Được Hắc thánh nữ chiều chuộng, tôi cũng phải đáp lại cô ấy thôi! - Chapter 12: Thánh nữ và những rắc rối.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Chương 01: Thánh nữ và những rắc rối.
[Aya.]
"Ừm, loại này và này đều ổn. Chỉ còn cái này thôi--"
Ngay lúc này đây, tôi đang kiểm tra lại số lượng của các vật dụng y tế.
Việc này vốn không nằm trong nhiệm vụ của tôi, nhưng vì thật khó để từ chối giáo viên, tôi đã làm.
Tôi cố gắng ghi vào cuốn sổ nhỏ của mình những món đã hết, không tạo ra tiếng động lớn vì giáo viên đã báo có một học sinh bị bóng đập vào mặt dẫn tới chảy máu, và đang nghỉ ngơi sau tấm rèm đằng kia.
Có vẻ cậu ấy bị chảy máu rất nhiều.
Ngay khi chuẩn bị ra ngoài để báo cáo đã hoàn thành nhiệm vụ, cánh cửa phòng y tế đột nhiên trượt mở.
"Xin lỗi, nhưng giáo viên đang không có ở đây, nếu muốn thì cậu có thể dùng dụng cụ y tế để điều trị tự nhiên."
"Không sao đâu, tớ rất vui vì cậu ở đây đấy, Thánh nữ."
"Cậu cần gì từ tớ?"
Tôi không thích cái cách gọi này, rất không thích, và đang nở trên môi một nụ cười giả tạo.
"Anh yêu em, xin hãy hèn hò với anh."
......... Lại nữa sao.....
Chắc là vì Giáng sinh, nên dạo gần đây tần xuất tôi nhận được lời tỏ tình tăng lên.
"Rất xin lỗi." Tôi từ chối khi cố giữ nụ cười giả tạo trên môi.
"Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu với tư cách là bạn bè."
"Tớ không thực sự hiểu 'bạn bè' là gì, vậy nên xin lỗi, tớ không thể làm bạn với một người mà tớ không quen biết gì."
Kể cả có một trường hợp làm bạn, không thể nào tiến tới bước hẹn hò được đâu.
Người này, tiếp cận tôi với một động cơ khác làm bạn, và tôi không muốn nó.
"Đó là lý do tại sao chúng ta nên làm bạn trước đấy, từ đó cậu có thể hiểu hơn về tớ."
Không.
Khó chịu thật.....
"Thôi nào, đừng dè dặt thế chứ."
Dù đã từ chối lời kết bạn từ Mitsuki, nhưng đó là chuyện khác......
Mitsuki không hề mất kiên nhẫn như người này, cậu ấy tôn trọng cảm xúc của tôi.
"Dù có nói gì, không là không."
"Tại sao chứ hả!?"
"Vì tớ không muốn. Xong chưa vậy? Tớ còn việc phải làm."
Chắc như vậy là đủ rồi nhỉ.
Ngay khi định rời đi, tên ấy lập tức đứng chặn trước tôi.
"Chỉ vì khuôn mặt xinh đẹp thôi sao? Tao đã cố tình bị thương chỉ để tới gặp mày thôi đấy."
"Đau quá...... Làm ơn buông tôi ra."
"Thôi nào? Tao đã phải chịu đau vì muốn được mày chạm vào đấy, hiểu chứ?"
Cánh tay tôi bị một lực mạnh nắm lấy, và những lời lẽ đe dọa liên tục được đưa ra.
Kinh tởm.......
"Thôi nào, có gì to tát đâu chứ? Nghe tớ nói này, kết bạn và đi chơi cùng nhau, chẳng phải rất bình thường sao?"
Lực trên tay tôi càng lúc càng mạnh hơn, hốc mắt tôi lập tức nóng lên, những giọt nước bắt bắt đầu trào ra.
"Được rồi---"
Hết cách, chỉ có thể chiều theo hắn thôi. Ngay khi tên đó buông ra, tôi sẽ chạy thật nhanh.
Chợt, tấm rèm đóng kín nãy giờ bỗng bị giật mạnh ra.
Cái gì.....
Đúng là có một học sinh đang dưỡng thương ở đây, nhưng........ Là cậu ấy sao?
Là Tsukishiro-kun.........
"Ồn ào quá." Cậu ấy nói một cách cộc lốc.
Tên tán tỉnh tôi nhưu thể bị chọc tức, hắn buông tôi ra và bước nhanh tới chỗ Tsukishiro-lun.
"Này, lo chuyện của mày đi."
"Ồn ào thật. Mày không biết cách giữ im lặng à?"
"Chậc......"
Tên tán tỉnh nhíu mày khó chịu, trông như thể sắp lao vào Tsukishiro-kun. Thế nhưng, thái độ cậu ấy vẫn không thay đổi, ngồi trên giường và trừng mắt.
Chắc chắn rồi, tôi có thể hiểu cảm giác giấc ngủ bị gián đoạn, nhưng liệu có cần thiết phải tranh cãi về chuyện đó không?
......... Nhưng mà, dù nhìn theo cách nào đi nữa, Tsukishiro-kun vẫn bất lợi về mặt thể hình.
So với Tsukishiro khá mảnh khảnh, tên tán tỉnh lại rất vạm vỡ.
"Hửm? Nhìn mày quen quen..... Ồ, là cái thằng thua cuộc ở lễ hội thể thao à? Tao ghét những kẻ như mày, không có chút cố gắng nào. Giờ thì cút đi, như lúc đó ấy."
"Thế sao? Ai quan tâm việc mày có ưa tao hay không? Nhân tiện, đừng có nói về cái 'sự cố gắng' của mày."
Tsukishiro-kun làm vẻ mặt buồn nôn, tỏ rõ sự coi thường.
"Không phải!"
"Ồ. Thế thì đi mà hỏi Ichinose."
Cổ họng tôi nghẹn lại khi câu chuyện đột ngột chuyển hướng sang mình. Sự im lặng của tôi dường như phủ nhận lời nói của cậu ấy.
"Thấy chưa? Nếu mày dốc hết sức mình, mày có thể thay đổi cảm xúc của người khác. Tao sẽ kết bạn với Thánh nữ và đón Giáng sinh cùng cô ấy. Giờ hiểu rồi thì cút đi." Tên tán tỉnh nói.
"....... Sao mày vô tư thế nhỉ? Cô ấy đang khóc đấy, thằng ngu ạ."
Nghe vậy, tôi hoảng hốt lau đi những giọt nước mắt không rõ chảy xuống từ bao giờ.
Cậu ấy vẫn nhận ra.......
Tôi không cố gắng tỏ ra đáng thương, nhưng....... Gì thế này?
Càng lau, nước mắt của tôi càng rơi nhiều hơn. Tôi cúi đầu, nghiến chặt răng.
Tôi phải tự bảo vệ mình, nếu không sẽ chẳng thể sống sót trong thế giới này. Nhưng, ngay khoảnh khắc vừa rồi, tôi đã ao ước có ai đó bảo vệ mình, và cậu ấy đã xuất hiện.
"Làm cô gái mày thích trông ra như thế rồi mà vẫn còn muốn tiếp tục?"
"......... Câm miệng."
"Nhìn đi, hiểu đi. Cô ấy đang từ chối mày đấy."
"Chậc, đủ rồi đấy---"
Như thể chuẩn bị đón nhận một cú đánh, Tsukishiro-kun nhắm mắt lại. Tôi lập tức chạy tới, cúi người.
"Xin lỗi, hiện tại tớ không có ý định hẹn hò với ai cả."
Vì cảm xúc của chính tôi, và vì Tsukishiro-kun.
"Và tớ cũng không có ý định làm bạn với cậu. Không phải bây giờ, cũng không bao giờ."
".......... Chậc, phiền phức, chẳng dễ thương gì hết" Tên tán tỉnh tặc lưỡi và hậm hực bỏ đi.
Căn phòng giờ chỉ còn lại tôi và Tsukishiro-kun.
".......... Đúng là một tên ích kỷ."
"........ Sao cậu lại làm thế, gây sự chứ… Tớ biết ơn cậu đã cứu tớ, nhưng đáng lẽ cậu nên để tớ yên. Tớ quen với chuyện này rồi, và… tớ không muốn cậu bị tổn thương vì tớ nữa."
Tôi không muốn cậu ấy tổn thương vì mình--
"Tớ bị thương thì cũng có sao đâu, đằng nào cậu cũng sẽ băng bó giúp tớ mà."
..........
Tất nhiên rồi, vì cậu ấy tin tưởng tôi mà.
Sự bình yên này, cảm giác mệt mỏi này----
◆ ◆ ◆
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!