Được Giao Quản Lý Lớp Học Toàn Cá Biệt, Sao Lại Trở Thành Võ Thần Điện Rồi? - Chương 4: Chapter 4: Độ tương thích
Tô Dương vẫn đang trầm tư, không hề có phản ứng gì.
Mọi người lập tức ngơ ngác.
Hả!?
Sao lại không ngã xuống co giật vậy!?
Không đúng chứ!
Thiếu nữ gần nhất không nhịn được lên tiếng: “Thầy, thầy ơi?”
Tô Dương đang trầm tư đột nhiên bị tiếng nghi vấn kéo về thực tại, vô thức đáp lại: “Có chuyện gì vậy?”
“Chân có tê không ạ?”
Tô Dương trợn mắt.
Vừa lên đã bắt tôi gọi cô là mẹ á!? (Tê trong tiếng Trung đọc là ma, đồng âm với từ mẹ cũng đọc là ma)
Cô không thấy mình quá đường đột sao!?
“Tốc độ tiến hóa của hung thú vượt xa những gì chúng ta tưởng tượng. Trong vòng chưa đầy 200 năm, hung thú đã bắt đầu tiến hóa theo hình dạng con người, thậm chí còn học võ đạo giống như loài người.”
“Biết mình biết người, trăm trận trăm thắng.”
“Muốn đánh bại hung thú, chúng ta phải hiểu rõ về chúng!”
“Hung thú được chia làm ba loại chính: loài thuần thú, loài bán thú và loài giống người.”
“Loài hung thú giống người hiện nay rất hiếm, là loài hung thú hung dữ nhất, thực lực cực kỳ đáng sợ, gần như tương đương với cấp độ Võ Hoàng, có trí tuệ giống con người, chiếm vị trí lãnh đạo tuyệt đối trong thế giới hung thú khắc nghiệt!”
Trong lớp học, Tô Dương đang giảng bài về môn Thường thức võ đạo, nói chuyện một cách tự tin.
Ngoài lý thuyết và thực hành võ đạo, môn Thường thức võ đạo cũng là một trong ba môn thi chính của kỳ thi đại học võ đạo.
Điều kỳ lạ là, trong suốt quá trình giảng dạy của anh, không một học sinh nào trong lớp 10-5 gây rối, thậm chí tất cả đều chăm chú nhìn anh.
Điều này khiến Tô Dương cảm thấy hơi bối rối, anh có linh cảm không ổn!
Lớp 10-5 đã đuổi ba giáo viên chủ nhiệm rồi, không có lý nào lại ngoan ngoãn như vậy!
Anh không tin lũ quỷ sứ này sẽ hợp tác với mình chỉ vì anh đẹp trai!
Việc gì bất thường ắt có lý do, chắc chắn chúng đang âm mưu gì đó để hại anh rồi.
Chẳng qua Tô Dương cũng không quan tâm lắm, với kỹ năng Sư Giả Vô Địch của mình, mọi mưu mẹo đều vô dụng.
Anh đã quyết tâm đối đầu với lớp 10-5!
Dù sao anh còn hy vọng dựa vào việc hướng dẫn học sinh tiến bộ để nhận được phản hồi sức mạnh, thay đổi số phận, đạt đến cấp độ Võ Thánh nhất phẩm, bước lên đỉnh cao cuộc đời và cưới được nữ Võ Thần nữa.
Vì vậy, vừa tan học, Tô Dương liền để lớp 10-5 tự học, rồi lập tức đến thư viện trường để tìm tâm pháp phù hợp cho Chu Đào.
Tuy nhiên, khi Tô Dương vừa rời đi, mọi người trong lớp lập tức tụ tập xung quanh Lý Nhất Minh.
“Chuyện gì vậy!?”
“Cái Tấn Lôi châm của cậu không sạc pin à!?”
“Tại sao họ Tô kia chẳng có chuyện gì sất vậy!?”
“Tôi không biết nữa!”
Lý Nhất Minh kéo tay áo lên, lộ ra thiết bị bắn kim để kiểm tra.
Cậu cũng thắc mắc suốt cả buổi học.
Đáng lẽ Tấn Lôi châm của cậu không thể nào có vấn đề được.
Sau khi kiểm tra kỹ, Lý Nhất Minh càng thêm bối rối.
“Không có vấn đề gì cả!”
“Cậu xem kìa, đèn hiệu đều hiển thị màu xanh!”
“Năng lượng điện đầy đủ!”
Mọi người đưa mắt nhìn kỹ, quả nhiên thấy đèn hiển thị nhỏ của thiết bị phóng đều màu xanh, cho thấy mọi thứ đang hoạt động bình thường.
“Không có lý nào! Nếu như mọi thứ đều bình thường, sao họ Tô lại cứ như không có chuyện gì vậy!”
“Hay là tôi bắn cậu một phát thử xem?”
“Cút đi! Tôi không thử đâu!”
Ngay lúc mọi người đang bối rối, đột nhiên từ phía bục giảng vang lên một tiếng hét: “Vãi!”
“Có chuyện gì vậy?”
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía đó, chỉ thấy lớp trưởng Chu Đào đang ngơ ngác nhặt lên một cây kim loại đã gãy làm đôi.
Sắc mặt tất cả mọi người đột nhiên thay đổi.
Lý Nhất Minh trợn mắt: “Cái này… sao lại thế được!?”
“Tấn Lôi châm được làm từ kim loại cường hóa, không thể nào gãy được!”
“Hay là hàng giả hàng nhái!?”
“Nói bậy!” Lý Nhất Minh vội vàng nói: “Trước đây nó không phải dùng rất tốt sao?”
Mọi người chợt nhớ lại, giáo viên chủ nhiệm đầu tiên từng bị Tấn Lôi châm đâm trúng, lập tức ngã xuống đất, co giật toàn thân.
Chu Đào quan sát cây kim gãy, sắc mặt trầm xuống: “Không phải do cây kim.”
Mọi người đều ngơ ngác.
“Vậy là do cái gì?”
Chu Đào vẻ mặt nghiêm túc đặt hai mảnh kim loại gãy trước mặt mọi người: “Các cậu nhìn kỹ đoạn này xem.”
Mọi người đưa mắt nhìn xuống, đồng loạt hít một hơi lạnh.
Phần nhọn của cây kim đã bị dẹt hoàn toàn.
“Cái này…” Thiếu nữ cầm chùy hít một hơi lạnh, đồng tử co rút lại: “Có nghĩa là gì vậy!?”
“Cậu không biết thì đừng tỏ ra mặt đó được không!?”
“Tạo bầu không khí một chút cũng không được sao!”
Chu Đào không nhịn được lườm một cái, mở miệng giải thích: “Chỉ khi đâm vào bề mặt cứng thì nó mới có thể gãy làm đôi, mà chúng ta đều tận mắt thấy Tấn Lôi châm đâm vào chân thầy ta!”
“Vậy thì sao?”
Chu Đào im lặng một lát, rồi đưa ra phán đoán của mình.
“Gân cương cốt thép, Võ Tôn lục phẩm!”
Thư viện.
Tô Dương lấy thẻ căn cước của mình ra để xác minh, rồi bước vào bên trong thư viện.