(Đã dịch) Dương Thần - Chương 234:
Lần này mặc dù không đoạt được Càn Khôn Bố Đại, thế nhưng cũng là một chiến thắng vang dội. Hai vạn tù binh, hai trăm chiếc đại hạm, thậm chí ngay cả trấn quốc đại hạm Mông Thần hiệu của Vân Mông cũng bị bắt giữ. Quả thật đây là chiến tích vĩ đại chưa từng có kể từ khi lập quốc. Không biết khi hoàng thượng nhận được văn thư báo tin thắng lợi thì mừng rỡ đến mức nào đây?
Lúc này chắc hẳn tin tức đã lan truyền khắp Ngọc Kinh thành. E rằng người người nhà nhà cũng đã đốt pháo ăn mừng rồi.
Chiếc Mông Thần hiệu này thật là lớn. Ta thấy mười chiếc Ngũ Nha đại hạm của chúng ta cũng chẳng bằng một nửa chiếc này. Nhìn này, trên sàn thuyền là một lớp da thép, rất cứng rắn, chẳng rõ là loại thép gì.
Mông Thần hiệu này tuy lớn, chắc chắn cũng rất kiên cố, cho dù đi đến biển bắc, đánh tới băng sơn, e rằng cũng không gặp phải bất cứ chuyện gì. Tuy nhiên, nó di chuyển lại quá chậm chạp, ngốn rất nhiều sức lực để điều khiển.
Can gì phải bận tâm nó là loại thép gì. Dù chậm hay nhanh, giờ nó cũng thuộc về triều đình. Tóm lại, phen này chúng ta lập công lớn rồi. Sau khi Hầu gia gửi văn thư báo tin chiến thắng, triều đình sẽ dựa theo danh sách mà ban thưởng công lao cho chúng ta. Chỉ mong được ban cho một chức tước. Ta đây theo Hầu gia đánh giặc vài năm, cũng tích cóp được chút tiền của, sau khi được phong tước sẽ lui về dưỡng già, không còn xông pha trận mạc nữa. Ở bên ngoài Ngọc Kinh thành tìm một nơi phong thủy thật tốt, mua vài trang viên, tậu dăm ba cô hầu, cưới thêm dăm bảy bà vợ. Cuộc sống như vậy chẳng khác gì thần tiên.
Trên chiếc trấn quốc đại hạm khổng lồ Mông Thần hiệu, rất nhiều quan lại cấp chỉ huy sứ đang hưng phấn bàn luận.
Đây là lúc khải hoàn trở về. Toàn bộ hạm đội của Vô Địch hầu được quét sạch mọi sát khí thường ngày, khắp nơi tràn ngập không khí hân hoan, phấn khởi.
Ngay cả những cao thủ không bao giờ nói cười tùy tiện, giết người không chớp mắt, khi đối mặt với một thắng lợi lớn như vậy, đoạt được nhiều chiến lợi phẩm như vậy, cũng không thể kìm được sự hớn hở, ai nấy đều nghĩ đến viễn cảnh tươi đẹp sắp tới.
Lần này, hạm đội của Vô Địch hầu tiến vào Mãng Hoang, đánh bại hạm đội của Vân Mông quốc, bắt được vô số tù binh và nô lệ. Hơn nữa còn bắt giữ được vô số hàng hóa trên đại hạm Vân Mông, gần như mỗi binh lính trong hạm đội đều có phần.
Tuy nhiên, khác với sự hưng phấn sôi nổi của các chỉ huy sứ và tướng quân; lúc này, ở tầng cao nhất của Mông Thần hiệu đại hạm, những nhân vật cấp cao của hạm đội, bao gồm chủ soái, tướng quân, thậm chí là các cao thủ cấp Quỷ Tiên, đều tụ tập đầy đủ ở đây. Họ dường như đang bàn bạc một chuyện trọng đại.
Trong lúc những người này đang thương lượng, bên ngoài được canh giữ bởi những người mặc khôi giáp vàng, tay cầm trường thương. Bọn họ chính là Càn Khôn Long Vệ, người nào người nấy đều tựa chiến thần, thân thể được đúc từ vàng ròng.
– Các ngươi có chắc không? Chuyện này có liên quan đến Xuất Vân quốc ư? Chuyện này quá mức quan trọng, tình báo không được phép có dù chỉ nửa điểm sai sót. Nói đi.
Ngồi giữa khoang thuyền là một thiếu niên, thân vận cẩm y, đầu đội tử kim quan, khuôn mặt tựa bạch ngọc, trên tay cầm một thanh chiết phiến, trông chẳng khác nào một công tử phong nhã bậc nhất Ngọc Kinh thành.
Thiếu niên này không phải ai khác, mà chính là Vô Địch hầu.
Lúc này hắn đã cởi bỏ quân trang, thu liễm sát khí, dẹp bỏ khí chất thống soái, trở thành một tài tử phong lưu.
Trong lúc lắng nghe, đôi mắt hắn tóe ra ánh sáng tựa thiểm điện, toàn thân dong dỏng cao tựa tinh thiết.
– Hầu gia. Tin tức tiểu nhân thu được không hề sai. Hạm đội của Phục Ba quân do Tiêu đại soái chỉ huy đã đến Thần Phong quốc để bán nô lệ và Ô Ma Kỳ Lân mã, sau đó đổi lấy một chiếc đào thần đại hạm rồi tiến ra biển. Ngay khi tiến vào hải vực giữa Thần Phong quốc và Xuất Vân quốc thì mất tích không dấu vết. Cùng lúc đó, các thương hiệu của công chúa Xuất Vân quốc, Thiện Ngân Sa, lại tiến hành giao dịch với tuần tra hạm của Tinh Hải quân. Bọn họ mua hai chiếc đào thần đại hạm, để lại rất nhiều manh mối. E rằng việc này và sự biến mất của hạm đội Phục Ba quân không thể không có liên quan, thậm chí ngay cả Tĩnh Hải quân cũng khó thoát khỏi liên đới.
Tên thám tử này vừa nói vừa rút từ trong ngực ra một quyển sổ gấp, dâng lên cho Vô Địch hầu xem xét.
Thiếu niên Vô Địch hầu gấp chiếc quạt trong tay, nhận lấy bản tình báo, lướt mắt qua một lượt, như thể đã ghi nhớ toàn bộ nội dung. Sau đó nhắm mắt lại, nghĩ ngợi một lát, rồi nói:
– Ngươi nói lại những tin tức trong này một lượt để mọi người cùng nghe rõ.
– Dạ!
Tên thám tử này lập tức thuật lại tin tức cho mọi người xung quanh nghe một lượt.
Trong khoang thuyền hiện giờ có Tiêu Ảm Nhiên, Trương Bá Hằng, Dao Thanh Tuệ, Dao Nguyệt Như, Thần Ưng Vương, năm vị Đại Quỷ Tiên. Ngoài ra còn có Vệ Thái Thương, Ngô đại quản gia, hai vị Đại Võ Thánh. Hơn nữa còn có ba người mặc soái bào, trông không hề tầm thường chút nào, toát ra khí phách của những đại tướng thống lĩnh mười vạn đại binh.
Từ trên thân thể ba vị đại tướng này tỏa ra khí độ ung dung tự tại, uy nghiêm hơn cả Nhan Chấn rất nhiều.
Họ chính là ba vị đại soái hải quân của Đại Kiền: Trấn Hải tướng quân Nhạc Đoạn Hành, Định Hải tướng quân Kỷ Băng Dương, Bình Hải tướng quân Liễu Quân Đao.
Ba vị thống soái thủy sư này đều là những đại tướng lừng danh, sánh ngang với Nhan Chấn của Tĩnh Hải quân hay đại soái Tiêu Thiên Nghiêu của Phục Ba quân. Trong quân đội của triều đình, họ đều là những chư hầu uy danh hiển hách một phương. Quyền thế trong tay họ không khác gì so với tuần phủ các tỉnh.
Lúc này, Vô Địch hầu triệu tập mọi người đông đủ là để điều tra rõ nguyên nhân hạm đội của đại soái Tiêu Thiên Nghiêu lại vô duyên vô cớ mất tích.
Đây là chuyện lớn không thể không làm rõ ngọn ngành, nhưng cũng không thể điều tra công khai trước mắt công chúng.
Chủ soái của Phục Ba quân, Tiêu Thiên Nghiêu, chưa nói đến việc đang mang tước vị bá tước nhị đẳng, mà bản thân quân chức của ông ta cũng là một quan lớn trấn giữ một phương. Một vị quan lớn mang theo hạm đội cùng một lượng lớn tài vật mất tích, một khi tin tức lan truyền ra ngoài, quả thực sẽ khiến triều đình nổi lên sóng gió.
Hơn nữa, trên thuyền của ông ta còn có long kỳ, thượng phương bảo kiếm, kim bài, ngang với một vị khâm sai.
Còn nữa, cao thủ Phương Tiên đạo Tiêu Thiểu Nam, bá tước tam đẳng, được triều đình ban danh hiệu Thiếu Dương chân nhân, cùng mười tám cao thủ đạo thuật của Thần Kiếm doanh, bảy vị phó chỉ huy sứ của Ngạn doanh, và hơn một ngàn binh lính. Tất cả đều biến mất không tung tích. Chuyện này quả thực không thể chấp nhận được.
Là chủ soái của đại quân ra biển chinh chiến lần này, Vô Địch hầu không thể không có một lời giải thích thỏa đáng cho triều đình.
Bằng không, cho dù hắn quyền cao chức trọng đến mấy, được hoàng thượng vô cùng sủng ái thì cũng sẽ bị chết chìm trong một biển tấu chương vạch tội của các ngự sử. Hoàng thượng muốn bênh vực cũng không tìm được lý do chính đáng.
– Chư vị nghĩ sao? Chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua, nhất định phải điều tra rõ ngọn ngành.
Ánh mắt Vô Địch hầu từ từ lướt qua mọi người bên dưới.
Ở đây mặc dù đều là cao thủ Quỷ Tiên, mỗi người đều là nhân vật tung hoành thiên hạ. Thế nhưng dưới ánh mắt của Vô Địch hầu, ai nấy đều lộ vẻ bồn chồn.
Ngô đại quản gia nhắm hai mắt lại, dường như đang tĩnh dưỡng.
Đôi lông mày dài của Vệ Thái Thương khẽ rung rung, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Dao Thanh Tuệ và Dao Nguyệt Như cũng im lặng không nói gì. Họ thuộc Dao Trì phái trên giang hồ, lần này đến đây chẳng qua là giúp đỡ Hải quân Đại Kiền trong đại sự vừa rồi, tất nhiên sẽ không muốn ôm đồm những việc không liên quan.
Tiêu Ảm Nhiên bỗng nhiên cất lời:
– Nếu đúng là có liên quan đến Xuất Vân quốc, vậy Hầu gia hãy lập tức mang quân đổ bộ lên đảo quốc Xuất Vân, bắt sống quốc vương của bọn chúng, áp giải về triều đình vấn tội. Hừ! Người khác có thể không biết, nhưng ta thân là tông chủ Phương Tiên đạo, sao lại không biết công chúa Thiện Ngân Sa của Xuất Vân quốc chính là Ngân Sa Vương, một trong Bát Đại Yêu Tiên thiên hạ. Chắc chắn là do yêu vật này ra tay độc ác. Hầu gia, bất luận thế nào, dựa theo tình báo, Xuất Vân quốc chính là đối tượng hiềm nghi lớn nhất. Chúng ta hãy mang quân đổ bộ lên Xuất Vân quốc đi. Xuất Vân quốc chỉ là một đảo quốc nhỏ bé, nhân khẩu chưa đến một trăm vạn, binh lực cũng chỉ vỏn vẹn hai vạn. Chúng ta muốn tiêu diệt chúng quả thực quá dễ dàng.
– Chuyện này tuyệt đối không thể được.
Bình Hải tướng quân Liễu Quân Đao lập tức nói:
– Tiêu chưởng giáo, người quản lý đạo môn, e rằng vẫn chưa thấu hiểu chuyện quốc gia đại sự. Xuất Vân quốc nhân khẩu tám mươi vạn, binh lực cũng chưa đến hai vạn. Chúng ta tất nhiên là tiêu diệt được. Thế nhưng hiện giờ quốc sách của Đại Kiền ta, hoàng thượng lấy nhân nghĩa để chiêu dụ các nước láng giềng, không phải động đến binh đao. Sau khi chúng ta diệt Xuất Vân quốc, các nước trên biển sẽ nghĩ gì đây? E r��ng Thần Phong quốc cũng sẽ cảm thấy bất an. Còn cả Lưu Châu? Bạch Vũ? Nhật Mục? Lưu Hạ? Các quốc gia này sẽ nghĩ thế nào đây? E rằng bọn họ sẽ đồng lòng cùng đối kháng lại với Đại Kiền ta. Điều này ảnh hưởng đến tình hữu nghị bang giao của hoàng thượng với các nước đó, các văn thần, ngự sử trong triều e rằng sẽ dâng tấu chương đàn hặc. Chúng ta cũng sẽ bị cách chức bắt giam thôi.
– Vậy thì làm thế nào bây giờ? Con trai Tiêu Thiểu Nam của đại sư huynh ta, giờ đây không rõ sống chết ra sao. Chết một cách không rõ ràng như vậy, lại còn mất cả bảo vật trấn phái của Phương Tiên đạo chúng ta là Tiên Đô Ngọc Hoàng sao?
Tiêu Ảm Nhiên rõ ràng là người nóng ruột nhất.
Tiêu Thiểu Nam là con trai của đại sư huynh hắn. Cũng là nhân vật trẻ tuổi triển vọng nhất có thể tu thành Quỷ Tiên. Bây giờ mất tích, e rằng lành ít dữ nhiều, lại còn mang theo cả Tiên Đô Ngọc Hoàng. Tổn thất như vậy Phương Tiên đạo không thể nào gánh chịu nổi.
– Điều này cũng không phải là không có khả năng. Thế nhưng trước mắt chưa có chứng cớ, đúng là không thể hưng binh vấn tội Xuất Vân quốc.
Ánh mắt Vô Địch hầu lóe lên, dường như đang suy tính điều gì đó.
– Như vậy đi, Vệ công, Ngô công, Trương đại tổng quản, Thanh Tuệ chủ, Nguyệt Đình cô nương, cùng ba vị tướng quân Trấn Hải, Bình Hải, Định Hải, hãy dẫn hạm đội trở về Đại Kiền. Ta cùng Thần Ưng Vương và Tiêu tông chủ sẽ đi một chiếc thuyền đến Xuất Vân quốc, gặp quốc vương của Xuất Vân, để làm rõ sự việc lần này.
Vô Địch hầu suy nghĩ một lát rồi đưa ra chủ ý.
– Nghe nói Hầu gia từ lâu đã nghe danh Ngân Sa Vương, một trong Bát Đại Yêu Tiên thiên hạ, chắc hẳn cũng muốn diện kiến xem nàng ta là một nữ tử thế nào phải không? Liệu có thể so sánh với Hương Hồ Vương Nguyên Phi không?
Thần Ưng Vương đột nhiên nói.
Vô Địch hầu sau khi quyết định, một lần nữa xòe chiếc quạt trong tay ra phe phẩy.
.............
Lúc này, ở trong Xuất Vân quốc. Hồng Dịch và Ngân Sa cũng không để tâm đến những chuyện đang xảy ra trên biển.
Dù sao biển khơi quá mức rộng lớn, cho dù thần hồn của hai người có cường đại gấp mười lần thì cũng không thể mỗi ngày đều phân hóa thần hồn để dò xét khắp vạn dặm hải vực, không thể nào nắm bắt hết mọi chuyện trên biển.
Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa lúc này đang chuyên tâm tu luyện đạo thuật. Họ muốn dung hợp giọt máu Tà Thần vừa đoạt được, sau đó chờ thời cơ độ lôi kiếp.
Khối thủy tinh to bằng nắm tay kia, giờ đây đang trôi lơ lửng giữa không trung, được thần niệm của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa cùng quấn lấy.
Đại Kim Chu đang đứng ngây ngốc ở trung tâm. Miệng nàng ta còn vương vãi nhiều vết bơ sữa, trên mình cũng dính cả nước trà sữa. Rất dễ nhận thấy nàng ta vừa ăn xong, rồi lại vừa tắm rửa xong.
– Kim Huấn Nhi. Muội đã hiểu rõ chưa? Dung hợp thần hồn lực của một cao thủ Lôi Kiếp. Đây là chuyện từ lúc thiên địa sơ khai đến nay chưa từng có. Hơn nữa, nhỡ chúng ta không luyện hóa được, hoặc thần hồn của tên Thánh Giả Đồ Nguyên này vẫn còn một tia thần niệm ẩn nấp bên trong, thì muội sẽ lâm vào vạn kiếp bất phục đó. Ta và Ngân Sa cũng không dám dung hợp. Muội phải ghi nhớ ��iều này.
Sau khi lấy Hám Thiên Cung, Vô Cực Tiễn ra ngoài, Hồng Dịch vuốt ve hai bảo vật của Đào Thần đạo, rồi quay về phía Đại Kim Chu đang đứng ngẩn người bên cạnh.
– Chuyện tốt như vậy, sao lại không muốn chứ? Nhanh lên, nhanh lên nào!
Đại Kim Chu nhảy chồm chồm, thân thể vàng óng lấp lánh, khiến nước sữa trà bắn tung tóe khắp nơi.
– Muội thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi chứ? Không phải là do nhất thời kích động sao? Gia tăng thực lực vốn dĩ phải trải qua muôn vàn khổ cực tu luyện mới có thể an toàn và ổn định.
Thiện Ngân Sa nhìn Đại Kim Chu, giống như đang nhìn thấy một hài tử tinh nghịch, trên khuôn mặt nở một nụ cười.
– Ngân Sa tỷ tỷ. Muội sớm quyết định rồi. Nếu muội phải một mình tu luyện, không biết đến bao giờ mới có thể tu luyện đến Phụ Thể, đừng nói là Phụ Thể Đại Thành, Phân Thần Hóa Niệm. Còn cả Sinh Tử Bình Chướng, cảnh giới Quỷ Tiên ở phía sau nữa. Huống chi Quỷ Tiên khó luyện như vậy, e rằng muội tu luyện cả đời cũng chẳng thành. Tuổi thọ của loài Kim Chu cũng không dài, nhiều nhất chỉ hơn hai, ba mươi năm. Muội bây giờ cũng đã bảy, tám tuổi rồi. Nếu như đột phá được Quỷ Tiên thì lập tức có thể ngẩng cao đầu. Gia gia của muội cũng vì điều này mới muốn thi triển đạo thuật Di Hồn, đưa hồn phách muội ra, biến muội thành người bình thường đấy. Nhưng khi biến thành người bình thường thì không thể tu luyện được nữa. Hôm nay có cơ hội như thế này, tại sao lại không thử một lần? Nhanh nào, nhanh lên chút nữa!
Đại Kim Chu lại nhảy lên một lần nữa. Làn da màu vàng của nàng cũng nhíu lại, khiến người khác cảm thấy nàng ta đang chau mày ủ rũ, lộ rõ vẻ lo lắng.
Di Hồn là một loại đạo thuật Phụ Thể. Kim Chu Pháp Vương thi triển Di Hồn cho Kim Huấn Nhi cũng là bởi vì sợ đến lúc nàng ta hết thọ nguyên mà không tu luyện đến cảnh giới Quỷ Tiên. Vì thế cũng chỉ có thể di dời hồn phách, cưỡng chế nhập vào một thân xác khác.
Tuy nhiên, sau khi Di Hồn, Kim Huấn Nhi sẽ biến thành người bình thường, không thể tu luyện được nữa, pháp lực sẽ ngày càng suy yếu, cuối cùng tiêu tán mất. Thế nhưng, so với việc sau khi thọ nguyên của thân thể Kim Chu cạn kiệt, thần hồn chỉ còn cách chờ chết thì đây vẫn là lựa chọn tốt hơn rất nhiều.
– Được rồi. Trước hết, chúng ta hãy hấp thu giọt máu Tà Thần này. Sau khi thần hồn lực tăng lên đáng kể, chúng ta sẽ luyện hóa hoàn toàn thần hồn của Thánh Giả Đồ Nguyên, để Đại Kim Chu cưỡng chế hấp thụ.
Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa trao đổi ánh mắt một cái.
Rắc!
Viên đá thủy tinh phong ấn giọt máu Tà Thần liền vỡ vụn. Một giọt máu mang theo luồng khí tức cường đại, cổ xưa, điên cuồng liền tản ra. Giọt máu này treo lơ lửng giữa không trung, sau đó phân tách làm ba phần. Hai trong ba phần bay thẳng về phía mi tâm của Hồng Dịch và Thiện Ngân Sa.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.