(Đã dịch) Dương Thần - Chương 326:
Ồ! Lý Thần Quang, khanh có đề xuất gì, cứ đứng lên mà nói.
Kiền đế thấy Lý Thần Quang đang quỳ trên đất, khẽ vẫy tay.
Lý Thần Quang đứng dậy, cao giọng tâu:
– Thần cho rằng, Tây Vực lần này khí thế ào ạt, không thể coi thường. Chính trị của chư quốc nơi Tây Vực hoàn toàn khác với bổn quốc; nơi đây chính trị và tôn giáo hòa làm một, lấy Tinh Nguyên Thần miếu làm chủ, người người đều thờ cúng Nguyên Khí Đại Thần. Ngay cả quốc vương lên ngôi cũng phải do thủ lĩnh giáo phái làm lễ đăng cơ. Lần này, thủ lĩnh giáo phái phát động "thánh chiến", trăm quốc gia hưởng ứng, tập hợp binh mã đông đảo. Chỉ riêng Hỏa La quốc đã huy động sáu mươi vạn đại quân, gần như dốc toàn bộ lực lượng cả nước! Tổng cộng, liên quân trăm quốc gia này ắt có tới triệu binh lính. Tuy nhiên, cửa ải của Đại Kiền ta, trải qua nhiều đời xây đắp, tu sửa, đến nay đã trở nên vô cùng hùng vĩ, trải dài tít tắp hơn ba nghìn dặm. Nơi các cửa quan trọng yếu đều do lão tướng trấn giữ, cho dù chư quốc Tây Vực huy động toàn bộ lực lượng thì cũng khó lòng công phá trong một sớm một chiều. Huống hồ trăm quốc gia nơi Tây Vực cũng không hoàn toàn đồng lòng, binh mã điều động đều tự ý tác chiến, khó có thể thống nhất làm một thể. Vì thế, có khả năng tiêu diệt từng bộ phận, không cần điều động binh lực cả nước, lãng phí ngân lượng, lương thực.
– Khanh nói nhiều như vậy, nhưng xem ra vẫn chưa có phương pháp cụ thể nào cả.
Kiền đế ngồi thẳng dậy, hai mắt nhìn chằm chằm Lý Thần Quang, chậm rãi nói, từng lời rành rọt mang theo một loại áp lực vô hình.
Các đại thần nội các đều thấy sống lưng lạnh toát.
– Ý thần là, ngàn quân dễ có, một tướng khó tìm. Triều đình có thể phái hơn mười cao thủ dẫn quân đi trước, mang theo khinh kỵ binh đột kích, vượt qua tuyến biên cảnh, tiến sâu vào nội địa Tây Vực. Nhân lúc địch không phòng bị, tiến hành chém giết, không cần bắt tù binh, không cần cướp đoạt vàng bạc, chỉ cần thấy người giết người, gặp nhà đốt nhà, gặp lương thảo quân nhu thì cướp lấy bổ sung. Giống như Vô Địch hầu năm xưa tung hoành khắp thảo nguyên, chỉ cần mấy vạn người là có thể đánh phá khắp nơi, làm náo loạn các nước, khiến dân tâm hoảng sợ. Đây chính là kế sách hàng đầu!
Lý Thần Quang quả quyết nói.
– Hả? Phái cao thủ khinh kỵ am hiểu tác chiến tập kích, đại tướng soái đơn độc thâm nhập lòng địch? Không lương thảo, quân nhu, không cướp đoạt tài vật, chỉ giết người phóng hỏa? Đây quả thật là một kế hay, thế nhưng không lương thảo, quân nhu, không viện quân, một thân một mình thâm nhập lòng địch, chỉ sợ khó tránh khỏi cảnh toàn quân bị diệt. Mà nếu chỉ để quấy rối thì cũng chẳng có tác dụng lớn. Huống hồ không thể lấy Tây Vực mà so với thảo nguyên. Tây Vực vốn dĩ nhiều thành trì, trong khi thảo nguyên về cơ bản chẳng có lấy một.
Hồng Huyền Cơ khi nghe những lời này của Lý Thần Quang xong, vẫn ngồi bất động, đưa tay khẽ vuốt mặt bàn, dùng một giọng điệu không chút biểu cảm nào nói.
– Quấy nhiễu địch quân cũng chỉ là một khía cạnh. Về một khía cạnh khác, thần còn cho rằng đây là cơ hội để phát hiện nhân tài cho Đại Kiền ta, tôi luyện nên những anh hùng trong chiến đấu triền miên. Thần cho rằng trong cuộc thi võ Trạng Nguyên lần này xuất hiện một vài thanh niên có tố chất nhân tài, có thể gánh vác trọng trách này.
Lý Thần Quang liếc mắt nhìn Hồng Huyền Cơ.
– Đây chỉ là đề xuất thứ nhất của thần, còn tám điều nữa đã viết trên tấu chương, kính mời Hoàng thượng xem qua.
Nói xong, Lý Thần Quang từ trong tay áo lấy ra một bản tấu chương khoảng vạn chữ, dâng lên cho Kiền đế.
Kiền đế cho thái giám tiếp nhận tấu chương, đọc kỹ một lượt. Trên khuôn mặt không chút biểu cảm, chỉ nói:
– Chín đề xuất này của khanh, ý tứ đều rất rõ ràng. Tuy nhiên cũng có chút kiến giải mang nặng tính thư sinh, trẫm cần bàn bạc kỹ lưỡng hơn. Khanh là Lễ bộ Thượng thư, cuộc thi Hương lần trước ở Ngọc Kinh thành là do khanh chủ trì. Lần thi Hội sắp tới, trăm vạn sĩ tử khắp thiên hạ tụ tập về đây, chính là đại điển quốc gia chưa từng có trước nay. Khanh không cần bận tâm nữa về việc quân, cứ chuyên tâm lo liệu thật tốt đại điển lần này, đã là một công lớn rồi.
– Thần tuân chỉ.
Nhìn thấy tấu chương tâm huyết của mình sau khi Kiền đế xem qua cũng không khen ngợi, không khích lệ, trái lại còn nói "có kiến giải mang nặng tính thư sinh", Lý Thần Quang trên khuôn mặt không chút biến sắc, thái độ vẫn điềm tĩnh, không lộ vẻ bận tâm được mất.
– Hôm nay đã muộn rồi, các đại thần nội các cứ về nghỉ ngơi. Thái sư ở lại, trẫm có việc muốn bàn với khanh.
Kiền đế Dương Bàn đứng dậy nói.
– Chúng thần xin cáo lui!
Thấy Kiền đế hạ chỉ, các đại thần nội các đều lui ra ngoài.
Một lúc lâu sau, đêm khuya tĩnh mịch, trong Nội Các điện chỉ còn Kiền đế và Hồng Huyền Cơ.
– Huyền Cơ, trẫm đã gặp Hồng Dịch, con trai khanh rồi. Quả nhiên là kỳ tài trời sinh, võ công đã nhập Thánh đạo. Tuy không bằng khanh của hai mươi năm về trước, thế nhưng cũng xứng đáng là cao thủ nổi bật trong giới võ đạo.
Kiền đế Dương Bàn nói.
– Hơn nữa trẫm cũng đồng ý với hắn, nếu hắn lập được công lớn thì sẽ phong Mộng Băng Vân làm thần, hưởng hương hỏa ở Nam Châu.
– Hoàng thượng làm như vậy là muốn dùng long ân sâu đậm để thu nạp kẻ này? Thần cho rằng không thể được, kẻ này thiên tính bạc bẽo, đa mưu túc trí, âm thầm khó lường, là con sói con khó lòng thuần hóa.
Hồng Huyền Cơ nghe Kiền đế nói, ánh mắt chợt lóe lên một cái, sau đó đáp.
– Sói con khó thuần hóa sao?
Kiền đế mỉm cười nói.
– Đánh giá như vậy có phần quá nặng rồi. Tuy nhiên trẫm cũng hiểu rõ ý của khanh. Trẫm cũng nhận thấy kẻ này không phải người lương thiện, cũng giống như Lý Thần Quang vậy, trong lòng chứa toàn những đạo lý thư sinh. Người như vậy, khống chế tốt thì vô cùng hữu dụng, khống chế không khéo sẽ trở thành kẻ thần tử kiêu ngạo, khinh nhờn. Quân thần ta cùng làm việc nhiều năm, đương nhiên cũng phải biết, thứ triều đình cần không phải là ngạo thần. Loại thần tử này, khi sử dụng cực kỳ khó áp chế. Triều đình muốn là những hiền tài trung thành và tài giỏi. Tuy nhiên lúc này triều đình đang thiếu nhân tài, ngay cả ngạo thần cũng đành phải chấp nhận dùng thôi.
– Hoàng thượng nói đúng.
Hồng Huyền Cơ gật đầu nói.
– Tuy nhiên sau khi dùng xong, nhất định phải xử lý triệt để.
– Chuyện này là tất nhiên rồi. À, có vị tiểu thần đồng tám tuổi của Phương gia, Phương Viên, lần này đến kinh thành chuẩn bị tham gia khoa cử, Huyền Cơ, khanh đã nghe nói chưa?
Kiền đế bước về phía trước hai bước, hỏi.
– Đứa trẻ này hoàn toàn không tầm thường, năm tuổi đỗ tú tài, bảy tuổi trúng cử nhân, thông suốt kinh nghĩa, lời lẽ châu ngọc. Tuy nhiên đứa trẻ này tu vi thâm hậu, đã phá vỡ giới hạn sinh tử. Thần từng quan sát, nhận thấy đứa trẻ này đã là Quỷ Tiên!
Hồng Huyền Cơ dùng một giọng điệu lạnh như băng nói.
– Ồ? Vậy nó là Quỷ Tiên chuyển thế ư?
Kiền đế nói.
– Cũng không phải, nếu là Quỷ Tiên chuyển thế, sao có thể đường hoàng đến Ngọc Kinh thế này? Thần nhận thấy, đứa trẻ này trời sinh là kỳ tài tu đạo, lại được một cao thủ tuyệt thế ra tay, trợ giúp bản thân đột phá Quỷ Tiên.
Hồng Huyền Cơ nói.
– Cái gì? Tám tuổi đột phá Quỷ Tiên? Thế này chẳng phải là tuyệt thế thiên tài sao? Cho dù có cao thủ ra tay cũng không thể đạt đến cảnh giới như vậy được sao?
Kiền đế thoáng kinh sợ, nhíu mày nói.
– Nhìn lại lịch sử, tám tuổi tu thành Quỷ Tiên, ẩn cư nơi thâm sơn cũng có vài người, cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Huống hồ kẻ dạy đạo thuật cho hắn cũng rất có thể là một cao thủ tuyệt thế chân chính.
Trên khuôn mặt của Hồng Huyền Cơ không có nửa điểm biến động.
– Tuyệt thế thiên tài, cả đời này thần thấy rất nhiều. Tuyệt thế thiên tài phải có thời gian mới có thể trưởng thành. Năm đó, tuyệt thế thiên tài bị chôn vùi dưới tay thần cũng không dưới mười người.
– Khanh nói là Mộng Thần Cơ sao?
Kiền đế Dương Bàn nói.
– Trong lòng Bệ hạ đã rõ, việc gì phải hỏi nhiều? Mấy năm này Mộng Thần Cơ ẩn mình không lộ diện, ắt hẳn đang có ý đồ gì đó. Hơn nữa thần khá rõ tác phong của hắn. Chắc hẳn hiện giờ hắn đang muốn luyện chế Thiên Nguyên Thần Đan, bồi dưỡng Nhân Tiên. Tuy nhiên Nhân Tiên cảnh giới là cảnh giới chí cao của võ đạo, chỉ bằng vào đan dược mà có thể luyện thành hay sao? Cho dù có bồi dưỡng được đi chăng nữa cũng chỉ là Bán Nhân Tiên mà thôi, một mình thần cũng dư sức tiêu diệt.
Hồng Huyền Cơ dùng một giọng điệu kiên định đầy bình tĩnh nói.
– Huyền Cơ, khanh đột phá được những ràng buộc tâm linh, võ đạo quả nhiên tiến triển cực nhanh. Không biết Huyền Cơ khanh có thể đột phá được cảnh giới cuối cùng hay không, đạt tới cảnh giới Phấn Toái Chân Không trong truyền thuyết, siêu việt Nhân Tiên?... Nếu được như vậy Mộng Thần Cơ cũng chẳng là gì.
Kiền đế đưa mắt nhìn Hồng Huyền Cơ, hình như còn muốn nói điều gì đó. Lời vừa đến miệng lại ngừng lại, chỉ nói bốn chữ.
– Khanh lui ra đi.
Hồng Huyền Cơ nhìn Kiền đế, hơi khom người, lui ra ngoài.
– Hoàng thượng, tối nay...
Đại thái giám Vương Thao đứng ở phía sau Kiền đế, vội vàng tiến đến hỏi.
– Tối nay trẫm đến chỗ Nguyên Phi.
Kiền đế nhấc chân đứng dậy.
– Hoàng thượng ngự giá đến Thiên Hương cư.....
Một tiếng hô to tựa như vịt kêu của thái giám truyền ra bên ngoài.
...............
Thời tiết càng ngày càng ấm áp, Lục Liễu sơn trang tràn đầy sức sống của mùa xuân.
Trong toàn bộ Ngọc Kinh thành cũng đều bao trùm bởi không khí khẩn trương, gấp gáp. Cũng chẳng lạ gì, bởi ngày mai chính là ngày khai khoa.
Đại điển quốc gia, ngày hội của thiên hạ, là cuộc thi trọng yếu tuyển chọn nhân tài. Chỉ cần đỗ đạt trong kỳ thi cuối cùng này là có thể bước chân vào giới thượng lưu, nhất cử thành danh, vang vọng thiên hạ.
Hơn nữa khoa cử lần này còn gắn liền với chính sách cải cách mới của triều đình, càng khiến tính chất của nó thêm phức tạp.
Hồng Dịch chẳng hề cảm thấy cấp bách. Hiện giờ hắn đang ngồi bên mép võ trường, nhìn Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ, Xích Truy Dương luyện võ. Còn về phần Lôi Liệt, Văn Phi Yến, Sơn Khâu, Chu đại tiên sinh, bốn người vốn là thuộc hạ của Hòa Thân vương này cũng không thấy bóng dáng đâu cả.
Những người này đương nhiên không thể công khai xuất hiện tại Ngọc Kinh thành. Hiện giờ bọn họ đang hòa mình vào đoàn thương nhân của Mộ Dung Yến, âm thầm làm những chuyện cơ mật.
Huống hồ những người này tuy rằng cũng là thân tín của Hồng Dịch nhưng cũng không phải những người hắn tin tưởng nhất.
Người mà Hồng Dịch tin tưởng nhất đương nhiên phải là đạo lữ Thiện Ngân Sa của hắn, cùng với những người đi theo mình từ những ngày đầu như Trầm Thiên Dương, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục, Xích Truy Dương, và cả Đại Kim Chu, Tinh Nhẫn hòa thượng.
Đây mới thực sự là nhân tố cốt lõi, còn những người khác chỉ là những trụ cột bên ngoài mà thôi.
Hơn nữa Chu đại tiên sinh, Lôi Liệt, Văn Phi Yến, Sơn Khâu, bất luận là về võ công hay đạo thuật đều đã đạt đến bình cảnh, khó có thể tiến xa hơn. Vì thế sau khi có được máu Tà Thần, Hồng Dịch cũng không có ý định cho họ dùng.
Ba giọt máu Tà Thần, mỗi giọt chia làm ba phần. Gần nửa giọt thứ nhất đã đưa cho Nguyên Phi, dùng để lôi kéo đại thái giám Vương Thao. Hơn nửa còn lại thì đưa cho Tiểu Mục và Trầm Thiết Trụ sử dụng.
Tiểu Mục và Trầm Thiết Trụ vốn đã là cao thủ tiên thiên đỉnh cấp, hiện giờ dùng trân dược, lập tức tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư, hơn nữa võ đạo trong tương lai còn có thể đạt được những đột phá mạnh mẽ hơn nữa.
Máu Tà Thần, xem vậy thôi thế mà lại là thứ thần dược thần kỳ, có thể sánh ngang với Địa Nguyên Linh Đan của Thái Thượng đạo. Khi dùng, cả thân thể lẫn tâm linh đều trở nên cường tráng, hơn nữa không hề có bất kỳ tác dụng phụ nào.
Giọt máu Tà Thần thứ hai, Hồng Dịch chia tiếp thành ba phần. Một phần đưa cho Xích Truy Dương dùng, một phần khác dành cho Tinh Nhẫn hòa thượng dùng, và phần cuối cùng là để dành cho Ngọc Thân vương.
Ngọc Thân vương là người hắn muốn phò trợ, nhất định phải đột phá bình cảnh để trở thành Võ Thánh, chỉ có như vậy trong tương lai mới có hy vọng tranh giành ngôi vị. Lần trước hắn đã dùng một viên Địa Nguyên Linh Đan cho bản thân, lần này gần nửa giọt máu Tà Thần cũng sẽ giúp Ngọc Thân vương có cơ hội đột phá bình cảnh.
Giọt máu Tà Thần cuối cùng tự nhiên là giữ lại, phòng ngừa mọi tình huống bất trắc.
..........
Tiểu Mục cầm trên tay Trảm Sa kiếm, trong võ trường thân hình thoắt ẩn thoắt hiện, cực kỳ linh hoạt, tựa như chuồn chuồn đạp nước, chân không chạm đất. Kiếm thuật lại sắc bén đến kinh người, đâm, hất, bổ, chém. Bất chợt dồn sức, một đạo kiếm khí dài bắn ra từ thân kiếm.
Soạt!
Tiểu Mục đột nhiên lóe lên như tia chớp, lao về phía cây cổ thụ cạnh võ trường. Hai chân vung lên, cơ thể giống như linh miêu vọt lên cây, rút kiếm đâm tới.
Phập!
Một kiếm dừng lại ngay đầu một con chim gõ kiến. Ngay lập tức, con chim kêu khẽ một tiếng rồi rơi xuống đất.
Thế nhưng một kiếm của Tiểu Mục vừa chạm tới, cơ thể nàng lập tức nhảy xuống khỏi thân cây, không hề gây ra tiếng động, liền vươn tay đón lấy thân chim.
– Con chim bé nhỏ, Tiểu Mục cũng không phải là giết ngươi đâu, chỉ lấy ngươi để luyện tập mà thôi. Xoa bóp một cái là tỉnh ngay.
Tiểu Mục cầm con chim gõ kiến trên tay, xoa xoa một chút, lập tức con chim này liền tỉnh lại, loạt soạt một cái, kinh sợ bay đi. Sau đó đậu lại trên cây, nghiêng đầu lại phía sau, nhìn Tiểu Mục, như đang suy nghĩ điều gì.
– Hay!
Nhìn thấy một loạt động tác này của Tiểu Mục, Hồng Dịch cũng không nhịn được thốt lời khen ngợi.
Công phu sử dụng kiếm vừa rồi của Tiểu Mục, trong một chiêu mà chớp mắt đã phóng lên cây, dùng kiếm đâm vào con chim gõ kiến. Mũi kiếm sắc bén vừa chạm đến thân chim thì rung nhẹ một cái, đổi hướng, khiến chim ngất đi, sau đó nàng lại hạ mình xuống đón lấy. Một loạt động tác như vậy được hoàn thành trong nháy mắt, cả tốc độ, kỹ xảo lẫn lực lượng đều được nắm giữ hoàn hảo, quả thực đã đạt tới một cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
Hồng Dịch tất nhiên cũng có thể làm được, điều đáng nói là Tiểu Mục mới đạt cảnh giới Đại Tông Sư mà đã làm được như vậy!
Nhất là theo nhận định của Hồng Dịch, linh nhục của Tiểu Mục còn chưa hợp nhất.
Bốp bốp bốp bốp bốp bốp bốp.
Đại Kim Chu đang ngồi trên vai Hồng Dịch, cái mông nhỏ rung rung, hai tay ra sức vỗ tay, oa oa kêu lên:
– Tiểu Mục tỷ tỷ, tỷ tỷ thật là lợi hại. Sau này muội đầu thai cũng muốn luyện võ, muốn luyện võ công tiêu sái như tỷ. So với tỷ tỷ, Thiết Trụ huynh trông hệt một con man ngưu! Không phải, phải là dã tượng mới đúng!
Ở đằng xa, Trầm Thiết Trụ cầm trong tay Bát Hoang thần kích, thi triển từng chiêu thức. Tinh Nhẫn hòa thượng thì đang khoanh chân ngồi trên một tấm bồ đoàn gần đó, nhìn Trầm Thiết Trụ luyện võ.
Bát Hoang thần kích của Trầm Thiết Trụ, mỗi chiêu xuất ra đều xé toạc không khí, khiến khí lưu xung quanh cuồn cuộn chấn động, hơn nữa, trên nền đá còn in hằn những dấu chân sâu hoắm, uy thế ngút trời.
– Tiểu Mục, nghỉ một lát đi, lại đây để huynh xem một chút.
Hồng Dịch vươn tay tóm lấy Đại Kim Chu, đem nàng từ trên vai đặt xuống, để nàng ngồi lên bàn, sau đó quay sang Tiểu Mục nói.
– Dạ, Dịch ca ca.
Trên khuôn mặt Tiểu Mục không chút mồ hôi, sạch sẽ trắng hồng. Thế nhưng khi vừa đi tới liền có mấy nha hoàn chạy đến, mang nước, mang khăn cho nàng rửa mặt, lau tay chân.
Lúc này Tiểu Mục không còn vẻ tiểu nha đầu năm nào nữa, mà đã trở nên duyên dáng, xinh đẹp. Toàn thân mặc một bộ y phục tơ lụa bó sát người, cực kỳ khí chất, hơn nữa so với các tiểu thư con nhà giàu lại còn toát lên một khí độ ung dung tự tại không lời nào tả xiết.
Huống hồ Hồng Dịch đương nhiên sẽ không để tiểu muội muội này của mình phải chịu khổ cực, ngày ngày đều có hơn mười nha hoàn hầu hạ bên mình.
– Theo lẽ thường, võ công của muội luyện tới cảnh giới Đại Tông Sư, khí tức nội liễm, linh nhục hẳn đã sớm hợp nhất rồi chứ? Thế nhưng huynh thấy Tiểu Mục vẫn chưa dung hợp linh nhục, không rõ vì lẽ gì. Dạo này huynh chuyên tâm tu luyện đạo thuật, quả thật không có thời gian để ý đến muội, lại đây nào, để huynh xem thử một chút.
Hồng Dịch thấy Tiểu Mục tới gần liền đưa tay sửa tóc, phủi y phục cho nàng, thực sự như một người ca ca hết lòng quan tâm muội muội. Sau đó đưa tay kết thành thủ ấn, lập tức một luồng thần niệm từ mi tâm tuôn ra, tiến vào mi tâm của Tiểu Mục.
– Hiện nay, đạo thuật của ta đã khá cao thâm. Nếu như Tiểu Mục thực sự là Vũ Văn thái sư chuyển thế, hẳn ta có thể tìm ra chút manh mối.
Khi thần niệm của Hồng Dịch tiến vào mi tâm của Tiểu Mục, trong lòng hắn cũng thầm nghĩ. truyen.free giữ quyền sở hữu mọi chuyển ngữ tác phẩm này.