(Đã dịch) Dương Thần - Chương 99:
– Đại ca, chạy thôi! – Chạy! – Các ngươi đi mau! Ta ở lại cản hậu. Chạy vào rừng đi, ngựa sẽ không thể đuổi kịp các ngươi đâu!
Ba tên thủ lĩnh Hắc y nhân tức thì cũng đã tỉnh ngộ. Chúng chợt khựng lại, liên tiếp quát lớn. Quả thật mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Hơn hai mươi người xông tới, chỉ mới xông được nửa đường, chưa đầy mười nhịp thở đã bị tiêu diệt toàn bộ. Mãi đến lúc này ba tên thủ lĩnh mới kịp phản ứng.
Đám Hắc y nhân này không phải là quân tinh nhuệ, những kẻ thân trải trăm trận chiến.
Binh lính dã chiến tinh nhuệ chân chính của triều đình phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn. Chỉ cần nhận thấy điều bất thường, lập tức sẽ rút ngay vào núi rừng, khiến ngựa không thể phát huy tác dụng. Hơn nữa, quân đội dã chiến tinh nhuệ đều được trang bị áo giáp phòng hộ kiên cố, tên cũng khó mà xuyên thủng.
Nếu là như vậy thì Hồng Dịch, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục dù vừa cưỡi ngựa vừa bắn cung cũng căn bản không thể đả thương bọn họ, chứ đừng nói đến việc diệt toàn quân đối phương.
Cũng chính vì lẽ đó, Hồng Dịch mới thấy yên lòng phần nào. Hắn biết những kẻ chặn giết mình chỉ là một đám ô hợp. Tuy là bọn họ có trang bị Phi Hoàng Liên nỗ nhưng không được huấn luyện phối hợp chiến thuật nên căn bản không tạo ra được bao nhiêu uy hiếp.
– Xem ra đối thủ của ta không dám trắng trợn điều động binh lính tinh nhuệ dã chiến của triều đình đến mai phục chặn giết ta, mà chỉ có thể mua chuộc mấy tên thổ phỉ này. Mà cũng thật không ngờ, với thực lực của bọn ta hiện giờ, đội ngũ này cũng chẳng tệ chút nào nhỉ.
Hồng Dịch nghe ba tên thủ lĩnh Hắc y nhân quát tháo ầm ĩ, lại nhìn thấy bọn chúng đang nhanh chóng lui về phía sau muốn chui vào trong rừng nhưng Xích Truy Dương đã đuổi kịp, triển khai tranh đấu kịch liệt. Hắn biết rằng bọn chúng khó mà thoát được.
Xích Truy Dương là cao thủ Tiên Thiên, lại có thêm hai đầu Ngao Sư Vương ngang tầm Võ Sư, cùng các cung tiễn thủ áp chế uy hiếp. Hơn nữa, Thần hồn của Hồng Dịch cũng đã sẵn sàng xuất thể, dùng Huyết Văn Cương châm để ám sát bất cứ lúc nào. Vì vậy, cho dù ba kẻ này có là cao thủ Tiên Thiên đi chăng nữa cũng khó lòng thoát được.
Vì thế, Hồng Dịch chẳng hề lo lắng chút nào, mà chỉ chờ Xích Truy Dương bắt sống ba kẻ này để hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện.
Tuy rằng sau khi hắn thấy Phi Hoàng Liên nỗ thì trong lòng đã mơ hồ hiểu được một phần chân tướng sự việc, nhưng hỏi cho rõ ràng thêm vẫn tốt hơn.
– A! Mấy tên thổ phỉ này võ công không ngờ cũng không tệ chút nào!
Thấy trận chiến vẫn đang tiếp diễn, Hồng Dịch không ngờ mọi chuyện lại không như mình nghĩ. Hắn vốn tưởng Xích Truy Dương chỉ cần khoảnh khắc là bắt được ba kẻ này, nhưng trận chiến lại khó khăn đến vậy.
Ba thủ lĩnh Hắc y nhân lại rút ra từ sau lưng những thanh hoành đao vừa dài vừa sắc bén. Đao pháp của bọn chúng quỷ dị tinh kỳ, lúc múa trên, lúc chặt dưới, như diều hâu xuyên rừng, trên dưới giao thoa thành đao võng bao phủ lấy Xích Truy Dương.
Hai con ngao khuyển không có binh khí trong tay nên đành phải rời khỏi vòng chiến, lùi ra ngoài chờ thời cơ phát uy. Chúng dù có tung chiêu ra cũng không thể cứng đối cứng với hoành đao sắc bén kia.
– Diêu Tử Kim Cương quyền?
Trầm Thiết Trụ thấy đao pháp của ba thủ lĩnh hắc y này liền kinh ngạc thì thầm:
– Đây là quyền pháp được truyền ra ngoài của Đại Thiền Tự. Động tác của bộ quyền pháp này vừa mạnh vừa quỷ dị, như diều hâu xoáy trời, thế nhanh như sét đánh. Nếu dung hợp vào đao pháp, uy lực của nó sẽ được phát huy đến cực đại. Song, võ công c���a Xích huynh thâm sâu khó lường, việc khống chế cục diện cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Bên trong trận đấu, Xích Truy Dương chỉ bằng đôi nhục chưởng mà tung hoành trong ánh đao. Thân pháp hắn như quỷ mị, dù đối phương có binh khí cũng không thể gây thương tổn cho hắn, quả là một tay võ công điêu luyện. Hơn nữa, dù ba người này đều tìm cách trốn chạy nhưng trước sau vẫn bị Xích Truy Dương quấn lấy, không cách nào thoát thân được.
– Đây là cao thủ Tiên Thiên sao?
Hồng Dịch thấy động tác của Xích Truy Dương xuyên qua ánh đao, di chuyển như cá bơi trong nước thì cũng thầm kinh ngạc.
Ba Hắc y nhân này võ công đều là Võ Sĩ cấp bậc, nếu đấu một chọi một, Hồng Dịch tự tin có thể hạ gục bọn chúng. Nhưng nếu dùng tay không chống lại hoành đao của đối phương, hắn chắc chắn sẽ bại trận. Sự khác biệt giữa có vũ khí và không có vũ khí là quá lớn.
Thế nhưng hiện giờ, Xích Truy Dương không chỉ tay không lấy một địch ba, mà còn muốn bắt sống bọn chúng, lại còn không cho ba kẻ này chạy thoát. Độ khó như vậy còn cao gấp mười l��n so với việc đánh chết ba kẻ này.
– Đây là võ công của Huyền Thiên Quán, công phu Ngư Long Cửu Biến.
Hồng Dịch nhìn thấy thân pháp của Xích Truy Dương đột nhiên nhớ tới một động tác trong chú giải của Ấn Nguyệt hòa thượng khi kiểm chứng bản Võ Kinh nọ. Hắn biết thân pháp mà Xích Truy Dương đang thi triển chính là bí pháp Ngư Long Cửu Biến của Huyền Thiên Quán.
Loại thân pháp này linh hoạt như một con cá đang bơi lội, nhưng khi biến đổi lại mạnh mẽ như một con rồng.
Phanh! Phanh! Phanh!
Khi Hồng Dịch vẫn còn đang suy nghĩ, trong trận chiến đã vang lên ba tiếng động lớn. Đao của ba thủ lĩnh Hắc y nhân đã rơi xuống đất, người thì bay ra ngoài mười bước, ngã mạnh xuống đất, giãy giụa nhưng không thể đứng dậy nổi!
– Hồng huynh, huynh tới xét hỏi bọn chúng đi.
Xích Truy Dương đánh bay ba kẻ này xong, liền lùi trở về. Hắn dường như không hài lòng với chiến tích của mình, lại lắc đầu nghĩ về đao pháp, quyền pháp của đối phương.
Hồng Dịch thấy bộ dáng của Xích Truy Dương so với một học giả đại nho nghiên cứu học vấn còn chuyên chú hơn mà trong lòng âm thầm bội phục. Đối phương vận dụng võ công cực kỳ tinh xảo. Thành tựu tương lai của hắn chắc chắn sẽ vượt xa, rất xa so với bây giờ.
Soạt! Soạt! Soạt!
Lúc này, thấy trận chiến đã kết thúc, năm tùy tùng phía sau Hồng Dịch cũng rút đao dắt ở thắt lưng, thể hiện tố chất của những người từng trải qua quân ngũ. Năm người tiến tới, đặt đao lên cổ ba tên thủ lĩnh.
– Nói! Là ai phái các ngươi tới đây? Vì sao muốn chặn giết ta? Các ngươi tên là gì! Nói ngay!
Hồng Dịch thấy cục diện đã được khống chế, liền tiến tới bên một tên Hắc y nhân. Tên tùy tùng đứng cạnh đó lập tức dùng đao lột bỏ khăn che mặt của hắn, để lộ khuôn mặt dài với đôi mắt ưng của tên thủ lĩnh. Dáng dấp trông có vẻ là một kẻ xốc vác.
– Bắt được người thì có tiền tài, không được thì tiêu tai. Ta gọi là Hắc Diêu Tử. Hai người bọn họ là huynh đệ kết bái của ta, Kim Diêu Tử, Ngân Diêu Tử. Chúng ta là người Hắc Diêu sơn trại, nhận được mệnh lệnh cùng tiền tài, vũ khí từ Tổng biều Bả tử của lưỡng đạo thủy bộ mười ba tỉnh ở Trung Châu, đến đây mai phục giết các ngươi. Giờ đây chúng ta đã rơi vào tay các ngươi, muốn chém muốn giết cứ tùy ý.
Hắc Diêu Tử nghe xong câu hỏi của Hồng Dịch liền tuôn một tràng. Kẻ sảng khoái như vậy khiến Hồng Dịch cũng có chút bất ngờ. Hắn vốn tưởng phải dùng chút thủ đoạn thì bọn chúng mới chịu n��i.
– Tổng biều Bả tử của lưỡng đạo thủy bộ mười ba tỉnh Trung Châu ư?
Hồng Dịch khẽ nhíu mày.
– Hiện tại nơi đây đã là địa bàn của Trung Châu. Tất cả sinh ý, đường thủy vận của lưỡng đạo thủy bộ mười ba tỉnh Trung Châu đều do các nhân vật trong giới lục lâm khống chế. Và kẻ đứng đầu kiểm soát đó được gọi là Tổng biều Bả tử.
Trầm Thiết Trụ giải thích.
– À! Vậy Tổng biều Bả tử là ai?
Hồng Dịch hỏi.
– Cái đó ta cũng không biết. Dù sao hiện nay triều đình cấm chỉ các bang hội địa phương nên những kẻ trong giới lục lâm cũng không dám để lộ tên tuổi, chỉ dám âm thầm hoạt động.
Trầm Thiết Trụ nói.
– Hừ! Cái Tổng biều Bả tử gì chứ. Hắn cùng ta không oán không thù, cớ sao lại mai phục để giết ta? Các ngươi còn biết tin tức gì nữa không? Nói hết ra đi.
Hồng Dịch ngẩng đầu nói.
– Nghe nói thánh địa võ học Đại La Phái đã âm thầm hạ Đại La Lệnh! Đương nhiên lưỡng đạo thủy bộ mười ba tỉnh Trung Châu phải phục tùng!
Hắc Diêu Tử nhìn Hồng Dịch, tuôn một hơi.
– Thánh địa Võ học Đại La Phái? Đại La Lệnh?
Ánh mắt Hồng Dịch chợt co lại, căng thẳng hỏi:
– Mộ Dung Yến nói Sáu Đại Thánh địa võ học trong thiên hạ có Đại Thiền Tự, Thái Thượng Đạo, Huyền Thiên Quán, Đào Thần Đạo, Chân Cương Môn và Tinh Nguyên Thần Miếu. Thế nào lại xuất hiện thêm Thánh địa võ học Đại La Phái này?
Truyen.free nắm giữ mọi quyền lợi và bản quyền đối với tác phẩm chuyển ngữ này.