(Đã dịch) Dương Thần - Chương 265:
– Công tử đã trở về, chúng nô tỳ xin thỉnh an.
Khi những nha hoàn, thị nữ này đứng ngay ngắn lại, đồng loạt khom người ríu rít chào hỏi, rồi mới đứng thẳng dậy. Hồng Dịch liếc nhìn những nha hoàn này. Tuy không quá xinh đẹp nhưng ai nấy đều thanh tú, tuổi tác không quá lớn, chỉ khoảng từ mười lăm đến hai mươi. Rõ ràng đây đều là những người được chọn lọc kỹ càng.
– Quản lý việc nhà đề cao sự đơn giản. Dù biết không thể không có người hầu hạ, nhưng với số lượng nha hoàn, thị nữ lẫn nô bộc đông đảo như thế này thì thật sự quá lãng phí. Phải biết rằng trong phủ đệ của Võ Ôn Hầu có khoảng bảy, tám trăm người, tính sơ qua, mỗi năm tiêu tốn đến hai, ba vạn lượng bạc.
Trong lúc Hồng Dịch thầm quan sát và tính toán, một lão giả tay cầm chiếc tẩu thuốc lớn bằng sắt, lưng thẳng tắp, ngực ưỡn ra, trên người mặc quần áo chỉnh tề, khuôn mặt đỏ hồng, đầy vẻ chững chạc bước ra.
Lão giả này chính là Trầm Thiên Dương.
– Cha.
Thấy Trầm Thiên Dương bước ra, Trầm Thiết Trụ mừng rỡ kêu lên một tiếng.
– Tiểu Mục, công tử không sao chứ? Nghe nói công tử đã lập được quân công trong cuộc chiến trên biển phải không? Từ bản sao chép công báo gửi lên triều đình, ta cũng thấy tên công tử nhà ta đấy.
Trầm Thiên Dương thấy Trầm Thiết Trụ không có chuyện gì, liền gật đầu, sau đó quay sang hỏi Tiểu Mục. Lão thấy thần khí của Tiểu Mục, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười đầy mừng rỡ, rồi nói:
– Công tử, chúng ta vào sơn trang thôi. Mộ Dung tiểu thư vừa từ trong thành trở về chưa lâu, nghe tin công tử về, hiện giờ đang ở trong phòng trang điểm thay y phục đấy.
– Tốt! Thiên Dương, ông hãy phân phó gia nhân thu xếp vài gian phòng cho những người này. Họ đều là thân tín của ta, sau này sẽ ở lại trong sơn trang, và đều là những người có thân phận.
– Thiết Trụ, ngươi thay ta mang vào phòng Thiên Dương một ít dược liệu trân quý.
– Được rồi, hai nha hoàn các ngươi quét dọn, chuẩn bị phòng ốc cho những thân tín của công tử, đồng thời thu xếp quần áo, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày và chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho họ. Sau đó dặn phòng bếp chuẩn bị tiệc rượu tẩy trần cho công tử.
Xem ra Trầm Thiên Dương làm quản gia rất chu toàn, dặn dò gia nhân đâu ra đấy, lại vô cùng cẩn thận tỉ mỉ. Thấy vậy, Hồng Dịch cũng thầm gật đầu trong lòng.
Trầm Thiên Dương giờ cũng đã có tuổi. Hồng Dịch không muốn mang lão ra chiến trường. Lão nửa đời bôn ba trên giang hồ, bây giờ cũng là lúc nghỉ ngơi an dưỡng tuổi già. Hiện tại xem ra Trầm Thiên Dương có một cuộc sống an dưỡng không tệ, Hồng Dịch cũng cảm thấy hết sức vui mừng trong lòng.
Ngay sau đó, đám người Chu đại tiên sinh, Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu đều tạm thời được sắp xếp đi nghỉ ngơi. Mấy ngày nay mỗi buổi tối bọn họ đều dựng lều bạt để ngủ, tuy không thiếu thốn gì nhưng việc vệ sinh tắm rửa lại gặp nhiều khó khăn. Bây giờ thật vất vả mới về tới Lục Liễu trang, đây cũng là dịp tốt để điều chỉnh nếp sống, giúp tinh thần căng thẳng của họ được khôi phục.
Cho dù họ có là tiên thiên tuyệt đỉnh cao thủ, sau nhiều ngày bôn ba đường trường cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
Những người này tuy đều là người dưới trướng Hòa thân vương do Hồng Dịch thu phục, nhưng lúc này đã quyết tâm một lòng đi theo hắn. Ban đầu khi phản bội Hòa thân vương, trong lòng họ còn chút thấp thỏm lo âu. Tuy nhiên, khi đi theo Hồng Dịch, thấy thực lực của hắn ngày càng cường đại, hơn nữa còn vượt qua bình chướng sinh tử, tu thành quỷ tiên, từ đó, họ không còn sợ hãi Hòa thân vương như lúc đầu nữa.
Trời có sập thì còn có vị quỷ tiên Hồng Dịch đứng ra gánh vác, vậy còn gì phải sợ nữa?
Lục Liễu sơn trang thật sự hoàn toàn thay đổi, hiện giờ đã khoác lên mình một dáng vẻ khác biệt. Nhiều phòng ốc được xây thêm, rộng gấp đôi so với trước đây. Phòng ốc trong trang viên đều được làm từ loại gỗ tuyết tùng tốt nhất, lan can chạm trổ hoa văn tinh xảo, khắp nơi đều có màn che rủ. Sân bãi đều được lát bằng những phiến đá lớn, sạch sẽ, phẳng phiu. Trên hành lang nối liền giữa các khoảnh sân nhỏ đều được lát bằng những tấm gỗ phủ sơn lấp lánh. Trong phòng khách, trên sàn nhà được trải những tấm thảm trắng như tuyết, tuy không phải loại thảm cực kỳ trân quý như lông "Dương Đà" nhưng cũng là loại lông cừu đắt tiền của Tây Vực.
Quả thật là ba bước gặp một đình, năm bước gặp một lầu các, bên trong phòng lại càng bài trí phức tạp, cầu kỳ.
Ở các góc phòng còn có những nô bộc đang đứng im bất động.
Trong phòng rất yên tĩnh, lại tràn đầy hơi ấm. Ở các góc phòng còn có đỉnh lớn đang nghi ngút hơi ấm, bên trong là than củi. Cạnh đó có một người hầu trông chừng, đây cũng là lý do những người hầu đứng trong phòng không hề cảm thấy lạnh lẽo. Cảnh tượng này hoàn toàn khác hẳn với cảnh tượng bên trong phủ đệ của tuần phủ Thủy Dương tỉnh, nơi người hầu, kẻ hạ, binh sĩ đều phải đứng trong mưa gió lạnh như băng.
– Thiên Dương, những kiến trúc được xây dựng thêm này Mộ Dung Yến đã chi trả tổng cộng bao nhiêu tiền?
Hồng Dịch quan sát một lượt, sau đó quay sang hỏi Trầm Thiên Dương đang đứng ở bên cạnh. Nếu như không có Trầm Thiên Dương dẫn đường, hắn hầu như không nhận ra đây chính là nhà mình nữa.
– Hình như khoảng mười ba vạn lượng bạc.
Trầm Thiên Dương thành thành thực thực trả lời.
– Nhiều như vậy sao? Hiện giờ Lục Liễu trang của chúng ta có nhiều nô bộc, gia đinh, nha hoàn, thị nữ đến thế, vậy mỗi tháng chi tiêu hết bao nhiêu?
Hồng Dịch lại hỏi.
– Lục Liễu trang của chúng ta hiện giờ có hai trăm năm mươi ba nha hoàn, năm mươi trang đinh, hộ viện võ sĩ, ngoài ra còn có hai trăm hai mươi nô bộc làm việc vặt, tổng cộng là năm trăm hai mươi sáu người. Mỗi người một tháng lĩnh hai lượng bạc, cộng thêm chi phí lễ tết, thờ cúng, chiêu đãi khách khứa, yến tiệc. Lại đang là mùa đông, cần mua áo bông, than củi cho hơn năm trăm người, tính ra tiêu tốn không hề ít. Ước chừng mỗi tháng tiêu phí khoảng bốn, năm nghìn lượng, một năm xấp xỉ năm vạn lư���ng.
Trầm Thiên Dương không hổ danh là một quản gia đầy kinh nghiệm, mọi chi tiêu sổ sách đều nắm rõ như lòng bàn tay.
– Một năm tiêu tốn năm vạn sao? Chậc chậc, đúng là không thể tưởng tượng nổi. Nếu không phải ta chiếm được một lượng tài phú lớn của Đại Thiện tự ở trong Càn Khôn Bố Đại, thì e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ phải bán ba chiếc đào thần đại hạm mất thôi.
Nghe thấy một năm chi tiêu tối thiểu cũng trên năm vạn lượng, Hồng Dịch cũng phải chép miệng một tiếng.
Năm ngoái, khi hắn rời khỏi Lục Liễu sơn trang, thu nhập một năm của toàn bộ sơn trang cũng chỉ khoảng bảy nghìn lượng bạc. Nói cách khác, với thu nhập như vậy, về cơ bản không thể nào chống đỡ được mức chi tiêu khổng lồ như hiện giờ.
– Chắc không phải Mộ Dung Yến tự bỏ tiền túi ra chứ? Ta nhớ rằng nàng ta là hạng người rất mê tiền, lại keo kiệt vô cùng mà.
Tuy rằng Hồng Dịch mang binh đi đánh giặc, thế nhưng hắn hiểu rằng việc quản lý một gia đình rất vất vả. Gia đình càng lớn thì chi tiêu cũng càng lớn, tiền cũng chính từ đây mà tiêu ra chứ còn ở đâu nữa.
Ngay cả một nhân vật quyền cao chức trọng như Hồng Huyền Cơ, phủ đệ Võ Ôn Hầu to lớn như vậy cũng phải cần đến tiền tài từ gia tộc của Triệu phu nhân mới có thể duy trì được sinh hoạt hằng ngày. Còn nếu chỉ dựa vào bổng lộc của Hồng Huyền Cơ hay thu nhập từ các trang viên ngoài thành thì không cách nào duy trì nổi.
Mang theo suy nghĩ này trong lòng, Hồng Dịch đi xuyên qua một dãy hành lang thật dài cùng vài cánh cửa, tiến vào một sương phòng ở mặt nam của sơn trang.
Vừa vào đến sương phòng, hắn liền cảm nhận được một luồng khí ấm áp ập vào người.
Bên trong sương phòng được đặt một chiếc bồn lớn đúc bằng đồng trắng rất tinh xảo, đây là một chiếc lò sưởi, trong đó thiêu đốt một loại than không khói. Bốn góc phòng có thêm những chiếc đỉnh lớn bằng đồng xanh để đốt hương thơm. Trên sàn nhà được trải một tấm thảm trắng noãn phẳng phiu. Toàn bộ gian phòng phảng phất mang theo khí tượng hoàng cung của một nơi dị vực.
Mộ Dung Yến đang ngồi trên một chiếc ghế lớn bằng gỗ lim chạm trổ hoa văn đặt ở chính giữa gian phòng, toàn thân nàng mặc một bộ y phục trắng như tuyết, trên đầu đeo vài dải lụa nhiều màu, lộ ra một vẻ phong tình dị vực khá đặc thù.
Đứng bên cạnh nàng là một lão giả râu bạc, tóc trắng, tóc trên đầu kết thành hình đuôi ngựa, toàn thân được phủ một kiện y phục rộng thùng thình. Ánh mắt lấp lánh tinh quang như thiểm điện, khí tức toàn thân thu liễm hoàn toàn. Dễ dàng nhận thấy đây là một quyền thuật đại tông sư, hơn nữa còn là cao thủ linh nhục hợp nhất.
Hồng Dịch cũng nhận ra được lão giả này, đây chính là sư phụ của Xích Truy Dương, gọi là Kiền thúc.
– Hồng Dịch, ngươi đã trở về! Giao dịch của chúng ta thế nào đây? Ta cũng nhìn thấy tên của ngươi trong công báo gửi lên triều đình.
– Được.
Hồng Dịch liền vung tay lên, lập tức một tia sáng màu đỏ hồng phóng ra.
Mộ Dung Yến lập tức khẽ co tay lại, tia sáng màu hồng liền bị nàng bắt lấy.
– Ừm. Cuộc mua bán này tính ra ta lời lớn. Huyết văn cương châm! Huyết văn cương châm!
Nắm huyết văn cương châm trong tay, Mộ Dung Yến vui m���ng hớn hở, thần hồn liền tiến vào bên trong, thử điều khiển huyết văn cương châm.
Tuy nhiên, vị cao thủ võ đạo đại tông sư Kiền thúc đứng bên cạnh Mộ Dung Yến mí mắt khẽ động, rồi chìm vào trầm tư, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
– Ồ, tiểu thư, thần niệm của hắn ban nãy dường như có khí tức thuần dương, chứ không phải khí âm trầm lạnh lẽo như vốn có. Chuyện này là sao vậy?
– Đúng vậy. Ấy? Thần niệm của ngươi sao lại ấm áp như thế này! Không phải âm trầm lạnh lẽo sao! Không thể nào! Làm sao ngươi lại có thể vượt qua lôi kiếp được? Chẳng lẽ ngươi đã tu thành quỷ tiên? Vượt qua lôi kiếp rồi sao? Trời đất!
Mộ Dung Yến là cao đồ của Huyền Thiên quán, đạo thuật đã tu luyện đến cảnh giới hiện hình, tính ra cũng có phần cao thâm, hơn nữa kiến thức về đạo thuật của nàng ta cũng rất vững chắc.
Vừa rồi nàng ta đang đắm chìm trong sự vui sướng khi có được huyết văn cương châm nên cũng không để ý lắm. Hiện giờ dụng tâm quan sát, thần hồn lập tức trở về vị trí cũ, khống chế thân thể, sau đó nhìn Hồng Dịch. Vừa nhìn hắn, nàng ta liền như nhìn thấy quỷ, lắp bắp nói không nên lời.
– Hả? Truy Dương? Không ngờ con đã tu luyện đến cảnh giới đại tông sư rồi sao! Khá lắm, con tu luyện thứ công phu gì mà khí huyết lại hùng hậu đến thế? Con đã được phục dụng loại dược vật gì vậy?
Ngay sau đó, Kiền thúc liền nhìn thấy Xích Truy Dương đứng ở cửa.
– Sư phụ, tiểu thư.
Xích Truy Dương vội bước đến, khẽ khom người, sau đó đưa mắt nhìn Hồng Dịch. Thấy Hồng Dịch hơi gật đầu, hắn mới mở miệng nói.
– Công tử hiện giờ đã là lôi kiếp cao thủ, pháp lực thông thiên triệt địa, siêu thoát sinh tử. Con chính là được công tử ban ân, phục dụng Nguyên Tẫn Thiên Châu cùng rất nhiều loại linh dược khác, đồng thời luyện qua bí quyết luyện tủy Long Tượng Pháp Ấn, từ đó mới đạt đến cảnh giới đại tông sư.
– Không thể như vậy được!
Lông tóc Kiền thúc khe khẽ rung lên, hai mắt nhìn chòng chọc vào Hồng Dịch.
– Lôi kiếp cao thủ! Ngay cả ba đại quốc sư của Vân Mông quốc chúng ta cùng hai đại đường chủ của Huyền Thiên quán cũng không đạt tới được cảnh giới như vậy! Thậm chí ngay cả nguyên soái Thiết Phật Đồ kỵ binh, Tất Thấp Hoa, cũng không đạt được cảnh giới này! Toàn bộ Vân Mông quốc chúng ta, đạt tới cảnh giới như thế cũng không quá năm người! Nếu công tử đã đạt tới cảnh giới như vậy thì đã sớm trở thành nhân vật tiếu ngạo thiên địa rồi.
Lôi kiếp cao thủ thực sự đã trở thành một sự tồn tại tiếu ngạo thiên địa.
– Ồ? Vân Mông đế quốc còn có năm lôi kiếp cao thủ à? Ta còn tưởng rằng chỉ có Khổng Tước vương Hạnh Hiên, vợ chồng Huyền Thiên quán chủ và Thiên Xà vương Tinh Mâu, tổng cộng chỉ ba người. Không ngờ lại còn có cao thủ khác sao? Cao thủ trong thiên hạ quả thật nhiều vô kể.
Hồng Dịch mỉm cười, nắm tay khẽ mở ra, sau đó nhẹ nhàng bao phủ lấy Kiền thúc.
Ầm ầm!
Trong khoảnh khắc ngay khi Hồng Dịch vươn tay ra, Kiền thúc chỉ cảm thấy một cỗ áp lực phô thiên cái địa từ bốn phương tám hướng đang dồn ép về phía thân thể, quấn chặt lấy lão chẳng khác nào một vỏ trứng vô hình giam hãm lấy lão.
Sau đó, thân thể của lão bất thình lình bay vọt lên không trung. Khi ở bên trong vỏ trứng vô hình đó, lão mãnh liệt vung tay đá chân nhưng không hề có chút tác dụng nào.
Hồng Dịch nhẹ nhàng buông tay ra.
Vù vù!
Kiền thúc từ giữa không trung lộn vài vòng rồi ổn định hạ xuống mặt đất. Ngay lập tức, thân thể lão khẽ động, dùng một tốc độ không cách nào tưởng tượng được, tựa như thủy triều ào ào lao về phía Hồng Dịch.
– Áp sát cận chiến sao?
Trong lúc nói, cổ tay Hồng Dịch khẽ động, nhanh như chớp thi triển Lôi Tật Hồ Quang, chỉ một chiêu đã đánh lui Kiền thúc.
– Lôi Ngục đao kinh? Chân Võ Thánh Thể? Chân võ quyền ý? Tại sao, tại sao công tử đã là một cao thủ đạo thuật mà vẫn có thể ngưng tụ ra võ đạo quyền ý được! Lẽ nào, lẽ nào, công tử cũng đã lĩnh ngộ được cảnh giới vô pháp vô niệm rồi sao?
– Ồ? Ngươi cũng biết cảnh giới vô pháp vô niệm sao?
Hồng Dịch ngạc nhiên hỏi. Hắn quả thật cũng không ngờ vị Kiền thúc này lại biết nhiều thứ đến thế.
– Tiểu thư, người đã tiếp cận được với kho báu rồi! Có được sự tương trợ của Hồng Dịch công tử, hừ, thì toàn bộ những lão già của gia tộc Mộ Dung, cùng đám công tử áo quần lụa là kia chỉ có thể quỳ xuống mà liếm giày cho tiểu thư thôi!
Kiền thúc quỳ một gối xuống, hướng về phía Mộ Dung Yến nói.
– Tiểu thư, công tử Hồng Dịch chỉ dùng một tia thần niệm đã có thể nhàn nhã đối phó với chưởng lực của ta rồi. Khí huyết của ta về cơ bản hoàn toàn không hề lay động được thần hồn của đối phương. Công tử Hồng Dịch thực sự là quỷ tiên vượt qua lôi kiếp đấy, là tuyệt thế cao thủ mà cả thiên hạ phải biết!
– Hóa ra là thật sao?
Mộ Dung Yến há hốc mồm, trông như cá rời khỏi mặt nước, lộ ra vẻ sửng sốt, sững sờ.
– Chuyện này là gì vậy?
Hồng Dịch lần ra chút manh mối từ lời nói của đối phương liền hỏi lại. Lần này hắn thể hiện thực lực của bản thân cũng là để Mộ Dung Yến cảm thấy kinh sợ, dù sao đối phương cũng là người của Vân Mông quốc, hoàn cảnh có chút phức tạp. Nếu bản thân hắn lộ ra chút thực lực siêu cường thì có thể khiến đối phương kinh sợ, cho dù nàng ta có bất cứ ý đồ gì cũng không dám làm bừa.
– Cũng không có chuyện gì to tát lắm. Bản tiểu thư đã rời khỏi gia tộc rồi. Hừ, mấy lão già trong gia tộc đánh trận thất bại, muốn tống ta ra ngoài, bắt ta làm thị nữ của tên Vô Địch hầu gì đó nữa chứ, nói là đưa ta vào quân đội để điều tra tin tức. Ai biết được kết cục sẽ ra sao? Như thế tất nhiên là bản tiểu thư không chịu nổi, liền âm thầm mang toàn bộ tiền vốn riêng chuyển đến Lục Liễu trang, quyết không quay trở về nữa!
– Bằng không thì sao ta có thể sử dụng một khoản tiền lớn hơn mười vạn lượng bạc để tu sửa phòng ốc trong thôn trang như thế này?
– Lại là Vô Địch hầu sao?
Hồng Dịch nghe thấy những lời này, liền nhíu mày.
Vô Địch hầu chinh chiến với Vân Mông ở biên cương, không ngờ lại đánh trận khiến đám thế gia quý tộc kia khiếp sợ, phải mang nữ nhân trong gia tộc ra để giao hảo, quả thật rất hung mãnh.
Tuy nhiên, nếu nữ tử Mộ Dung Yến này bị đưa vào quân đội, khẳng định sẽ có kết cục rất thê thảm. Điều này không cần tưởng tượng cũng biết. Đạo thuật của nàng ta tuy không tệ lắm, thế nhưng sao có thể dò la tin tức tình báo từ một nhân vật như Vô Địch hầu được? E rằng chỉ có thể bị hắn đùa bỡn mà thôi.
– Hồng Dịch, ta thấy Lục Liễu sơn trang này cứ để ta quản lý là được rồi! Ngươi không ngờ có thể tu thành lôi kiếp quỷ tiên! Điều này thực sự đã trở thành một sự tồn tại cao nhất trong thiên hạ, ngay cả hoàng đế Vân Mông của chúng ta cũng không thể không chú ý. Bản tiểu thư muốn trèo cao, bám vào thế lực của ngươi một chút!
Mộ Dung Yến nhìn Hồng Dịch, thu liễm chút khí thế kiêu ngạo của bản thân, sau khi trầm mặc một lúc liền nói.
Hồng Dịch nghe được lời này, hai hàng lông mày càng nhíu chặt, trong lòng thầm suy nghĩ một phen, sau đó không khỏi cất giọng hỏi:
– Thế nào gọi là trèo cao?
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền cảm thấy có chút đường đột, vì thế lập tức sửa lời.
– Quay về việc chính, cô nương đã quan tâm sửa sang Lục Liễu trang cũng không tệ lắm. Lúc này ta còn có rất nhiều việc phải làm ở Ngọc kinh. Được rồi, cô nương nếu đã thoát ly khỏi gia tộc thì có thể ở lại đây. Hiện giờ cô nương có bao nhiêu thủ hạ cùng tiền tài có thể sử dụng? Hoàn cảnh trong Ngọc kinh thành lúc này ra sao rồi? Nói qua cho ta nghe đi!
Vừa nói, ánh mắt Hồng Dịch chuyển về phía chiếc bàn trong phòng, bên trên là một đống giấy tờ, công văn dày cộp. Cùng lúc đó, một luồng thần niệm của hắn liền tiến vào bên trong tiểu thiên thế giới của Càn Khôn Bố Đại.
– Những thứ giấy tờ công văn này đều là bản in lại thì phải? Ta nhớ rằng một số công văn gửi lên triều đình đều là bản viết tay mà? Ai lại có thể bỏ ra công sức lớn đến vậy để tạo thành một bản khắc gỗ in ấn công văn thế?
Mọi chi tiết câu chuyện này đều được đội ngũ truyen.free chăm chút tỉ mỉ, trân trọng gửi đến quý độc giả.