Đuổi Theo Ánh Bình Minh - Chương 1: Chapter 1:
Trong nhà giam u ám, mùi tanh tưởi cùng tiếng gầm gừ của bọn quái vật không ngừng vang lên.
Gừ gừ, Răng rắc..
Tôi nghe thấy tiếng quái vật không ngừng nhai nuốt cơ thể tôi. Có lẽ vì sắp chết nên mọi cảm giác đau đớn đều biến mất, ánh mắt bắt đầu mơ hồ . Những dòng ký ức không ngừng chạy qua não hải.
Ký ức về thở thơ bé bắt đầu trở nên rõ ràng. Trước khi xuyên đến thế giới kỳ lạ và phi lý này. Tôi tên là Trần Nhật Minh, từng có một gia đình hạnh phúc, mẹ là y tá xã, ba là công nhân. Dù lương thấp nhưng vẫn đủ sống. Tôi bắt nhớ năm 4 tuổi vì mê chơi mà không về nhà. Kết quả là bị ba đánh 1 một trận rất đau. Và từ đó tui bắt đầu sợ ông. Năm 6 tuổi,mẹ dạy tôi có 1 lần mà truyền nước biển luôn. Lúc đó tôi sợ lắm nên cũng cố gắng học hành hơn dù kết quả vẫn xấu nhưng ít nhất mẹ không bị truyền nước biển nữa.
Năm 10 tuổi, tôi có thêm một cô em gái. Tôi đặt biệt danh cho em ấy là Đào. Nhỏ nhỏ hồng hồng rất dễ thương. Năm 15 tuổi, gia đình tôi đã khá giả hơn rất nhiều, tôi bắt đầu có mối tình đầu tiên của bản thân. Nhưng chỉ kéo dài được 3 tháng, 1 chiếc sừng đã mọc trên đầu tôi. Năm 16 tuổi, tôi bắt đầu bận rộn với những chuỗi ngày học mãi không hết. Dù mới lớp 10 nhưng lại phải chạy đua không ngừng với thời gian. Hên là nhà trường còn có lương tâm. Họ đã tổ chức chức cuộc dã ngoại lên núi ngắm sao băng.
À nhớ rồi, chính là chuyến đi đấy đã đưa mình đến nơi chết tiệt này. Đôi mắt bắt đầu mờ đi nhưng ký ức cũng dần dần rõ ràng hơn.
Khi đó màn đêm phủ xuống ngọn núi, những ánh sao trở nên sáng lấp lánh. Cả lớp chúng tôi gồm 32 người bắt đầu ngồi quay quanh ngọn lửa không ngừng cháy.
Lớp trưởng Nguyễn Thanh Việt, người có đôi mắt hay cười và có nốt ruồi phía cuối chân mày cùng Lớp phó Trần Linh, cô nàng có mái tóc ngắn cùng đôi mắt kín đen dày đôi mắt có quần thâm vẻ mặt chán nản bắt đầu kiểm kê lương thực mang theo cho lớp có đầy đủ hay không. Nếu thiếu để báo nhà trường để kịp lấy thêm trước khi các quán đóng cửa.
Võ Khánh Duy là lớp phó lao động. Cậu ta là một kẻ dỡ hơi nhưng nhờ có cậu ta mà lớp lúc nào cũng nhộn nhịp. Cậu ta vuốt mái tóc đã cắt sát đầu rồi cười nói.
" Thầy cô đi chơi hết rồi hay tụi mình cũng chơi cái trò gì đi"
Lê Thị Ngọc Ánh là một cô nàng xinh đẹp với đôi mắt hạnh giơ tay cười nói.
"Hay là chúng ta chơi trò nói thật hay thử thách đi. Tui muốn thử chơi trò này lâu lắm rồi. Hiếm khi có thời gian rảnh lại đông đủ như vậy chúng ta cùng chơi nha "
Trần Văn Phong nhìn cô ấy một cách ôn nhu rồi cười nói" Được thôi, cũng vui đấy. "
Nhìn cách người nói chuyện mà tôi cảm giác bong bóng màu hồng tràn ngập khắp nơi. Và bởi vì có Trần Văn Phong làm dẫn đầu. Mọi người dần thống nhất. Còn tôi thì không thích trò chơi này lắm nhưng chỉ đành chiều theo số đông.
Khánh Duy thấy mọi người đều chốt trò chơi đó liền cười ha ha nói " Vậy chơi trò đó nha, Mong cái đứa hỏi có lương tâm đừng hỏi kiểu tui đi vệ sinh bằng tay nào nha. "
Đấy, nó dỡ hơi và thô thật nhưng với biểu cảm và giọng điệu ấy khiến tôi và mọi người không ngừng cười được.
Trò chơi bắt đầu. Người đầu tiên chơi là Ngọc Ánh và Văn phong.
Hai người bắt đầu oẳn tù tì, kết quả là Văn Phong thua.
Ngọc Ánh cười hỏi " Thật hay Thách đây"
Lớp rất hưởng ứng mà lặp lại câu hỏi. Tôi cũng vui vẻ hùa theo dù sao cái nồi đâu đập vô đầu mình đâu.
Văn Phong rất thản nhiên đáp " tất nhiên là sự thật rồi"
Ngọc Ánh nhìn Văn Phong giọng êm ái " Nếu như em sao này chúng ta cùng xuyên tới thế giới xa lạ và em trở thành người khác thì anh sẽ làm sao tìm em"
.....
Một câu hỏi lạc tông khiến bầu không khí trầm xuống. Thằng Trọng không chịu được mà lên tiếng.
" Má ơi má, đây là trò chơi chứ không phải xô hẹn hò yêu đương chút chít gì hết. Ở đó mà kiếp trước kiếp sau. Không chơi được thì để tui, Vô nào các chị em ơi ~
Bầu không khí bắt đầu trở nên sôi động. Cuộc chơi bắt đầu nhộn nhịp. Có người chọn nói thật và phải kể những lần trộm xoài hoặc phải khai thật bản thân đã có người thương. Và mấy đứa chấp nhận thử thách thì còn hài hơn nữa. Thách nhảy 1 điệu múa cái thằng Tuấn nó nhảy điệu múa của khỉ đột rồi còn à hú nữa.
Cười theo đám bạn, tận hưởng tuổi trẻ vô lo. Cuộc đời học sinh tuy phức tạp nhưng lại đơn giản nhất.
Cuối cùng cả lớp cùng nhau nằm dưới đất ngắm nhìn từng ngôi sao băng vụt qua. Cảm giác thật bình yên.
Lúc đó tôi đã nghĩ vậy. Nhưng 1 thiên thạch đã rơi xuống chiếc xe của chúng tôi đang đi về khách sạn. Tất cả mọi người, 32 học sinh ở tuổi 16 đã không còn, một bác tài vui tính và là một người cha cũng không còn. Đều chôn thay dưới thiên thạch khổng lồ đấy.
*********
Mở mắt ra lần nữa Trần Nhật Minh ngơ ngác nhìn xung quanh. Hoàng hôn phủ xuống chân trời,cánh đồng cỏ khô không ngừng lắc lư. Đây là nơi hoàn toàn xa lạ, không phải trên núi.
Cậu ngơ ngác đứng dậy. Bỗng một cơn gió nóng luồng qua thân thể. Lúc này, cậu mới nhận ra bản thân đang mặc bồ đồ khi đang dã ngoại. Bộ đồ đã rách nát nhưng vẫn đủ để che đi thứ cần che.
Trần Nhật Minh giờ mới ý thức rằng có lẽ bản thân đã xuyên không. Bước đi trên đồng cỏ, ánh mắt của cậu vẫn thất thần nhìn hoàn cảnh xung quanh.
Rõ ràng mới nãy bản thân còn trên xe buýt rồi bị thiên thạch rơi xuống nhưng hiện tại thân thể vẫn còn nguyên vẹn.
Dù trong lòng tràn ngập những câu hỏi. Nhưng cậu vẫn ý thức được bản thân đang ở nơi xa lạ và trời sắp tối rồi.
Cố nén nổi sợ hãi và bất an, Trấn Nhật Minh nhanh chóng đi trên cánh đồng. Chỉ một lúc cậu thấy bóng dáng giống thành phố của con người. Đôi mắt cậu như lé lên một tia hi vọng. Bước chân không ngừng tăng tốc, khi đến thấy bóng người. Trần Nhật Minh kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt.
Hai đàn ông dáng người cao to, 1 người thì có cái bụng phệ một người thì râu dài lởm chởm. Trên người mặc đồ hở hang, có vài miếng sắt trên vai, tay và chân. Giống như áo giáp thời cổ đại. Bọn họ vậy mà tay cầm con dao ngắn không ngừng truy đuổi người phụ nữ.
Nàng thân thể tràn đầy thương tích, áo trên người đã tàn tạ đến mức chỉ cần đụng nhẹ sẽ rách ngay. Nàng không ngừng ráng sức mà chạy, nhưng có chạy tới đâu cũng không thể trốn thoát đc 2 người đàn ông to lớn. Nàng bị người đang ông bụng phệ kéo được tóc của cô , khi mái tóc bị kéo lên làm lộ ra nhan sắc xinh đẹp. Làn da nàng có màu lúa mạch chắc khỏe, khuôn mặt thon gọn, ngũ quan tinh tế với đôi mắt vàng lấp lánh cùng đôi môi gợi cảm và nốt ruồi đỏ xinh đẹp ở khoé mắt. Nhưng dù là xinh đẹp như vậy, người đàn ông kia lại không hề nhân từ. Đôi tay không ngừng tát mạnh vào khuôn mặt của nàng.
Cuối cùng nàng bị vứt xuống như rác thải, ánh mắt mờ mịch vì choáng váng bởi cú tát vừa rồi. Đến khi lấy lại tinh thần thì thấy ánh mắt của hai người đó nhìn cô với ánh mắt tràn đầy dục vọng.
" Dù phải đưa cô ta cho bệ hạ , nhưng ngài ấy không yêu cầu nàng phải còn trong trắng đúng không. Với lại nhìn dáng người tuyệt đẹp của cô ta chắc bị không ít đàn ông chơi qua rồi nhỉ"
Hai người đàn ông nhìn nhau rồi nở một nụ cười dam. Nàng ánh mắt tuyệt vọng, cố gắng chạy trốn tiếp nhưng bàn chân bị nắm chặt, không thể trốn thoát. Đến khi tay bọn họ bắt đầu sờ mó vào cơ thể nàng, rơi vào tuyệt vọng nàng đã nhanh tay đoạt lấy cây đao của họ. Nhanh chóng vung vẫy cây đao vào cơ thể bọn họ. Chém trúng tay bọn chúng khiến họ lui ra ngoài. Nàng ôm lấy tâm lý dù có chết cũng phải giết hoặc ít phải khiến bọn chúng bị thương.
Nàng cầm cây đao đâm thẳng về phía đàn ông bụng phệ. Nhưng chưa kịp đâm tới, nàng thấy tầm mắt của mình chợt bay cao và nghe tiếng rơi xuống đất. Người đàn ông đầy râu kia đã chém đứt cổ nàng. Máu phun tung té khắp nơi và rồi cơ thể nàng rơi xuống đất.
Trần Nhật Minh theo dõi toàn bộ quá trình, thân thể không kìm được mà run rẩy. Thân thể như mất sức lực mà ngã phịch xuống đất. Cậu mới 16 tuổi, là học sinh cấp 3 bình thường, đối với cảnh tượng như vậy cậu chỉ thấy trên phim. Nhưng hiện tại nó lại xuất hiện trước mắt cậu, một người giây trước còn giãy dụa giờ đã chết. Nó nhưng một con dao đâm vào tinh thần của Trần Nhật Minh.
Sợ hãi, muốn chạy trốn, muốn thoát khỏi nơi này. Cậu muốn về nhà. Nhưng tất cả đều không thể. Bởi vì họ đã chạy tới trước mặt cậu.
Vốn dĩ cự ly của Trần Nhật Minh với họ vào khoảng 100m nhưng bằng cách thần kỳ nào đó khi nghe tiếng động họ lại phóng nhanh tới mức chỉ cần 3, 4 giây là đã xuất hiện trước và sau lưng cậu.
Bọn chúng có vẻ bất ngờ khi thấy là một cậu nhóc. Hơn nữa trang phục có chụp kì lạ. Người đàn ông bụng phệ ánh mắt đầy kinh tởm nhìn Trần Nhật Minh
" Nãy tao lỡ giết đứa đàn bà kia, đang phân vân không biết kiếm ai thay thế để đưa lên cho bệ hạ . Vậy mà giờ có mồi ngon xuất hiện. "
" Dù là nam nhân, chúng ta không thích chơi kiểu đó. Nhưng bệ hạ mà, chơi kiểu gì cũng được. Hơn nữa nhìn nhóc con này trắng trẻo, dáng vẻ cũng không tệ. Khuôn mặt thì cũng đẹp đấy"
Trần Nhật Minh nghe họ nói vậy trong đầu không ngừng phác họa ra cảnh tượng tệ nhất. Cậu tranh thủ lúc bọn họ thảo luận liền muốn chạy trốn. Vừa chạy được ba bước thì cậu thấy cổ mình nhức nhối, ánh mắt tối sầm lại.
" Sao mấy bọn chuột nhắc này cứ muốn chạy ấy nhỡ. "
" Đành vác nó về thôi, bệ hạ chắc sẽ vui lắm đây "
Nếu sai sót thì cứ góp ý, mình sẽ cố gắng sửa