Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 240:

Chứng kiến Vô Địch hầu hậm hực phất tay áo, nổi trận lôi đình rời khỏi quốc yến của Xuất Vân quốc, ngay cả quốc chủ Thiện Quy Tàng lẫn quần thần đều không khỏi kinh sợ.

Ai nấy đều hiểu rõ, sự ra đi không lời từ biệt của Vô Địch hầu chắc chắn xuất phát từ một mối phẫn nộ tột cùng.

Trước bao nhiêu người như thế, hắn chẳng những bị Hồng Dịch công k��ch dữ dội, lại còn bị Thiện Ngân Sa trêu ngươi một phen. Đối với một nhân vật chiến công hiển hách, uy mãnh vô song, đến mức khiến cả Hoàng đế Vân Mông lừng lẫy cũng phải ăn không ngon ngủ không yên vì e ngại như Vô Địch hầu, chuyện này chẳng khác nào bị giáng một cái tát thẳng mặt.

Không, chuyện này còn đau đớn hơn một cái bạt tai nhiều.

- Quả nhiên là cao minh, chiêu này của Thiện Ngân Sa thật sự vô cùng lợi hại. Với sự uy nghiêm và tự tin của Vô Địch hầu, vậy mà hắn lại bất chấp lễ tiết, phất tay áo bỏ đi ngay giữa quốc yến, điều này chứng tỏ trong lòng hắn đã thật sự nổi giận rồi.

Hồng Dịch nhìn nhận, lần này Vô Địch hầu đến Xuất Vân quốc, thứ nhất đương nhiên là để điều tra cái chết của Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu, thứ hai chắc hẳn là vì Thiện Ngân Sa mà đến.

Với một nhân vật như Vô Địch hầu, khi muốn tìm đạo lữ, một yêu tiên như Thiện Ngân Sa chắc chắn là đối tượng lý tưởng nhất. Thế nhưng, vừa mới lúc nãy trên đại điện, hắn lại bị một kẻ "nhỏ yếu" là Hồng Dịch công kích, rồi cuối cùng còn bị Thiện Ngân Sa đứng trước đám đông công khai đạo lữ của mình.

Việc này giáng một đòn chí mạng vào tâm lý, lập tức gieo một mầm mống thất bại vào đạo tâm của Vô Địch hầu.

- Điều kỳ diệu nhất chính là, ta dùng thân phận 'nhỏ yếu' của một đại tông sư võ đạo, dữ dội công kích một võ thánh như ngươi, sau đó gieo vào lòng ngươi một nỗi uất ức. Tình huống này giống như một sĩ đại phu uy danh lẫy lừng, trên đường lại bị một tên khất cái hung hăng sỉ nhục một trận, hết lần này đến lần khác không cách nào phát tiết được, cực kỳ buồn bực trong lòng, nói sao cho hết nỗi khó chịu này. Là con người, ai mà chẳng có thất tình lục dục, hơn nữa thứ ngươi tu luyện cũng chẳng phải là Thái Thượng Vong Tình Đạo!

Hồng Dịch tính toán trong lòng.

- Chuyện hôm nay coi như là một đòn đả kích nho nhỏ đối với ngươi. Có lẽ không làm dao động được bản tâm của ngươi, thế nhưng ngươi nhất định sẽ phải tìm ta trả thù. Đến lúc đó, ngươi lại phát hiện ra ta là một cao thủ 'bán lôi kiếp', rồi mạnh mẽ đánh bại, áp ch��� ngươi. Khi đó, đạo tâm của ngươi sẽ thật sự bị phá hủy! Từ đó về sau, ngươi sẽ không bao giờ gượng dậy nổi nữa.

- Thậm chí, ngươi cũng sẽ mãi mãi dừng chân ở cảnh giới võ thánh thôi! Hơn nữa, hôm nay trước mặt văn võ bá quan của Xuất Vân quốc, ngươi đã mất hết thể diện, thì xem ngươi điều tra ta bằng cách nào đây, trừ phi ngươi có được chứng cớ xác thực, nếu không một khi chuyện này truyền ra ngoài, thì ai ai cũng cho rằng ngươi mượn việc công để trả thù riêng, có ác ý hãm hại mà thôi!

Hồng Dịch dĩ nhiên biết, lần này mình đã giáng một đòn đả kích nho nhỏ lên Vô Địch hầu. Mặc dù có thể không thực sự phá hỏng được đạo tâm của đối phương, thế nhưng đối phương nhất định sẽ ấm ức khôn nguôi, sau này sẽ một mình tìm đến mình, hoặc là đánh bại mình, hoặc là tự chuốc lấy nhục nhã một lần nữa, kiểu 'lấy răng trả răng, lấy mặt trả mặt'.

Nhưng lúc đối phương tìm đến mình, đột nhiên phát hiện đối thủ hóa ra lại là một cao thủ bán lôi kiếp, đánh bại hắn một cách thảm hại.

Nếu là như vậy thì quả thật là bi kịch của Vô Địch hầu, hoàn toàn phá hỏng đạo tâm của hắn.

Hồng Dịch tính rất đúng. Chỉ những hòa thượng cực kỳ bảo thủ, hay những tên hủ nho nhu nhược thì mới có thể nhẫn nhịn được, còn những người tu luyện phật, đạo, hay những nho giả chân chính có khí phách cốt cách thì chắc chắn sẽ hung hăng tìm cách trả thù.

Ngay cả Phật cũng có nộ hỏa, hơn nữa nộ hỏa của Phật lại vô cùng mạnh mẽ, khi nổi giận sẽ hóa thân thành Minh Vương diệt thế.

- Không biết Vô Địch hầu bị ta công kích như thế, khi nào thì hắn sẽ trả thù đây? Để xem hắn nhẫn nhịn được tới mức nào?

Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.

Với tu vi hiện giờ của Hồng Dịch, tất nhiên hắn không sợ Vô Địch hầu tìm mình trả thù.

Lúc ở trong Thiên Vu thành, Hồng Dịch tự tin rằng với tu vi của mình cũng có thể 'mài' chết tên Vô Địch hầu này. Huống chi bây giờ hắn lại hấp thụ được máu Tà Thần, lại vừa hấp thu được gần một nửa thần hồn của lôi kiếp cao thủ Thánh giả Đồ Nguyên?

Thành tựu hiện giờ của hắn đã là cao thủ hàng đầu trong gi��i đạo thuật. Giả sử đến một ngày nào đó, hắn trở thành nhân vật có thể sánh vai với Huyền Thiên Quán chủ, Chân Cương Môn Chưởng môn, Tinh Nguyên Thần Miếu Giáo hoàng, thì lúc đó tự nhiên không còn phải sợ một kẻ như Vô Địch hầu nữa.

Hơn nữa, lần công kích này của Hồng Dịch cũng khiến Vô Địch hầu không cách nào tra xét thêm được nữa.

Nếu như hắn tiếp tục tra xét thêm, tìm không được chứng cớ xác thực, thì sẽ bị hiềm nghi là mượn việc công báo thù riêng. Trừ phi Vô Địch hầu tiêu diệt hoàn toàn tám mươi vạn sinh mạng ở Xuất Vân quốc.

Điều này hiển nhiên là chuyện không thể nào làm được rồi.

Giao phong với Vô Địch hầu, lần này có thể xem như Hồng Dịch đã thắng một trận nho nhỏ.

Tuy nhiên, ngày sau vẫn còn phải giao phong dài dài.

Kể từ khi giết chết Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu, đoạt được khâm sai long kỳ, Hồng Dịch cũng biết rằng, điều này chẳng khác nào kết thù chuốc oán với Vô Địch hầu, không thể nào hợp tác với hắn được nữa.

Huống chi, cho dù không giết Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu, H��ng Dịch cũng không hề có hảo cảm với Vô Địch hầu, trong tiềm thức đã cho rằng đây là đối thủ của mình.

Hồng Dịch cũng là một thanh niên, đương nhiên tự nhận mình bất phàm, nhiệt huyết cương dũng, làm sao có thể để những kẻ ngang tuổi như Vô Địch hầu áp đảo được?

Đối với tâm lý của mình như vậy, Hồng Dịch cũng phân tích được một cách rõ ràng, thế nhưng lúc đó hắn cũng không tính toán kiềm chế bản thân.

Sự đố kỵ, tranh cường háo thắng vốn là bản tính của người trẻ tuổi. Cái cảm giác bị áp chế, cố gắng giả vờ lão luyện từng trải, chẳng khác nào cầm bao cát chặn dòng nước lũ. Không những đi ngược với đạo trời, hơn nữa còn rất dễ nảy sinh vấn đề, chi bằng khơi thông cho nó chảy xuôi thì hơn.

- Ngươi hào quang vạn trượng, ta liền hung hăng chèn ép ngươi, khiến ngươi phải thấp hơn ta một cái đầu.

Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng. Nhìn thân ảnh của Vô Địch hầu rời đi, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác thư thái, ý niệm thông đạt, vô cùng vui vẻ.

- Vương nhi? Điều này, điều này phải làm sao bây giờ?

Chứng kiến Vô Địch hầu mang theo Tiêu Ảm Nhiên, Thần Ưng Vương cùng một hộ vệ Đại Kiền rời đi, quốc chủ Xuất Vân Thiện Quy Tàng và các thủ phụ đại thần đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không biết phải làm sao.

Đắc tội với Vô Địch hầu không phải là chuyện tầm thường đâu.

- Vương nhi, cho dù con giới thiệu đạo lữ thì cũng phải đợi khi chúng ta trở lại thư phòng hoàng cung, nói rõ với phụ vương là được rồi, đâu cần phải nói ra như vậy trước mặt Vô Địch hầu chứ. Vô Địch hầu này vừa gặp phụ vương đã ngỏ lời muốn gặp con, rõ ràng là vì vương nhi mà đến đây. Con bây giờ đứng trước văn võ bá quan trong triều nói ra những lời này, như vậy rõ ràng là muốn làm mất thể diện của hắn sao? Xuất Vân quốc chúng ta vừa mới phát triển, bách tính an cư lạc nghiệp, phép tắc cũng vừa mới được thiết lập, ta không đành lòng nhìn cơ nghiệp bị hủy đi trong nháy mắt đâu. Năm đó tổ tiên Thiện gia ta, vượt mọi chông gai, đến hải ngoại khai sáng một mảnh cơ nghiệp này, nếu như bị hủy trong tay ta thì ta chẳng khác nào tội nhân thiên cổ.

Thanh âm của Thiện Quy Tàng hạ xuống cực thấp, nhìn Thiện Ngân Sa, vẻ mặt buồn rầu, lại không tiện trách cứ nàng, chỉ đành than ngắn thở dài.

Lúc này, tất cả thần tử trong đại điện đều lâm vào trầm mặc suy tư.

- Xuất Vân quốc này mặc dù thực sự tôn trọng lễ nghi, học vấn cũng khá uyên bác, thế nhưng lại thiếu mất phong cách khí khái của một nho giả chân chính. Chỉ một Vô Địch hầu nho nhỏ thôi mà đã khiến cả quốc gia, từ trên xuống dưới đều than thở! Nếu như là ở trong triều đình Đại Kiền, những văn thần có khí phách cốt cách, ngay cả khi đại quân địch đánh đến tận chân thành, còn dám lớn tiếng quở trách, đây mới là hình mẫu của thánh đạo. Bởi vậy mới có thể thấy được, những quốc gia chưa khai hóa quả nhiên là khác biệt với thiên triều.

Lúc này, Hồng Dịch nhìn qua văn võ bá quan của Xuất Vân quốc, trong lòng thầm so sánh. Chỉ so sánh một lúc liền nhận thấy sự khác nhau về bản chất giữa thần tử của thiên triều thượng bang và thần tử của các chư hầu.

Thần tử của thiên triều thượng bang là những sĩ đại phu chân chính, thừa kế khí phách cốt cách của thánh đạo. Hai mươi năm trước, quân Vân Mông tiến đến chân Ngọc Kinh thành. Khi ấy có mấy vị văn thần, ngự sử đầy khí phách dám trực tiếp bước lên tường thành, lớn tiếng quở trách, thể hiện khí phách không hề sợ hãi. Có một số quan viên bị Vân Mông bắt làm tù binh, cũng chửi mắng đ��ch nhân mà bị giết chết, từ trong xương tủy của bọn họ đều khinh thường lũ man di ngoài giáo hóa.

Đây mới thực sự là khí phách phẩm chất của thánh đạo, thần tử của các chư hầu không hề có thứ khí phách này.

- Lịch sử mấy ngàn năm qua của trung thổ Thiên Châu, thứ khí phách ngạo nghễ này đã hòa tan vào trong xương tủy của người đọc sách, người ngoài sao có thể học tập bắt chước được. Thật may mắn khi ta được sinh ra ở Thiên Châu.

Hồng Dịch thở dài trong lòng.

- Phụ vương, người không cần phải lo lắng về chuyện này. Một Vô Địch hầu nho nhỏ mà cũng muốn đụng đến cơ nghiệp của Xuất Vân quốc ta sao? Đây là chuyện không thể nào xảy ra được. Nếu như hắn mượn việc công trả thù riêng, con tự nhiên sẽ cùng hắn phân tài cao thấp, giết chết hắn giữa vạn quân.

Thiện Ngân Sa nhìn thấy Thiện Quy Tàng hoang mang lo sợ, không khỏi cười cười.

Lời này vừa nói ra, Thiện Quy Tàng giật nảy mình! Tay chân run lên cầm cập, thiếu chút nữa đã vội đưa tay bịt miệng Thiện Ngân Sa lại, sau đó đưa mắt nhìn về phía xa xa một chút, ti���ng bước chân của Vô Địch hầu đã rất xa rồi, nghĩ rằng đối phương không nghe được, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm!

- Vương nhi, cẩn thận lời nói. Mặc dù hắn đã đi rồi, thế nhưng đối phương là võ thánh, với nhĩ lực của hắn, rất có thể nghe được rõ ràng đấy! Lời này của vương nhi quả thực chẳng khác nào lời khiêu khích cả! Nếu như để Vô Địch hầu nghe được, thực sự dẫn đến hậu quả chiến đấu một mất một còn!

Thiện Quy Tàng vội vàng nói.

- Phụ vương, người cũng không cần phải hoang mang sợ hãi như vậy, nói không chừng, không sớm thì muộn, cái danh xưng vương này của người còn có thể sửa lại thành hoàng cũng không biết chừng đấy!

Thiện Ngân Sa vừa cười vừa nói:

- Tuy nhiên lúc này đang ở trên đại điện, không phải là nơi nói những chuyện này. Chúng ta về thư phòng hoàng cung nói chuyện đi. Con còn có một vài chuyện quan trọng muốn bàn với phụ vương.

- Cẩn trọng lời nói, cẩn trọng lời nói!

Thiện Quy Tàng liên miệng nói.

Một quốc gia giống như Xuất Vân quốc, quốc chủ cũng chỉ có thể xưng là vương, không đ��ợc xưng là hoàng. Bằng không sẽ bị tấn công. Có thể xưng là hoàng, chỉ có Thiên Châu Đại Kiền, Hỏa La, Vân Mông. Thậm chí ngay cả Nguyên Đột, Thần Phong cũng không được xưng là hoàng, chỉ có thể xưng vương mà thôi.

- Được rồi! Con không nói nữa vậy, phụ vương, người hãy cho tất cả quần thần giải tán hết đi!

Thiện Ngân Sa nói.

Thiện Quy Tàng vội vàng phất tay, ra hiệu cho quan lễ nghi sơ tán quần thần.

Bữa quốc yến long trọng cứ như vậy kết thúc trong không vui. Quần thần lại càng lo lắng ra về, ai ai cũng cảm thấy đại họa có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

Đắc tội với Vô Địch hầu, tất nhiên sẽ khiến cho bọn họ có một cảm giác đại họa đang chuẩn bị giáng xuống. Ngay cả Vân Mông đại quốc còn sợ Vô Địch hầu đến như vậy, huống chi là Xuất Vân.

- Lớn mật! Ngân Sa Vương này thật sự là quá kiêu ngạo hống hách! Lại còn dám nói những lời như vậy! Để ta lập tức đi tới, cùng ả ta đấu một trận, để xem ả ta có bản lĩnh gì mà lại dám cuồng vọng đến như vậy!

Thần Ưng Vương nổi giận rồi!

- Kể cả Khổng Tước Vương, Thiên Xà Vương, Bạch Viên Vương cũng không dám nói những lời như vậy. Ngân Sa Vương quả thật quá đỗi ngông cuồng!

Tiêu Ảm Nhiên cũng rất tức giận!

Sau khi ba người rời khỏi đại điện không lâu, mặc dù đã đi rất xa, thế nhưng với tu vi của bọn họ, có thể nghe thấy rất rõ ràng câu nói vừa rồi của Thiện Ngân Sa, và đều cảm thấy vô cùng tức giận!

- Càng lúc càng thú vị rồi đây!

Kỳ lạ ở chỗ, lần này Vô Địch hầu lại không hề tức giận, trên mặt thậm chí còn hiện ra một nụ cười:

- Ngân Sa Vương làm như vậy là nhận ra được võ công quyền ý của bản hầu, biết được ta vận chuyển Tạo Hóa, giết thần diệt Phật, cho nên muốn phá đạo tâm của bản hầu, để bản hầu vĩnh viễn không thể thăng tiến lên nhân tiên cảnh. Nực cười thay, chỉ bằng vào một tên Hồng Dịch nho nhỏ kia, chỉ bằng vào một phen tranh luận hủ lậu kia mà cũng đòi phá đạo tâm của ta sao? Chẳng lẽ chúng cho rằng đạo tâm của ta là đậu phụ sao?

- Hừ! Bản hầu cùng Ngân Sa Vương không thù không oán, nàng ta sao lại âm mưu phá đạo tâm của ta? Hiện giờ ta dám khẳng định, sự mất tích của Phục Ba tướng quân Tiêu Thiên Nghiêu nhất định có liên quan đến nàng ta!

- Có quan hệ sao? Nếu vậy chúng ta lập tức quay lại bắt ả ta lại! Ép hỏi ra mọi việc!

Tiêu Ảm Nhiên vội vàng nói.

- Không vội.

Vô Địch hầu khẽ mỉm cười:

- Hiện giờ không có chứng cớ, nếu cứ như vậy tấn công Xuất Vân quốc, Hoàng thượng cũng không đồng ý. Hơn nữa chuyện ngày hôm nay, ta bị tên tiểu tử hủ nho kia công kích một trận, nếu như ra tay, thì sẽ khó tránh khỏi hiềm nghi là mượn việc công trả thù riêng! Tuy nhiên tên tiểu tử hủ nho này cũng khá thú vị đấy! Ngân Sa Vương kia để phá đạo tâm lại đi tuyên bố kết đạo lữ với hắn sao? Chỉ bằng bản lĩnh của một đại tông sư võ đạo nho nhỏ như hắn, quả thật có chút khó tin.

- Hầu gia, giết chết tên tiểu tử kia là tốt nhất.

Thần Ưng Vương thể hiện bản chất quyết đoán giết chóc của một yêu tiên.

Thiên hạ tám đại yêu tiên, kẻ nào cũng là những tồn tại coi việc giết người như cỏ rác.

- Có một tiểu tử tốt như vậy để chơi đùa, giết đi thì quá ��áng tiếc đấy. Heo muốn giết thì cũng phải nuôi cho béo rồi mới giết!

Vô Địch hầu chép chép miệng cười một tiếng:

- Hơn nữa Thiện Ngân Sa cũng vô cùng thú vị, giết nàng ta lại càng đáng tiếc hơn. Ta phải vui đùa với nàng ta thật tốt mới được. Một Yêu Vương kiêu ngạo như vậy, không chơi đùa thật tận tình, quả thực là quá lãng phí rồi.

- Thiên hạ này chính là sân chơi để ta du ngoạn, phải dùng tâm thế du ngoạn để hành sự. Đi thôi, chúng ta trở về Đại Kiền!

Vô Địch hầu phe phẩy quạt xếp, thân hình khẽ động, cất bước rời đi.

- Có phá được đạo tâm của hắn không?

Đại kim chu nhảy lên hỏi.

- Sao có thể dễ dàng như vậy được. Chẳng qua chỉ để lại một mầm mống trong lòng hắn mà thôi. Nếu như thật sự muốn phá đạo tâm của hắn, ta phải dùng sức mạnh đánh bại hắn.

Hồng Dịch nói.

- Tuy nhiên, hôm nay chúng ta đã kết thù với hắn. Sợ rằng hắn trong lòng đã xác định chúng ta là kẻ giết Phục Ba tướng quân. Ngân Sa, nàng vận dụng thế lực của mình, để cho người của Vân Mông quốc biết được tin Phục Ba tướng quân đã chết. Ta nghĩ người bên đó nhất định sẽ mượn cớ công lao để xin thưởng đấy! Đến lúc đó, người trong thiên hạ cũng biết Vân Mông đã giết chết Phục Ba tướng quân, Vô Địch hầu sẽ không lật được án đâu!

Bản văn này, với mọi quyền tác giả, thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free