Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 34: Chapter 34: Vạn Bất Đắc Dĩ (1)

Lúc này, cách đoàn người Đạo Bảo Dong Binh Đoàn khoảng hai dặm về phía đông, một đôi thiếu niên nam nữ đang lao nhanh qua những lùm cây rậm rạp, ánh mắt luôn dõi theo mọi động tĩnh phía sau, cảnh giác với bất kỳ sự đe dọa nào. Trên lưng nam thiếu niên, một nữ tử trong bộ hồng giáp đã ngất xỉu từ lâu, máu trên cơ thể nàng rỉ ra, làm ướt đẫm cả áo của nam nhân, tạo thành những vết loang lổ đỏ thẫm.

Đôi nam nữ ấy không ai khác chính là Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh, hai người đang gấp rút bỏ chạy khỏi chiến trường đẫm máu và khốc liệt, hướng về nơi được cho là đầy hiểm nguy—Minh Nữ Sơn. Chỉ mới vài chục phút trước, họ vẫn đang chuẩn bị rời khỏi chiến trường, nhưng một tiếng vang đột ngột đã khiến Bắc Minh Dạ không chút do dự quay lại, dù trước mắt hắn là một Võ Sư Cảnh mạnh mẽ, sẵn sàng đe dọa tính mạng.

Lý Vân Anh nhìn thấy khoảng cách giữa họ và nơi thảm sát đã xa dần, nàng vội vàng chạy lên sát bên Bắc Minh Dạ, đôi mắt tràn ngập sự nghi hoặc, cất tiếng hỏi:

"Tại sao lại cứu nàng ấy? Nếu lúc nãy ngươi không ngăn được kiếm của Mặc Vô Dục, ngươi đã chết rồi, có biết không?"

Bắc Minh Dạ chỉ có thể cười khổ, vì ngay khi kiếm khí của Mặc Vô Dục chuẩn bị xé nát không gian tiến tới, một âm thanh lạnh lùng và cơ học, như của một cỗ máy vô cảm, lại vang lên trong đầu hắn:

[ Keng, phát động nhiệm vụ chính: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân: Giải cứu Huyết Hồng Ảnh khỏi cái chết. Nhiệm vụ hoàn thành: 0/1. Phần thưởng: Tà Nhãn Lực Ngẫu Nhiên, Bản thiết kế hồn binh dạng song dao, Tẩy Tủy Đan x1. Nhiệm vụ thất bại: Hao Tổn 10 năm thọ nguyên.]

Ngay sau khi âm thanh này kết thúc, sắc mặt Bắc Minh Dạ trắng bệch, hắn hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại cảm xúc, ánh mắt dừng lại ở Huyết Hồng Ảnh, không chần chừ, chỉ trong tích tắc, Bắc Minh Dạ thi triển Vô Ảnh Bộ tiến sát về phía Mặc Vô Dục, dùng Hỏa Dương Quyền cường hóa sức mạnh đôi tay để đối kháng với đối thủ. Trong khoảnh khắc bụi mù mịt, hắn nhanh chóng bế Huyết Hồng Ảnh lên, lùi lại càng xa càng tốt. Và thế là một cuộc chạy trốn không điểm dừng lại bắt đầu.

"Này, ngươi chưa trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại cứu nàng ấy?"

Lý Vân Anh, không kiên nhẫn nữa, lại tiếp tục truy hỏi.

"Được rồi, cứu người mà còn phải giải thích lý do hay sao? Nàng nên lo tìm đường đi đi, vì chúng ta đã ra khỏi địa phận an toàn từ lâu rồi đấy!"

Bắc Minh Dạ không muốn mất thời gian giải thích, chỉ chú tâm vào con đường phía trước, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh, để tránh sự xuất hiện của hồn thú—mối nguy hiểm có thể sẽ càng làm phiền họ thêm.

Lý Vân Anh, thấy hắn không chịu trả lời, đành im lặng, hai người cứ vậy lướt đi trên quãng đường dài, bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ, không phải dài nhưng cũng không thể nói là ngắn.

...

Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, khi vầng thái dương khuất sau những ngọn núi xa, màn đêm bao trùm Minh Châu Sâm Lâm, không gian xung quanh chìm trong sự tĩnh mịch lạnh lẽo.

Ầm… ầm… ầm…

Rào… rào… rào…

Cơn mưa ập đến, từ những giọt thủy tinh lách tách rồi nhanh chóng hòa thành dòng nước chảy rào rào giữa màn đêm. Tiếng sấm vang dội, từng tia chớp bạc lướt nhanh trên bầu trời đen kịt, khiến không gian càng thêm tăm tối, che phủ cả ánh nguyệt yếu ớt, không thể xuyên qua lớp mây dày đặc.

Sâu trong Minh Châu Sâm Lâm, một ngọn núi cao vút nổi bật giữa biển rừng già, đỉnh núi bị bao phủ bởi tầng mây u ám, xung quanh là những dãy núi nhỏ nối tiếp nhau, tạo thành một khung cảnh bao la, mênh mông. Thảm thực vật xanh tươi phủ kín đất, nhưng bầu không khí nơi này vẫn mang một nét cô tịch, âm u.

Dưới dãy núi ấy, một hang động rộng rãi chừng mười mét đang tỏa ra một hơi ấm nhẹ. Ba bóng người hiện diện bên cạnh một đám lửa nhỏ, khiến cho không khí lạnh giá bên ngoài không thể xâm nhập vào không gian nhỏ bé này. Tuy nhiên, sự ấm áp ấy không thể che giấu cảm giác nặng nề, đầy áp lực từ hoàn cảnh hiện tại, nhất là khi một người đã bị thương nặng và đang bất tỉnh trên một tảng đá lớn.

Bắc Minh Dạ và Lý Vân Anh đã đưa Huyết Hồng Ảnh về tới Minh Nữ Sơn, họ đã vượt qua những vùng đất nguy hiểm do hồn thú cai trị, nhưng may mắn thay, họ không bị tấn công, chỉ có một chút mệt mỏi là dấu hiệu duy nhất của cuộc hành trình gian nan.

"Tình trạng của Huyết Hồng Ảnh thế nào rồi, Ánh Nhi?"

Bắc Minh Dạ, sau khi nghỉ ngơi một lúc, lên tiếng hỏi.

"Thiếu gia, đợi ta một chút!"

Ánh Nhi trả lời, rồi vội vã bay tới chỗ Huyết Hồng Ảnh, nhắm đôi mắt ngọc, đặt bàn tay nhỏ nhẹ lên ngực nàng.

"Tỷ ấy thế nào rồi?"

Lý Vân Anh lo lắng hỏi.

"Nàng đợi ta một lát!"

Bắc Minh Dạ, không giấu được sự thiếu kiên nhẫn, đáp lại.

Thời gian trôi qua, mưa bên ngoài vẫn không ngừng rơi, từng giọt nước lạnh tạt vào trong hang động, tạo thành những vũng nước nhỏ, không khí dần trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo.

Bắc Minh Dạ không rời mắt khỏi Ánh Nhi, gương mặt hắn nhễ nhại mồ hôi lạnh, ánh mắt khẩn trương, trong khi Ánh Nhi vẫn bình tĩnh, bàn tay nhỏ vẫn đặt lên ngực Huyết Hồng Ảnh.

Cuối cùng, sau một hồi, Ánh Nhi buông tay, thở dài nhẹ nhõm, quay lại nhìn Bắc Minh Dạ, rồi truyền âm nói:

"Nàng ta bị thương rất nặng, cả nội tạng lẫn ngoài thân đều bị tổn thương!"

Bắc Minh Dạ, nghe vậy, liền nhíu mày, sắc mặt căng thẳng:

"Nàng nói rõ cho ta biết!"

Ánh Nhi gật đầu, nhìn Bắc Minh Dạ rồi bắt đầu giải thích chi tiết:

"Thân thể nàng bị thương rất nặng, nội tạng bị chấn vỡ không ít, xương sườn gãy ba cái trong trận chiến với Đại Lực Chi Hùng. Sau đó, khi giao đấu với Mặc Vô Dục, một xương sườn bị đâm vào phổi, may mắn là không trúng tim. Kinh mạch và đan điền cũng bị tổn thương nghiêm trọng, các kinh mạch bị đứt, rách, đan điền bị vỡ khiến hồn lực trong cơ thể nàng rối loạn. Nhưng nơi bị thương nghiêm trọng nhất chính là chiến hồn của nàng!"

Bắc Minh Dạ nghe xong, không thể tin vào tai mình, trong lòng dâng lên một cảm giác nghẹn ngào. Với mức độ thương tích như vậy, Huyết Hồng Ảnh gần như đã trở thành phế nhân, nếu không có thần dược hỗ trợ, việc hồi phục hoàn toàn gần như là điều không thể!

"Nàng ấy giờ sao rồi?"

Lý Vân Anh, thấy Bắc Minh Dạ im lặng, lo lắng hỏi, đoán được tình hình không mấy sáng sủa.

Bắc Minh Dạ thở dài một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc, sau đó thuật lại tất cả những gì Ánh Nhi vừa nói.

Thiếu nữ Lý Vân Anh sắc mặt tái nhợt, nàng che miệng, lùi lại một bước, đôi mắt thanh tú như ngừng chớp, hoang mang và kinh hãi, không thể thốt nên lời. Nàng không ngờ tình trạng của Huyết Hồng Ảnh lại tồi tệ đến vậy, gần như không còn hy vọng!

"Ánh Nhi, có cách nào cứu nàng ấy không?"

Bắc Minh Dạ, nhìn vào Ánh Nhi, thấp giọng hỏi.

Ánh Nhi hơi xoa cằm một chút, nàng liền đáp lại:

"Cách thì có, nhưng để phục hồi trở lại thời kỳ đỉnh phong thì rất khó bởi vì võ hồn của nàng bị tổn thương khá nặng, có thể là do cưỡng ép thi triển võ kỹ cấp cao khiến cả người lẫn võ hồn bị phản phệ, nên việc điều trị cho võ hồn của nàng xem ra rất là khó!"

"Vậy nàng mau nói cách chữa trị đi, dù khó ta cũng làm!"

Bắc Minh Dạ khẩn trương nói, hắn bây giờ cần gấp việc cứu chữa cho Huyết Hồng Ảnh, một phần là không muốn một thiếu nữ tài giỏi như nàng phải trở thành phế nhân, hai là hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.

"Việc chữa trị cho thân thể của Huyết Hồng Ảnh, thiếu gia có thể dùng Trị Thương Đan mà lần trước hệ thống ban tặng, nên dùng khoảng nửa viên thôi bởi vì dược lực bên trong của nó rất đậm đặc, nếu không cẩn thận có thể sẽ khiến cho việc trị thương không thành mà còn gây thêm tổn thương. Về việc chữa trị cho võ hồn của nàng thì phải chờ xem thiếu gia có chấp nhận hi sinh hay không?"

Ánh Nhi liền nói ra cách chữa trị.

Bắc Minh Dạ nghe xong cách của nàng thì mày kiếm nhíu lại thành một đường, tâm trạng khó có thể mà hình dung.

"Việc ta chấp nhận hi sinh là như thế nào? Nàng mau nói ta nghe!"

Ánh Nhi thở dài, nhìn hắn nói:

"Đó là dùng hồn bổ hồn!"

"Dùng hồn bổ hồn?"

Bắc Minh Dạ lại một lần nữa khó hiểu, cái gì gọi là hồn bổ hồn, hắn chưa từng nghe qua!

"Hồn bổ hồn là loại giao thoa giữa hai võ hồn, cũng tức là dùng một loại võ hồn có chút đặc thù chữa trị cho võ hồn bị tổn thương. Cách mà ta nói ở đây là thiếu gia dùng võ hồn của mình để chữa trị cho võ hồn của Huyết Hồng Ảnh. Để có thể dùng cách hồn bổ hồn này bắt buộc thiếu gia phải tiến vào trạng thái song tu cùng với nàng ta, hai người thành một mới có thể làm được!"

Ánh Nhi lập tức nói.

"Ý của nàng là dùng võ hồn của ta để chữa trị cho võ hồn của nàng?"

Bắc Minh Dạ nhướng mày hỏi.

"Phải!"

Ánh Nhi gật đầu.

"Ta biết rồi, nàng đợi ta một lát!"

Nói xong liền quay sang Lý Vân Anh, thiếu nữ đang đứng ngồi không yên, loay hoay đi lại trong hang động.

Hắn ho một cái rồi nói:

"Ta có cách chữa trị cho Huyết Hồng Ảnh rồi!"

Lý Vân Anh nghe xong thì chấn kinh, nàng lao nhanh đến chỗ Bắc Minh Dạ, giọng điệu gấp gáp hỏi hắn:

"Ngươi có cách chữa trị cho Hồng Ảnh tỷ?"

Bắc Minh Dạ nghe nàng hỏi mà cười trừ, hắn nói:

"Ta nói có cách là có cách, nhưng từ bao giờ mà nàng lại gọi nàng ta là Hồng Ảnh tỷ thế? Nàng quen nàng ta hay sao!"

Lý Vân Anh như bị đoán trúng tim đen, nàng chột dạ xoay người đi chỗ khác, giọng điệu hậm hực đáp:

"Ta... ta nào có quen tỷ ấy... ngươi... ngươi đừng có đoán mò..."

Bắc Minh Dạ nghe xong thì cười thầm trong lòng, nhưng lại giả vờ nghiêm túc, sắc mặt nghiêm nghị nói:

"Ta không đoán mò, nếu nàng thật sự quen biết nàng ta thì mau chóng nghe theo giải pháp của ta."

Nhưng đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hắn lại trở nên im lặng, vẻ mặt trầm ngâm, giống như đang suy nghĩ tới điều gì đó.

"Nè, ngươi làm gì mà im lặng vậy?"

Lý Vân Anh lấy ngọc thủ quơ qua quơ lại trước mặt Bắc Minh Dạ.

" E hèm, chuyện sắp tới ta nói nàng nhất định không được có biểu cảm gì đâu đấy!"

Bắc Minh Dạ ho khan một tiếng, hắn nhìn Lý Vân Anh, rồi chậm rãi nói. Sau đó, hắn bước đến bên cạnh Huyết Hồng Ảnh, từ trong Không Gian Hệ Thống lấy ra một viên đan dược màu đỏ, miệng cắn ra tạo thành 1 nửa, sau đó nhẹ nhàng đút vào miệng nàng.

"Ngươi cho tỷ ấy uống viên đan dược gì vậy?"

Lý Vân Anh giật mình nhìn Bắc Minh Dạ, nàng tiến lại gần hỏi.

"Là Trị Thương Đan, Đan Dược Tam Cấp Trung Phẩm!"

Bắc Minh Dạ sắc mặt bình thản đáp, sau đó hắn để Huyết Hồng Ảnh ngồi dậy, rồi từ phía sau lưng nhẹ nhàng cởi bỏ lớp y phục trên người nàng.

"Ngươi làm gì tỷ ấy vậy? Sao lại lột y phục của tỷ ấy?"

Lý Vân Anh kinh hãi nhìn Bắc Minh Dạ, nàng đưa ngọc thủ chặn bàn tay đang gỡ y phục của Huyết Hồng Ảnh, gắt gỏng nói.

Bắc Minh Dạ đỡ trán, hắn quên nói với Lý Vân Anh chuyện chữa trị bắt buộc phải cỡi y phục của Huyết Hồng Ảnh, nhưng không sao, bây giờ có nói cũng không muộn:

"Nàng giúp ta cỡi hết y phục của nàng ấy, sau đó từ phía trước truyền hồn lực vào người của nàng, từ đó mới giúp Trị Thương Đan phát tán mà chữa trị cơ thể của nàng!"

"A..."

Lý Vân Anh nghe xong liền a một tiếng, xem ra nàng đã hiểu lầm về Bắc Minh Dạ, nàng xấu hổ xoay mặt đi chỗ khác.

"Lý tiểu thư ạ, nàng nhanh tay lên một chút đi, giờ này không phải giờ để xấu hổ đâu!"

Bắc Minh Dạ bất mãn lên tiếng.

"Ta... ta biết rồi..."

Lý Vân Anh ấp úng đáp, sau đó nàng cùng Bắc Minh Dạ cởi y phục của Huyết Hồng Ảnh.

Bịch...

Một tiếng bịch vang lên trong hang động nhỏ, hồng giáp nặng nề nằm in hằn lên trên đất, bên trên nó bị nứt vỡ không ít.

Thân ảnh nữ nhân xuất hiện dưới ánh lửa, một thân hình bốc lửa nằm sau lớp hắc y tàn tạ, vòng ngực to ngoại cỡ run nhè nhẹ, vòng eo nhỏ nhắn, vùng cổ trắng ngần giờ đây đã dính một ít máu tươi, mùi huyết tinh nồng nặc đáng lý ra không nên tồn tại trên cơ thể của người này.

"Chúng ta bắt đầu!"

Bắc Minh Dạ đưa tay ra sau lưng nàng, hắn vận chuyển lượng hồn lực ít ỏi của mình vào người Huyết Hồng Ảnh, và dĩ nhiên Lý Vân Anh cũng truyền hồn lực vào trong người của Huyết Hồng Ảnh, tuy nhiên tay nàng lại để lên vùng ngực bạo mãn.

Và rồi, hai người bắt đầu truyền chân khí vào trong, chẳng biết bao lâu nhưng khi bọn họ dừng lại là bên ngoài trời đã tạnh mưa.

Còn tiếp...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free