Dục Thần Tu La - Chương 4: Chapter 4: Thiên Hồ Ngọc Thể
Đêm đến, Bắc Minh Dạ bụng đói cồn cào, hắn một thân lam y với tầng băng quấn quanh cơ thể, hai chân vội vã tìm đến căn phòng bếp thường ngày mà bản thân hắn đã đến rất nhiều lần. Đó là nơi ấm áp nhất mà hắn có thể có được trong ngôi nhà này.
Bước vào căn phòng, mùi hương thơm nồng phảng phất trong không gian, dạ dày của Bắc Minh Dạ càng lúc biểu tình hơn, nó kêu ọt ọt khi ngửi được mùi thức ăn mê người kia.
"Dạ nhi tới rồi hả? Mau đến đây!"
Mỹ phụ bất giác quay đầu lại, thân ảnh thiếu niên mặc y phục đang sáng mắt, nước dãi trào qua khoé miệng, nàng mỉm cười lên tiếng.
Bây giờ Bắc Minh Dạ mới chú ý tới vị tuyệt mỹ giai nhân đang đứng cạnh bếp kia, mái tóc búi cao để lộ vùng cổ trắng ngần, vùng trán vẫn còn lấm tấm từng giọt thủy tinh mặn nồng, đôi môi hồng hào khẽ mỉm cười để lộ hai lúm đồng tiền, song mục như hoạ nhìn hắn.
Đêm nay, nàng mặc phục y ban đêm với tông màu đen kiều diễm, từng đường cong lả lướt như ẩn như hiện dưới lớp áo mỏng tang, thi thoảng có thể nhìn thấy hai hạt anh đào thấp thoáng dưới ánh đèn.
Bắc Minh Dạ thất thần một hồi lâu, gương mặt như dại ra, nhãn quang vàng đồng sáng lên nhìn không khác cặp đèn pha oto. Bên dưới, tiểu huynh đệ của hắn không tự chủ mà bắt đầu ngọ nguậy trong đũng quần.
"Hàng cực phẩm a, có ai mà ngờ được mẫu thân mình chỉ vừa bước qua tuổi tam tuần cơ chứ! Đúng là năm xưa ta trách nhầm Trụ Vương rồi."
Bắc Minh Dạ thầm nghĩ trong đầu, hắn không biết tại sao tên nhóc này có phước phần đến mức độ nào mà một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành như thế kia lại là mẫu thân của hắn. Và nếu hắn là một đại nam nhân đúng nghĩa thì chí ít trong thâm tâm cũng suy nghĩ tới cái việc kia rồi nhỉ!
Nhưng điều Bắc Minh Dạ không nghĩ đến tên nhóc mà hắn nhập vào lại thường không hay thân thiết với mẫu thân của hắn, ngay cả trò chuyện mỗi ngày cũng không tới mười câu. Cho nên việc suy nghĩ tới chuyện nam nữ hầu như không hề để tâm đến.
Hắn bước tới bàn ăn, ngắm nhìn mẫu thân của mình đang chăm chú làm một món ăn gì đó nhưng mùi hương lại quen thuộc vô cùng, hắn truyền âm hỏi:
"Ánh Nhi, nàng có thông tin về mẫu thân của ta hay không?"
"Dĩ nhiên là có, thưa thiếu gia."
Ánh Nhi lập tức đáp, nàng phất tay một cái liền xuất hiện một khung hình màu lam nhạt trước mắt của Bắc Minh Dạ.
Thông tin
- Tên: Uyển Ngọc Khanh
- Tuổi: 33
- Huyết Mạch: Không
- Thể Chất: Thiên Hồ Ngọc Thể
- Tu vi: Võ Tông Đỉnh Phong
- Võ Hồn: Võ Hồn Bát Phẩm - Ngũ Vỹ Yêu Hồ
- Thân phận: Nhị tiểu thư Uyển gia, Thánh nữ Vũ Hồn Điện, thê tử Bắc Minh Thần Phong, mẫu thân Bắc Minh Dạ.
"..."
Nhìn sơ yếu lý lịch mà Bắc Minh Dạ há hốc cả cái mồm, hắn không ngờ người mẹ hiền từ ngày nào lại là một Võ Tông Đỉnh sắp tấn cấp Võ Tướng, lại còn là Thánh nữ của một trong tam đại thế lực ở Nam Kỳ, cái thân phận sao mà khủng bố thế cơ chứ!
"Ủa mà khoan đã, ta nhìn thấy thể chất đặc thù của nàng là Thiên Hồ Ngọc Thể, võ hồn là Ngũ Vỹ Yêu Hồ. Vậy Thiên Hồ Ngọc Thể là thể chất gì? Ngũ Vỹ Yêu Hồ là võ hồn gì?"
Song mục vô tình lướt thấy hai dòng Thể Chất và Võ Hồn, Bắc Minh Dạ hơi nhướng mày, hắn truyền âm.
Bụp...
Bụp một tiếng, Ánh Nhi xuất hiện đứng trên bàn gỗ đối diện với Bắc Minh Dạ, nàng nhìn mỹ phụ kia một lúc rồi mới trả lời:
"Thiên Hồ Ngọc Thể là thể chất thuộc Hồ Tộc, người mang thể chất này sau khi lớn lên dung nhan liền như quốc sắc thiên hương, hệt tiên nữ giữa chốn trần gian, là gia tộc có sức ảnh hưởng lớn trong Võ Hồn Đại Lục. Nếu may mắn gặp được ý trung nhân, Thiên Hồ Ngọc Thể có thể giúp người mang tu luyện hồn lực cực nhanh, ít nhất cũng tăng lên gấp ba đến bốn lần, dĩ nhiên khi Âm khí của nữ và Dương khí của nam kết hợp lại sẽ tạo thành Hỗn Hợp Khí gia tăng độ tinh thuần cho hồn lực.
Tuy nhiên, nó có một nhược điểm là nam nhân mang thể chất này chỉ có chết, còn nữ nhân nếu sa vào ma đạo rất dễ bị thể chất này khống chế, lý trí bị biến dạng mà trở thành nữ ma đầu hút dương khí nam nhân cho đến khi người đó chết."
Ánh Nhi truyền âm giải thích về thể chất, Bắc Minh Dạ nghe xong thì giật cả mình, cái loại thể chất gì mà kinh khủng thế.
"Về Võ Hồn Bát Phẩm - Ngũ Vỹ Yêu Hồ, xem ra mẫu thân của người là phúc trong phúc. Tiền sử Võ Hồn Ngũ Vỹ Yêu Hồ chính là Thiên Tiên Võ Hồn Cửu Vỹ Thần Hồ, lúc mới thức tỉnh chỉ mới có một đuôi, gọi là Nhất Vỹ. Nếu cung cấp tài nguyên cho loại võ hồn này thì nó sẽ sinh ra thêm đuôi, từ đó thăng cấp bậc, cũng tức là từ một Phàm cấp Võ Hồn thành Thiên cấp Võ Hồn sẽ thuộc vấn đề thời gian, dĩ nhiên tu vi từ đó đại thăng không ngừng. Và điểm đặc biệt đó là nó có thể sống đi chết lại, gần như bất tử nếu còn số đuôi trên người."
Ánh Nhi cũng nhanh chóng giải thích Võ Hồn Ngũ Vỹ Yêu Hồ.
"Đù, vậy nó có thể đạt đến cái thể loại như Thánh cấp hay Thần cấp gì đó không?"
Bắc Minh Dạ mặt dại ra, hắn đù một tiếng đầy kinh ngạc.
"Bản thân nó là loại võ hồn sinh trưởng, có thể phát triển bao nhiêu đuôi cũng được nhưng giới hạn thường có chín đuôi, tức là Thiên Tiên Võ Hồn. Nếu muốn đạt đến các cảnh giới như Thánh hay Thần cũng phải dựa vào khả năng của người đó, giống như cây non hoá thân cổ thụ và một lúc nào đó nó sẽ ngừng lớn, và nó đòi hỏi khắc khe là phải có 3 loại thần vật bao gồm Cửu Vỹ Thần Hồ Huyết Mạch, Cửu Vĩ Thần Hồ Kim Thân và Cửu Vỹ Thần Hồ Võ Hồn."
Ánh Nhi chậm rãi giải đáp.
"Nếu đem nó ra so sánh với Vô cấp Võ Hồn thì sao! Nó có mạnh hơn hay không? Hay là Vô Cấp Võ Hồn sẽ mạnh hơn?"
Bắc Minh Dạ xoa cằm, bản thân hắn mang Vô cấp Võ Hồn, có thể phát triển đến Truyền Thấp cấp bậc, vậy so ra cái gọi là Thiên cấp Cửu Vỹ Yêu Hồ kia liệu có mạnh hơn hay không?
"Cái này tùy thuộc vào người mang Vô Cấp Võ Hồn hình dạng gì, nó ra sao và phát triển như thế nào. Giống như những gì mà Ánh Nhi. đã giải thích cho thiếu gia vào buổi trưa, Vô Cấp có thể phát triển đạt tới cảnh giới Thần Thoại Võ Hồn nhưng tỷ lệ hầu như không có, nó khác xa với việc Võ Hồn đã định sẵn là sẽ trở thành Thiên Tiên Võ Hồn nếu được nuôi dưỡng với lượng tài nguyên vô cùng nhiều."
Hoàng Ánh không hề suy nghĩ, nàng lập tức đáp lại lời hắn.
"Vậy Ngũ Vỹ Yêu Hồ tiến cấp kiểu gì? Vô Cấp tiến cấp theo kiểu gì?"
Bắc Minh Dạ lại hỏi thêm.
"Ngũ Vỹ Yêu Hồ Võ Hồn tiến cấp dựa trên tài nguyên mà người đó dùng để bồi bổ võ hồn, từ đó nâng cao chất lượng võ hồn rồi tiến cấp!
Còn về Vô Cấp thì không có khái niệm tiến cấp rõ ràng, có những loại thì dựa trên tài nguyên tu luyện hay tu luyện mà không cần phải bồi bổ, hoặc là thôn phệ võ hồn khác để mà tiến cấp."
Ánh Nhi gật gù, nàng trả lời hắn một cách nhanh chóng.
"Ta hiểu rồi, cám ơn nàng nhiều lắm!"
Bắc Minh Dạ gật đầu, hắn cũng đã hiểu hơn phần nào về Võ Hồn rồi!
"Nếu không còn việc gì khác thì Ánh Nhi xin phép nghỉ ngơi! Có việc gì cần thì thiếu gia cứ gọi, Ánh Nhi lúc nào cũng sẵn sàng."
Ánh Nhi truyền âm ngược lại.
" Ừm, nàng nghỉ ngơi đi! Có việc gì gấp thì ta sẽ gọi nàng!"
Bắc Minh Dạ gật đầu đáp lời. Hiện tại hắn cũng minh bạch thêm chút ít thông tin, từ võ hồn tu luyện hay thông tin cơ bản về mẫu thân của hắn.
"Vâng thưa thiếu gia."
Ánh Nhi đáp, sau đó chuẩn bị rời đi. Thế nhưng, nàng lại nhắc nhở thêm:
"Thiếu gia cũng nên cẩn thận, đừng để thể chất Thiên Hồ Ngọc Thể tiếp xúc với các loại xuân dược, đặc biệt là các loại hương thảo tự nhiên."
" Tại sao?"
Bắc Minh Dạ khó hiểu hỏi lại.
"Bởi vì khi tiếp xúc với xuân dược, Thiên Hồ Ngọc Thể rất dễ tạo ra biến chứng đối lập, hay còn gọi là tâm ma của thể chất! Khi gặp phải xuân dược, ranh giới giữa ngọc nữ và yêu nữ rất mỏng manh, nó phụ thuộc vào việc tâm ma có biến chứng lớn hay không? Nếu chẳng may tâm ma quá mạnh, rất dễ đánh mất bản thân mà trở thành yêu nữ."
Ánh Nhi liền giải thích.
"Ta hiểu rồi, ta sẽ chú ý!"
Bắc Minh Dạ nghe xong thì gật đầu, xem ra mang thể chất thuộc hạng cao cấp cũng có cái rủi ro của nó.
Sau khi Bắc Minh Dạ gật đầu, Ánh Nhi cũng biến mất ngay sau đó để một mình thiếu niên đang ngồi trầm tư, không biết hắn đang suy nghĩ cái gì.
"Dạ nhi... Dạ nhi..."
Thanh âm nhẹ nhàng như dòng suối nhỏ, Bắc Minh Dạ giật mình tỉnh lại từ trong suy nghĩ, hắn nhanh chóng ổn định lại tinh thần, quay sang nhìn về phía bên cạnh.
"Sao vậy mẫu thân?"
Bắc Minh Dạ đưa mắt qua hỏi, thế nhưng vừa lời dứt thì một dòng huyết đỏ ở nơi sâu thẳm nhất trong khoang mũi muốn ra phun trào ra ngoài.
Kế bên hắn, Uyển Ngọc Khanh đã đứng ở đó tự bao giờ, không hề có chút khoảng cách nào với hắn, nàng cúi thấp người để lộ phần thân trên đầy xuân cảnh chết người, bộ y phục mỏng tang kia chẳng hề che đậy hết xuân quang mà còn tô thêm vẻ mị hoặc của giai nhân, từng đường cong mỹ miều hiện rõ mồn một dưới ánh đèn sáng chói, cặp bạo phong hùng vĩ đung đưa theo từng nhịp thở của nàng, thậm chí hai hạt anh đào hồng hào cũng lọt hẳn vào tầm mắt hắn.
"Không được! Tâm phải tịnh, tâm phải bất biến giữa vòng đời vạn biến! Không thể để dục vọng lất át lý trí dễ dàng như vậy!"
Bắc Minh Dạ nhắm mắt, hắn thầm nhủ trong đầu, nhưng cơ thể hắn thì không được như vậy, nó dần dần nhen nhóm lên ngọn lửa dục vọng ở đan điền, tiểu huynh đệ bên dưới đã ngóc đầu dậy trở lại rồi.
Bắc Minh Dạ cũng không ngờ được mẫu thân hắn lại yêu mị đến mức độ này, chỉ một hành động nhỏ nhặt của nàng thôi đã khiến hắn như muốn thúc thủ vô sách, dù hắn cũng chinh chiến qua không ít nữ nhân ở tiền thế nhưng nét kiều diễm lẫn mị hoặc cỡ này thì hắn lần đầu đụng phải.
"Con sao vậy Dạ nhi? Trán con nóng quá!"
Uyển Ngọc Khanh nhìn gương mặt con trai đỏ lên hệt như trái cà chua, nàng hốt hoảng đưa tay sờ lên trán con trai mình, cạm nhận được vầng trán hắn có phần nóng nóng, nàng lo lắng hỏi.
Mấy ngày trước hắn bị thương nhưng rồi hồi phục cũng rất nhanh chóng, dược sư cũng bảo nàng không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ cần tịnh dưỡng thì chắc mấy chốc mà hoàn toàn khoẻ trở lại.
"Không... không có gì đâu mẫu thân! Tại do thời tiết nóng đó mà! Hahaha..."
Bắc Minh Dạ vội vàng minh bạch, miệng cười haha còn tay thì làm động tác vẫy vẫy, cố gắng làm mát nhưng thực chất là giảm nhiệt độ trong người, ngăn dục vọng nổi dậy.
"Vậy sao..."
Uyển Ngọc Khanh hơi chớp chớp mắt, nàng tiến sát mặt mình lại gần hắn.
Ực...
Nhìn thấy hai quả bưởi tròn trịa trước mặt, Bắc Minh Dạ miệng lưỡi khô khốc, song mục căng ra hết cỡ để nhìn rõ nó nhất có thể.
"Nếu vậy thì mau ăn cơm thôi!"
Uyển Ngọc Khanh mỉm cười, nàng đứng thẳng người lên, chậm rãi tiến về phía bếp mà đem những món còn lại tới bàn ăn.
"Phù..., quả là cực hình a!"
Bắc Minh Dạ thở phào nhẹ nhõm, hắn thầm cảm thấy may mắn, chỉ một chút xíu nữa thôi thì hắn đã chồm người dậy, lột sạch quần áo và đem nàng cưỡi dưới thân.
Ọt... ọt...
Tiếng ọt ọt vang lên bên trong lớp dạ dày trống rỗng làm tan bớt đi phần nào dục vọng trước đó của Bắc Minh Dạ, hắn cũng không còn tâm tình nào để ý tới nữa, lấp đầy cái bụng rồi tính tiếp.
Rất nhanh, thức ăn bày biện đầy đủ trên bàn, Uyển Ngọc Khanh cũng ngồi xuống, nàng bới cho Bắc Minh Dạ một bát cơm đầy, nàng mỉm cười với hắn.
" Dạ nhi, con ăn no đi! Toàn những món con thích nhất đó."
"Vâng mẫu thân."
Bắc Minh Dạ gật đầu, hắn cầm lấy bát cơm mà bắt đầu ăn đáo ăn để, bụng dạ đói cồn cào rốt cục cũng có thể được lấp đầy.
Uyển Ngọc Khanh nhìn con trai, sau đó nàng cũng bắt đầu cầm đũa mà ăn từng ngụm cơm nhỏ. Khoảng thời gian ấm áp cũng chậm rãi đi theo dòng chảy của thời gian.
Còn tiếp...