Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Dục Thần Tu La - Chương 7: Chapter 7: Tập Luyện

Tiếng gà gáy vang lên inh ỏi, phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Ánh dương dần nhô lên từ phía chân trời, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên thân hình thiếu niên đang ngồi thiền. Cơn gió sớm dịu nhẹ mang theo hơi ấm của mùa hạ lướt qua căn phòng nhỏ, khiến không gian trở nên sinh động hơn.

"Hừm..."

Đôi mi khẽ động, Bắc Minh Dạ chậm rãi mở mắt, đồng tử màu vàng đồng lóe lên một tia sáng sắc bén. Gương mặt trẻ tuổi mang theo nét trầm tư, pha lẫn chút lạnh lùng.

"Trời đã sáng rồi sao?"

Hắn lẩm bẩm, đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Một lát sau, hắn đứng dậy, vươn vai khiến từng đốt xương phát ra tiếng răng rắc giòn tan.

"Hôm nay phải tập luyện thể chất một chút. Dù có võ hồn mạnh mẽ đến đâu mà thể trạng yếu ớt, đến một đòn cũng không chịu nổi thì e rằng chẳng làm nên trò trống gì."

Ánh mắt Bắc Minh Dạ rơi xuống thân hình gầy gò của chính mình, tựa như một nhánh trúc mỏng manh có thể gãy rụng bất cứ lúc nào. Hắn không khỏi cảm thấy buồn bực mà thở dài.

"Ánh Nhi."

Giọng nói hắn vang lên, không lớn nhưng rõ ràng.

"Thiếu gia có chuyện gì vậy?"

Ánh Nhi lập tức xuất hiện. Nàng mặc một bộ sam y thanh thoát, trên tay cầm chiếc dù nhỏ cùng màu, ánh mắt mang theo sự quan tâm.

"Hiện tại ta không có công pháp hay võ kỹ chuyên luyện thể, nhưng nếu áp dụng những bài tập rèn luyện cơ bản như hít đất, gập bụng, hít xa, squat và chạy bộ thì có được không?"

Bắc Minh Dạ quay sang nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc. Ở kiếp trước, hắn từng thực hiện những bài tập này, dù không thể so với công pháp huyền diệu, nhưng trong tình cảnh hiện tại, có lẽ đây là phương pháp phù hợp nhất.

"Thiếu gia nói về phương pháp luyện thể gì, ta không rõ lắm. Nhưng nếu nó giúp thiếu gia tăng cường thể trạng, ta cũng không phản đối. Nếu kết hợp với tu luyện võ kỹ, tốc độ tiến bộ chắc chắn sẽ nhanh hơn."

Ánh Nhi xoa cằm, suy nghĩ một lát rồi đáp.

"Ta cũng nghĩ vậy. Nếu chỉ dùng Tinh Linh Quyền Thú Võ Kỹ mà không vận dụng hồn lực, thì cũng không khác gì tập luyện võ công cả."

Bắc Minh Dạ gật đầu tán thành. Ở kiếp trước, hắn từng học qua nhiều môn võ như Muay Thái, Kickboxing, Kyokushin Karate, Taekyeon và cả Triệt Quyền Đạo. Nếu không vì đam mê công nghệ vi tính, có lẽ hắn đã trở thành một cao thủ võ học từ lâu.

"Sáng sớm là thời điểm tốt nhất để rèn luyện thể chất và hấp thu linh khí thiên địa. Dù không chênh lệch nhiều, nhưng với tình trạng của thiếu gia hiện tại, việc này chỉ có lợi chứ không có hại."

Ánh Nhi mỉm cười, nhẹ giọng khuyến khích.

"Được."

Bắc Minh Dạ gật đầu, sau đó cùng nàng bước ra mảnh sân sau, nơi hắn chuẩn bị bắt đầu hành trình rèn luyện thân thể.

Mặt trời đã nhô cao hơn, ánh sáng xuyên qua tán lá, tạo thành những đốm nắng lốm đốm trên nền đất. Sân viện không quá rộng, nhưng được chăm sóc tỉ mỉ. Một cây bạch đàn cổ thụ đứng sừng sững ở góc sân, cành lá xum xuê, tỏa bóng mát xuống phiến đá xanh bên dưới. Gió nhẹ thổi qua, làm những chiếc lá khẽ lay động, phát ra âm thanh xào xạc dễ chịu.

Dưới gốc cây, một bồn hoa nhỏ được xếp ngay ngắn, bên trong trồng đủ loại thảo dược cùng vài khóm hoa dại, sắc tím, hồng, vàng đua nhau khoe sắc. Xa hơn một chút là một giếng nước cổ, miệng giếng có lớp rêu phong bao phủ, bên cạnh đặt một chiếc gàu gỗ cũ kỹ nhưng vẫn được bảo quản sạch sẽ.

Chính giữa sân là một khoảng đất trống, lát bằng những phiến đá vuông vức, dường như được dùng làm nơi luyện tập. Ở đó có vài vết xước nhỏ, chứng tỏ đã trải qua không ít lần rèn luyện võ thuật. Gió sớm mang theo hơi nước từ giếng, hòa cùng hương cỏ cây thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh vừa tràn đầy sức sống.

Bắc Minh Dạ đứng giữa sân, phóng tầm mắt nhìn xung quanh, hít sâu một hơi, cảm nhận sự trong lành của buổi sớm mai. Hắn vươn vai, để cơn gió mát lùa qua áo, lòng thầm nghĩ: "Một nơi yên bình như thế này, thật thích hợp để rèn luyện."

Sau đó, hắn xoay xoay cổ tay, cổ chân, làm nóng cơ thể trước khi bắt đầu buổi tập luyện.

"Thiếu gia định tập thế nào trước?" Ánh Nhi đứng bên cạnh, tò mò quan sát.

"Hít đất trước, sau đó đến gập bụng, bật nhảy và chạy bộ." Bắc Minh Dạ đáp, ánh mắt đầy quyết tâm.

Nói rồi, hắn chống hai tay xuống nền đất, cơ thể căng cứng khi bắt đầu động tác hít đất. Ban đầu, mọi thứ khá thuận lợi, nhưng chỉ sau vài chục lần, cánh tay hắn bắt đầu run rẩy, cơ bắp đau nhức vì lâu ngày không vận động. Mồ hôi lấm tấm trên trán, từng giọt chảy dọc theo sống lưng.

Ánh Nhi nhìn thấy vậy, không khỏi lo lắng: "Thiếu gia, nếu quá sức thì nghỉ ngơi một lát đi."

"Không sao... chỉ là lâu rồi không tập, cơ thể chưa quen thôi." Bắc Minh Dạ nghiến răng, kiên trì tiếp tục. Ở kiếp trước, hắn từng vượt qua những bài huấn luyện khắc nghiệt hơn thế này nhiều, chỉ là cơ thể hiện tại quá yếu, không thể so sánh được.

Sau khi hoàn thành hít đất, hắn nằm ngửa ra đất, bắt đầu gập bụng. Mỗi lần nhấc người lên, hắn đều cảm nhận được từng thớ cơ căng lên, như đang nhắc nhở rằng cơ thể này chưa đủ mạnh mẽ. Nhưng điều đó càng khiến hắn quyết tâm hơn.

Bên cạnh, Ánh Nhi yên lặng quan sát, trong lòng dâng lên một tia kính phục. Thiếu gia của nàng không có thiên phú võ đạo xuất sắc, thể trạng cũng không tốt, nhưng ý chí lại cứng cỏi hơn bất cứ ai.

Sau khi hoàn thành các bài tập, Bắc Minh Dạ thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Dù cơ thể rã rời, hắn vẫn cảm nhận được sự biến đổi nhỏ bé, như thể từng tế bào đang thức tỉnh.

Sau một lúc nghỉ ngơi, Bắc Minh Dạ chậm rãi đứng dậy, đôi mắt lóe lên tia suy tư. Hắn vặn mình một chút, cảm nhận cơ thể đã dần hồi phục lại sau buổi tập luyện khắc nghiệt.

"Hiện tại, ta muốn thử dùng nhục thân thi triển Tinh Linh Quyền Thú , xem sức mạnh ra sao."

Vừa dứt lời, hắn chợt nhớ đến một chuyện liền quay sang hỏi Ánh Nhi:

"Hôm trước ta có nhận được Hoàn Thể Đan , đó là đan dược Tam Phẩm. Nhưng nếu dùng chỉ để hồi phục sức lực và cơ bắp, liệu có ổn không?"

Ánh Nhi nghe vậy thì hơi trầm ngâm một lát rồi đáp:

"Hoàn Thể Đan là đan dược có tác dụng phục hồi nhục thân và hồn lực rất tốt, thường thì Võ Sư Cảnh có thể sử dụng mà không lo ngại. Nhưng hiện tại thiếu gia mới chỉ là Võ Đồ Ngũ Trọng, nhục thân vẫn còn yếu. Nếu uống nguyên viên, e rằng cơ thể không chịu nổi, có thể dẫn đến bạo thể mà chết."

Nghe vậy, Bắc Minh Dạ khẽ cau mày, không ngờ tác dụng phụ lại đáng sợ đến thế.

"Chỉ một viên đan dược mà đã nguy hiểm như vậy sao?"

Hắn vốn muốn nhanh chóng khôi phục thể trạng để gia tăng cường độ luyện tập, nhưng xem ra không thể tùy tiện sử dụng.

"Vì dược liệu trong đó đều là Tam Phẩm , muốn phục dụng cần phải cân nhắc kỹ. Không phải loại đan dược nào cũng thích hợp cho mọi tu chân giả, dùng sai cách có thể tự hủy hoại chính mình."

Ánh Nhi nhẹ giọng giải thích, ánh mắt đầy nghiêm túc.

"Vậy nếu ta cắt ra một miếng nhỏ, chỉ cỡ móng tay thì sao? Đan dược đó còn tác dụng nữa không hay chỉ có thể dùng một lần?"

Bắc Minh Dạ hỏi tiếp, trong lòng vẫn muốn thử tìm cách tận dụng nó.

"Có thể cắt ra, nhưng đan dược chỉ có thể phục dụng một lần. Nếu cắt nhỏ, dược tính sẽ thất thoát qua lỗ hổng, cuối cùng cũng mất hết tác dụng."

Ánh Nhi đáp.

"Vậy thì thôi vậy."

Bắc Minh Dạ nhún vai, tạm thời gạt bỏ ý định đó.

Nhưng ngay sau đó, Ánh Nhi chợt nghĩ ra một cách khác, liền đề nghị:

"Nếu thiếu gia hòa tan nó vào nước, dược liệu có thể giữ được trong vài canh giờ trước khi hoàn toàn tiêu tan. Thiếu gia có muốn thử không?"

Nghe vậy, ánh mắt Bắc Minh Dạ sáng lên.

"Ý kiến hay!"

Hắn lập tức bước vào trong phòng, lấy ra một chiếc hồ lô đầy nước.

Mở nắp bình ngọc, hắn lấy viên Hoàn Thể Đan bỏ vào trong, lắc nhẹ để dược lực hòa tan.

"Bây giờ thiếu gia hãy uống một ngụm nhỏ trước. Nếu cảm thấy cơ thể không có phản ứng tiêu cực thì có thể tiếp tục sử dụng."

Ánh Nhi nhắc nhở.

"Được, để ta thử."

Bắc Minh Dạ gật đầu, nâng hồ lô lên uống một ngụm nhỏ, chỉ bằng một chum rượu.

Ầm!

Ngay khi dược lực chảy vào cơ thể, một luồng khí nóng lập tức lan tỏa khắp toàn thân. Hắn cảm nhận từng thớ cơ căng lên, lực lượng bên trong như tràn trề sinh khí, cơ bắp nhanh chóng được phục hồi và trở nên mạnh mẽ hơn.

Cảm giác hưng phấn chưa từng có bao trùm lấy hắn, như thể toàn thân đang được tái sinh.

"Bây giờ thiếu gia có thể thoải mái thi triển Tinh Linh Quyền Thú rồi!"

Ánh Nhi mỉm cười, hài lòng trước phản ứng tích cực của Bắc Minh Dạ.

"Được!"

Bắc Minh Dạ hít sâu một hơi, nắm chặt hai tay, cảm nhận sức mạnh mới tràn ngập trong cơ thể. Hắn lập tức xoay người, bước đến khoảng sân trống, bắt đầu thực hiện võ kỹ.

Ầm! Ầm! Ầm!

Những tiếng nổ trầm đục vang lên. Gốc bạch đàn cổ thụ ở góc sân nhanh chóng trở thành "bao cát" đáng thương cho Bắc Minh Dạ. Trên thân cây vốn hoàn hảo vô khuyết, giờ đây xuất hiện vô số dấu quyền in hằn.

Dưới ánh mặt trời, mồ hôi nhỏ xuống theo từng đòn đánh, nhưng đôi mắt Bắc Minh Dạ càng lúc càng sáng rực.

Chuỗi ngày tập luyện tiếp tục kéo dài, cho đến tận khi hoàng hôn buông xuống…

...

Khi màn đêm buông xuống, Bắc Minh Dạ mang theo một thân hùng phong trở về nhà. Nếu không phải vì cái bụng đói meo đang không ngừng kháng nghị bằng những tiếng ọt ọt đầy oán trách, hắn dám chắc bản thân sẽ tiếp tục điên cuồng rèn luyện cho đến hết ngày hôm nay.

Vừa bước vào trong, hắn chợt trầm ngâm một lát, sau đó lên tiếng hỏi Ánh Nhi:

"Hiện tại ta đã có thể thi triển một quyền kình hoàn hảo với toàn bộ sức mạnh, nhưng có một điều ta không hiểu. Dù hồn lực được bồi đắp từ đan dược lẫn quá trình hấp thu tự nhiên, ta vẫn không thể đột phá lên Võ Đồ Ngũ Trọng . Nàng nghĩ nguyên nhân là gì?"

Nghe vậy, Ánh Nhi hơi suy tư rồi nhẹ giọng giải thích:

"Việc đột phá huyệt trọng không phải là điều đơn giản. Để phá tan xiềng xích trói buộc kinh mạch, cần một lượng hồn lực cực kỳ mạnh mẽ và tinh thuần. Nghe qua thì có vẻ dễ dàng, nhưng đối với tu chân giả giai đoạn đầu, đây là một cửa ải vô cùng khó khăn.

Hơn nữa, thiếu gia có lẽ đã quên, trước đây cơ thể người từng chịu thương tổn nghiêm trọng. Kinh mạch và đan điền của thiếu gia đã bị tổn hại không ít, đặc biệt là sau lần té núi suýt đứt gân mạch vĩnh viễn. Nếu không nhờ có người ra tay cứu giúp, e rằng cả đời này thiếu gia chỉ có thể nằm trên giường, sống như một phế nhân."

Bắc Minh Dạ nghe xong, khẽ nhếch môi, lắc đầu cảm thán:

"Chậc chậc… Xem ra ta có chút nóng vội rồi."

Hắn thở dài một hơi, tạm thời không suy nghĩ thêm về chuyện này nữa. Thay vào đó, hắn nhanh chóng trở về phòng, tắm rửa thanh tẩy cơ thể rồi đến phòng ăn để lấp đầy cái bụng đang cồn cào.

(Còn tiếp...)

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free