Được Hắc thánh nữ chiều chuộng, tôi cũng phải đáp lại cô ấy thôi! - Chapter 2: Lời mở đầu.
trans: SHIA-/1911.
edit: SHIA-/1911.
===========================================================================================================================================================================================================================================================================
Lời mở đầu.
"Tớ ghét cậu." Ngay lúc này đây, Ichinose Aya, đang tuyên bố một cách dõng dạc.
Mái tóc đen dài nhẹ lay theo chuyển động.
Vẫn như mọi khi, khuôn mặt dễ thương xinh đẹp như vậy, mà lại buông ra những lời tàn nhẫn như thế.....
Nghe những lời nói phát ra từ đôi môi nhỏ hồng hào kia, Tsukishiro Mistuki, lại không mấy bận tâm, vì cậu đã quen rồi.
Có vẻ như sự không để tâm ấy đã làm Aya tức giận rồi, cô nheo mắt lại và trừng lên.
Mistuki cũng không chịu thua kém, cậu cũng trừng mắt lên sắc bén.
Hai ánh mắt chứa đầy 'sát ý' chạm nhau, kéo lên nhưng tỉa lửa khét lẹt.
Cuộc chiến bắt đầu.
Vậy, chuyện gì đã xảy ra sao? Đi mà hỏi chiếc pudding ở trên bàn kia kìa!
Đây là chiếc bánh pudding cuối cùng trong ba chiếc mà hai người đã cùng mua tại siêu thị, và bây giờ, chính nó lại trở thành ngòi nổ cho cuộc chiến này.
À, nhân tiện thì, họ không có dành nhau đâu, cả hai là đang cố nhường nó cho đối phương đấy......
"Sao cậu lại cố để biến tớ thành một đứa tham ăn vậy?"
Aya phồng má lên phản đối, hai bàn tay nhỏ nhắn cũng giơ lên trước ngực, tạo thành nắm đấm.
"Vì trông cậu có vẻ muốn ăn."
"Nhưng cậu là người mua, thì cậu phải ăn nó chứ." Cô nàng dứt khoát phản biện lại.
Nhưng mà nhé, nếu bây giờ mà Mistuki thực sự ăn, cô nàng này sẽ bĩu môi lên mất....... Ừm, Aya là như vậy đấy.
Dù nhìn từ vẻ mặt thì cô nàng này đang thèm lắm rồi, thế mà cái miệng nhỏ kia vẫn ngoan cố không chịu thành thật đấy..
...
Sau một hồi suy nghĩ, Mistuki đưa ra một đề xuất.
"Chơi kéo-búa-bao để phân định nào."
"Tại sao tớ phải cạnh trạnh tới mức đó chỉ để có được nó?"
"Tớ không nói cho cậu biết lý do đâu, vì cậu sẽ giận mất, và cậu cũng sẽ giận nếu tớ ăn nó."
"Vậy ý cậu tớ chính xác là một đứa tham ăn đó à!!"
Bỏ qua mấy lời càu nhàu của Aya, trò chơi bắt đầu.
Mistuki ra búa, còn Aya thì ra....... Kéo.
Hết cách rồi nhỉ.
Nhìn Aya- người đang lộ rõ sự thất vọng khi hai vai trùng xuống, Mistuki mở nắp hộp và múc một muỗng pudding. Càng giơ lên, cậu càng thấy được ánh mắt tiếc nuối xen lẫn thèm thuồng của cô nàng.
Thế này thì ăn sao nổi chứ.....
Cậu thở dài rồi đưa chiếc muỗng về phía Aya.
"Nếu chúng ta chia đôi thì mọi chuyện đều được giải quyết, đúng không?"
"..... Tớ đâu có nói là tớ muốn ăn pudding đâu."
"Được rồi, vậy thì tớ ăn đây-"
"Đ-Đợi đã, tớ ăn mà!"
Chịu thua trước sự quyến rũ của pudding, Aya hé miệng và háo hức đưa thìa lên.
Ngay lập tức, một nụ cười hạnh phúc nở rộ trên khuôn mặt xinh đẹp. Ngắm nhìn Aya đang vui vẻ, Mistuki tự nói với chính mình.
Tớ mua vì muốn làm Aya vui mà. Chỉ cần nở nụ cười như thế là được rồi.
"Đây, ăn thêm đi."
"......... Tớ ghét cậu......"
"Rồi, rồi."
Kháng cự trong tuyệt vọng à?
Nói những lời như vậy, mà cô nàng đỏ bừng, nhưng vẫn không thể ngăn được nụ cười hạnh phúc mỗi khi đưa thêm một muỗng pudding lên miệng.
Bướng bỉnh thật đấy.
Nhìn nụ cười ngọt ngào ấy, Mistuki nhớ lại, về sự kiện ấy, về thời điểm mà cậu đã tiếp xúc với cô- người được mọi người trong trường gọi là 'Thánh nữ'.
Sự kiện mà suốt đời, cậu cũng không thể quên----