Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 17: Hoà nhập

“Nơi ở, quần áo và tiền bạc – chúng ta cần ba thứ đó để hòa nhập vào môi trường sống nơi đây trước khi có thể bắt đầu nghiên cứu cách sửa tàu. Nhưng điều quan trọng nhất lúc này chắc chắn là quần áo, ta không thể mặc mãi đồ lính gác được.” Phan Xích vừa nói, tay hắn thoăn thoắt ghi chép kế hoạch lên chiếc màn hình cảm ứng. Mặt sau của thiết bị này được bọc kín b���ng vải thô trắng lấy từ bộ đồ của bang Viêm Thủ, trông hệt như một quyển sổ.

“Quần áo thì đơn giản rồi. Chúng ta đang ở khu chợ, chắc chắn sẽ có người bán. Về tiền bạc, chúng ta cũng có một khoản kha khá từ đám Viêm Thủ và đạo tặc, đủ để thuê trọ. Nhưng để thực sự tiến hành nghiên cứu thì e là cần nhiều tiền hơn nữa.” Đỗ Nhân nói, tay cầm cốc trà lên uống. Hắn đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa quán ăn nơi họ đang ngồi, dường như đang cố gắng suy nghĩ điều gì đó.

“Vậy thì thế này đi. Chúng ta sẽ mua quần áo, sau đó tìm nơi trọ để thay đồ rồi giả làm người bản xứ. Còn việc mua nhà riêng để thuận tiện nghiên cứu, chúng ta có thể hỏi dân bản địa, chắc chắn thế nào cũng có cách kiếm bộn tiền nhanh gọn.” Phan Xích trả lời, tiếp tục ghi chép tất cả mọi thứ.

“Ông chủ! Tính tiền!” Đỗ Nhân nói. Thanh toán xong, cả hai đứng dậy và rời quán. Họ đi vài vòng quanh khu chợ, dừng lại ở một quầy bán trang phục để mua vài bộ quần áo mới, tiện thể thu thập thêm thông tin từ người bán.

“Vị huynh đài à, ngươi là từ đâu đến vậy?” Đỗ Nhân hỏi.

“Quê nhà của ta trước kia nằm về phía Đông đại lục, Vịnh Hải Môn. Nơi ấy toàn làng chài, ta không hề thấy thoải mái nên đã đến đây lập nghiệp.” Người bán phục trang đáp lời.

“Ối da, thật là trùng hợp làm sao! Bọn ta cũng chính là từ Vịnh Hải Môn mà đến thành bang này, cuối cùng cũng gặp được một huynh đài đồng hương.” Đỗ Nhân nói, hắn ra vẻ vô cùng vui mừng, rồi bắt đầu hạ giọng. “Huynh đài, ngươi ở đây lâu, chắc cũng là người có kinh nghiệm kiếm chác. Chúng ta vừa mới đến, hiện tại đang hơi thiếu thốn ngân lượng một chút, ngươi có thể giúp ta kiếm thêm không? Ta chắc chắn sẽ hậu tạ ngươi một phần nếu kiếm được nhiều.”

“Chẳng phải các ngươi là lính gác sao? Làm sao lại là người mới được?” Người bán phục trang thắc mắc.

“Ngươi thấy đó huynh đài, chúng ta là lính gác, suốt ngày chỉ canh cửa cho thành bang này, chẳng thể khấm khá hơn được. Nay đã giải ngũ rồi, định kiếm chác thêm để ăn chơi cho sung sướng. Ta không hề muốn chôn chân ở mấy cái cổng thêm nhiều năm đâu. Mới có vài tháng canh gác mà chúng ta đã cảm thấy như người mới đến đây rồi, thiếu hiểu biết vô cùng.” Đỗ Nhân nói.

“Ngươi nói cũng có phần chí lý, ta trước kia cũng từng là lính gác. Đãi ngộ ở đây rất tệ nếu ngươi chỉ là lính quèn, nhưng ta mù quáng vì mong muốn cơ hội thăng chức, nên đến tận khi trạc tứ tuần ta mới giải ngũ. Đến lúc này thì cũng chỉ còn cách bán phục trang để hi vọng trở thành phú hào mà thôi. Ta thấy các ngươi tuổi trẻ lại có chí cầu tiến, thôi ta cũng chỉ cho ngươi cách kiếm bộn tiền trong chớp mắt.” Người bán phục trang trả lời, đồng thời ra hiệu cho Đỗ Nhân lại gần hơn. “Nếu ngươi có đủ thực lực, thì hội thợ săn đang chiêu mộ thêm người mới đó. Tin ta đi, không có cách nào kiếm ngân lượng nhanh bằng việc săn dị thú đâu. Chỉ cần lấy được những bộ phận quan trọng của chúng thì ngươi đã đầy ắp túi tiền rồi. Nếu may mắn săn được vài con quý hiếm, ngươi có thể để dành cho con cháu đời sau tiêu xài thoải mái.”

Đỗ Nhân nghe thấy, biểu cảm hưng phấn hiện rõ trên mặt, hắn thốt lên: “Ối da, quả thực là diệu kế! Có vẻ hơi mạo hiểm, nhưng cả ta và bằng hữu đây đều có đủ kinh nghiệm chiến đấu. Đa tạ vị huynh đài đã mách nước.”

“Các ngươi đi thẳng ra ngoài khu chợ, chếch sang bên trái ngã tư một chút là sẽ gặp một nhà trọ lớn. Nếu ta không nhầm thì cứ mỗi bảy giờ tối hằng ngày, sau khi đi săn xong, đám thợ săn sẽ đến đó để tuyển người. Chỉ cần đến gặp và xin vào là được, ngay cả khi ngươi không thể chiến đấu thì vẫn có thể làm mồi nhử, nên chúng sẽ rất dễ trong khâu tuyển chọn này thôi.” Người bán phục trang nói. “À, cách phân biệt chúng cũng dễ: chúng mang theo vũ khí kỳ quặc, và cả những bộ trang phục cũng kỳ quặc không kém.”

“Vậy là đủ thông tin rồi, chúng ta xin cáo từ để còn kịp đến đó. Đa tạ huynh đài lần nữa.” Đỗ Nhân nói xong, chắp tay chào và cùng Phan Xích rời đi. Họ thay những bộ phục trang ở một nơi vắng vẻ, trước khi di chuyển đến quán trọ phía ngoài khu chợ mà thương nhân phục trang đã chỉ.

“Sáu giờ chiều rồi, một giờ nữa là bọn thợ săn quái vật sẽ đến. Giờ cứ thuê phòng, sắp xếp đồ đạc cho kỹ rồi hãy tính đến chuyện đăng ký. Mấy đồng bạc còn lại này chắc cũng đủ dùng.” Đỗ Nhân nói. Sau khi lấy phòng, cả hai xếp vào một số đồ dùng không quá quan trọng, đồng thời cũng thả con chó đã bị nhốt một ngày trong hành lý ra. Nó vui mừng vẫy đuôi, nhưng vẫn im lặng theo lệnh chủ vì nhà trọ thường không cho động vật vào trong.

“Eski, ở yên đây nhé. Bọn tao sẽ xuống dưới một chút thôi.” Phan Xích nói, rồi cùng Đỗ Nhân đi xuống sảnh nhà trọ để tham gia hội thợ săn.

Ngay trong sảnh chính của khu nhà trọ, một đám người đang ngồi. Tất cả họ, cả nam lẫn nữ, đều mang những vật dụng kỳ lạ, trông như những vũ khí có lưỡi bằng xương. Tuy cùng chất liệu, nhưng cách thiết kế của mỗi món vũ khí đều khác nhau: người thì mang kiếm dài, kẻ thì mang hái, người khác cầm rìu, thậm chí có cả thanh đao cỡ lớn. Nhìn vào họ, Đỗ Nhân nhận ra ngay đây chính là những thợ săn quái vật mà gã thương nhân phục trang đã nhắc tới. Hắn liền tiếp cận họ và cất lời: “Các vị liệp hộ, ta nghe nói các vị cần người mới. Có thể cho chúng ta gia nhập vào cuộc săn tiếp theo không?”

Cả mười thợ săn quái vật đều nhìn vào hắn.

“Tiểu tử, chứng nhận của ngươi đâu?” Người cầm rìu hỏi.

“Khoan đã, không phải các vị tuyển tất cả những ai muốn gia nhập à?” Đỗ Nhân ngạc nhiên.

“Lũ quái càng ngày càng thông minh, chúng s��� bỏ qua những kẻ vô dụng và mồi nhử để tấn công thợ săn, chúng ta có tuyển thêm cũng chẳng tác dụng. Hiện tại, chúng ta chỉ nhận những kẻ có khả năng đối đầu với lũ quái vật, thấp nhất cũng phải trải qua ba năm đào tạo dưới Địa Long Võ Phái. Ngươi không có chứng nhận vượt qua môn của chúng thì ta mặc nhiên không thể tuyển vào hội.” Tên thợ săn cầm rìu nói, bình thản quay lại phía bàn và cầm chén nốc cạn thứ chất lỏng màu đỏ đậm bên trong. “Nhưng nếu ngươi có đam mê săn bắn,” hắn lại nói tiếp, tay cầm một miếng xương hình vuông có khắc chữ đưa ra sau lưng. “Vậy thì sao không học võ cho đầy đủ rồi ba năm nữa quay lại tìm ta? Cầm lấy cái này, cứ đưa nó cho lão ghi danh đại hội võ thuật rồi nói Lý Bạch Lang kêu các ngươi tham gia, lão sẽ xếp cho hai ngươi vào trước một vòng. Nếu các ngươi tự thân vượt qua thêm ba vòng nữa, thì đã có thể trở thành môn đồ của Địa Long rồi.”

Đỗ Nhân cầm lấy miếng xương vuông, nhìn ngắm một hồi rồi nói: “Đa tạ quý nhân đã giúp đỡ, ta chắc chắn sẽ trở lại đây sau ba năm luy��n tập.”

“Nếu ta còn sống sau ba năm đó, ta chắc chắn sẽ chào đón ngươi.” Tên cầm rìu nói, và tất cả thợ săn cùng phá lên cười lớn. Nhưng Đỗ Nhân và Phan Xích hoàn toàn không quan tâm, trong tâm trí họ lúc này chỉ có kế hoạch làm sao để tham gia đại hội võ thuật mà gã thợ săn kia nói tới.

Mọi quyền lợi của bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free