bị thương rồi!"

Lý Vân Anh nhìn thấy cánh tay hắn, sắc mặt đầy lo lắng.

"Không quan trọng!"

Bắc Minh Dạ không để tâm. Giờ phút này, chỉ có sống sót mới là điều quan trọng nhất.

Phía trước, con đường đột nhiên phân thành hai ngả!

Trái hay phải?!

Cả hai người đứng lại, nhìn vào hai bên thông lộ, cố gắng suy nghĩ nên chọn bên nào.

Nhưng không có thời gian để suy nghĩ. Phía sau, mãng xà đã gần sát!

"Bên trái!"

Bắc Minh Dạ quyết đoán rẽ vào lối đi bên trái.

Ngay khoảnh khắc hai người vừa lao vào, một luồng lửa đen dữ dội từ miệng mãng xà phun thẳng tới!

ẦM!!

Ngọn lửa như một con sóng chết chóc càn quét qua hành lang. Nếu Bắc Minh Dạ chậm một nhịp… có lẽ giờ này họ đã hóa thành tro bụi.

Nhưng chưa kịp thở phào…

Mặt đất dưới chân bỗng rung lên dữ dội.

"Chết tiệt, lối đi này không ổn định!"

Vết nứt lan rộng, rồi sụp đổ!

Cả Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh rơi thẳng xuống vực tối phía dưới!

Ánh mắt con mãng xà lóe lên tia tàn nhẫn. Nó trườn nhanh tới, muốn đuổi theo—

Nhưng chính lúc đó, một loạt tảng đá khổng lồ từ trên cao đổ xuống, chặn đứng lối đi.

ẦM!

Một bức tường đá nặng nề chắn ngang, ngăn cách con mãng xà với hai kẻ bỏ trốn.

"Khẹcccccc—!!!"

Con quái vật rít lên điên cuồng, đôi mắt đỏ rực tràn ngập sát khí. Nó quất đuôi mạnh vào lớp đá chặn đường, nhưng không thể ngay lập tức phá vỡ.

Tạm thời… Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh đã thoát khỏi nanh vuốt tử thần.

Nhưng họ đang rơi xuống một nơi vô định…

Bóng tối nuốt chửng tất cả.

Còn tiếp...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free