Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 25: Tiến triển.

“Ê mày, có thấy cái mề đay lão già kia đang đeo không?” Phan Xích nói thầm, đồng thời ra hiệu về phía một lão già đang đi giữa chợ.

“Sao? Nhìn xấu vãi, thề!” Đỗ Nhân liếc một cái rồi đáp.

“Ừ thì xấu, nhưng giá trị cao lắm đấy. Tao bảo đảm với mày đó là Radium nguyên chất với một lượng khá lớn nằm bên trong cái mề đay. Lão già nhìn như bần nông ấy chắc đéo biết đâu,” Phan Xích lại nói thầm.

“Mày muốn nó à?” Đỗ Nhân hỏi.

“Nghe này người anh em, hiện tại tao cũng không cần nó lắm đâu, nhưng nếu mày muốn một thứ vũ khí xịn hơn mấy cái kiếm lượm từ bọn người cổ đại này thì ra đó mà mua lại nó đi.” Hắn tặc lưỡi một cái rồi nói tiếp, “Mày cũng thấy đấy, tao hiện đang có một bộ vũ khí ảo hơn cả phim chưởng chạy bằng năng lượng mặt trời, còn mày thì phải xài kiếm thép nhìn như hàng Tàu khựa. Mày không thấy nó mất cân đối à? Tao tính thế này, trong đầu tao hiện tại cũng nghĩ ra một số ý tưởng rồi, chỉ cần có được nguồn năng lượng từ Radium đó thì coi như đã có thể bắt đầu phát triển thành sản phẩm. Chúng ta sắp tới sẽ phải luyện võ gì đấy ba năm nữa mới có thể tiếp tục kế hoạch, trong lúc đó tao sẽ vừa luyện vừa nghiên cứu để làm ra vũ khí.”

“Nghe hay đấy.” Nói rồi Đỗ Nhân cầm lấy số tiền cướp được từ bọn đạo tặc gần khe núi và tiến lại gần lão già kia.

“Các hạ có thể bán lại chiếc mề đay người đang đeo cho ta được không?” Đỗ Nhân nói.

Lão già liền nhìn thẳng vào hắn, lộ rõ vẻ mặt bối rối vì không hiểu lý do vì sao một kẻ nào đó lại muốn mua thứ trang sức rẻ tiền này. Tuy nhiên, một người đã sống qua nhiều thập kỷ chắc chắn cũng phải biết rằng có gì đó bất thường với món tài sản của bản thân, nếu bỗng dưng một kẻ lạ mặt xuất hiện và hỏi mua mặc kệ vẻ ngoài tầm thường của nó. Lão đinh ninh rằng tên thanh niên trước mặt kia hẳn rất cần thứ mà lão đang sở hữu, vì thế đã vờ như nó rất quý giá.

“Ối chà, vị thiếu niên à, ta nghĩ ngươi rất muốn nó, nhưng đây là bảo vật gia truyền qua bao đời nhà ta từ thuở khai quốc lập thành, đâu phải muốn bán là được đâu!” Lão nói. Tuy nhiên, lão già ấy lại không nhận ra bản thân đã lừa nhầm người, vì Đỗ Nhân đứng trước mặt lão đích thị là một nhà tâm lý học nổi tiếng với những bài luận được đăng trên đặc san khoa học Quốc Xã. Hắn liền nhận ra chiêu trò nâng giá của lão già, và cũng bày ra trò bịp để có thể mua được với giá rẻ.

“Bảo vật gia truyền à?” Hắn vờ nhìn kỹ chiếc mề đay. ���Chậc, nhìn kỹ lại thì cũng tầm thường. Ta mà vớ phải cái này chắc tiểu thư cho người đánh chết vì dám ăn bớt tiền mua trang sức của nàng mất. Thôi, ngươi cứ giữ đấy.” Nói xong hắn quay người định bước đi.

Lão già sợ rằng nếu tên này đi mất có lẽ sẽ không còn ai muốn mua lại cái của nợ lão đang đeo. Lại nghe Đỗ Nhân nói về tiểu thư nào đó có vẻ là người lắm tiền, lão liền lập tức mắc bẫy.

“Khoan đã, ngươi không mua nữa à?”

“Haiz,” Đỗ Nhân thở dài. “Tiểu thư nhà ta sai đi mua một mề đay, nàng đưa ta một nghìn xu vàng, dặn phải mua được cái nào đúng giá trị, nếu không sẽ bị ăn roi. Cái của xấu xí này mà ta mua về, thể nào cũng bị nàng nói là ăn mất chín trăm năm mươi xu, quy ra là chín trăm năm mươi roi lận đấy. Thôi, ta xin bỏ qua.”

Lão già nhìn xuống mề đay, ngẫm một lúc rồi nói.

“Ý ngươi là món này trị giá năm mươi xu vàng?” Lão tiếp tục suy nghĩ, một món trang sức bằng thiếc mà trị giá đến năm mươi xu vàng cũng đã là quá cao. Dù sao lão cũng cần phải bán được nó cho tên thanh niên trước mặt.

“Thế này, món này dù là gia truyền nhưng ta cũng muốn bán lắm rồi. Ngươi thấy đấy, nhà chúng ta hiện rất cần tiền. Ngươi trả năm mươi xu vàng rồi giữ lấy làm của riêng, chín trăm năm mươi xu còn lại cứ mua đồ cho tiểu thư nhà ngươi, ả chắc chắn không nhận ra chênh lệch năm mươi xu vàng đâu.”

“Thế cũng được,” Đỗ Nhân nói. “Coi như ta giúp ngươi mua món này, nhưng phải giảm giá ba mươi xu vàng ta mới lấy. Chỉ cần giá lệch một chút là tiểu thư cũng nhận ra ngay, năm mươi xu thì không ổn chút nào.”

Lão già nghe thấy có vẻ hơi thất vọng vì phải mất ba mươi xu vàng, nhưng để tống khứ món trang sức bằng thiếc mà phụ mẫu lão để lại, để đổi lấy tiền tươi thóc thật thì đó vẫn không phải là vấn đề. Lão đồng ý bán ngay cho Đỗ Nhân.

Nhưng tất nhiên, phần thắng đương nhiên thuộc về chàng thanh niên tóc đen kia. Nhờ bạn bè mà hắn đã biết chiếc mề đay của lão già có chứa một lượng khủng Radium nguyên chất, thứ có giá trị một triệu đơn vị tiền tệ Quốc Xã mỗi gam. Vậy mà hắn đã thương lượng để mua nó với giá hai mươi xu vàng b���n địa, chỉ tương đương hai trăm cái bánh bao, hay khoảng hai trăm đơn vị tiền tệ Quốc Xã. Chiếc mề đay đó nặng khoảng 400g, trừ đi phần thiếc bọc ngoài thì có lẽ có đến 200g Radium nguyên chất. Xét về tổng giá trị món hàng vừa trao đổi, thì đối với Đỗ Nhân, một người cháu đích tôn của trưởng lão Đỗ Gia với tài sản kếch xù ở nhà, hoàn toàn có thể mua nó gấp nhiều lần. Tuy nhiên, hắn không thể hiểu biết về Radium bằng Phan Xích. Phan Xích dù chẳng bao giờ đủ tiền mua một gam Radium và phải dùng tài trợ của quân đội cho các thí nghiệm của hắn, nhưng công việc hắn làm lại chính là điều kiện để học hỏi rất nhiều về các chất hóa học. Vì thế, việc hắn tự tin rằng có thể chế tạo ra vũ khí chỉ với một chiếc mề đay trở nên vô cùng đáng tin với Đỗ Nhân, nhất là khi Đỗ Nhân đã tận mắt chứng kiến khả năng sáng tạo của Phan Xích.

“Nếu trừ đi phần thiếc thì có đến 200g! Cái này mà đem đấu giá trên diễn đàn nguyên liệu khoa học chắc đủ làm một gia tài cho mấy đời. Nhưng có lẽ số này cũng chỉ vừa đủ cho món vũ khí tao s���p chế tạo thôi,” Phan Xích nói, tay đút vào hộp hành lý và lôi ra vài dụng cụ.

“Khoan đã, cái Radium mà mày nói đó sao mà đắt thế? Mấy thằng nghiên cứu dùng nó như heroine à?” Đỗ Nhân thắc mắc.

“Không, cái này là một dạng nguyên liệu phóng xạ cao như Uranium, thường dùng trong lò phản ứng hạt nhân để phát điện hoặc làm đầu đạn hạt nhân. Mà mấy cái kiểu công nghệ đó ở nhà mình cũng như đồ cổ rồi, đổi sang lò năng lượng tinh tú với cả đầu đạn phản vật chất rồi mà,” Phan Xích nói, tay cầm một máy cắt plasma nhỏ rạch chiếc mề đay ra để lấy phần ruột bên trong.

“Thế sao mày muốn tao mua cái này nữa? Không làm vũ khí dùng lò phản ứng tinh tú luôn?” Đỗ Nhân lại hỏi.

“Mày đúng là thiếu hiểu biết. Thứ nhất, lò phản ứng tinh tú đơn giản nhất là Dyson Sphere, bao bọc cả một ngôi sao để lấy năng lượng. Kiểu phức tạp hơn thì phải tự tạo ra một ngôi sao. Thứ hai là tao chỉ là người phát triển vũ khí cho bộ binh đặc nhiệm, chứ không phải kỹ sư năng lượng chuyên nghiệp, nên mấy thứ đó tao không biết làm. Dùng Radium thì dễ hơn nhiều. Thứ ba là không thể thu nhỏ một lò phản ứng tinh tú thành cục pin hạt nhân được.”

“Hừm, mấy cái đó tao không biết thật. Thế mày tính làm vũ khí kiểu gì?” Đỗ Nhân thắc mắc.

“Với khả năng bắn của mày thì chắc không làm súng được rồi. Thôi, tao làm vũ khí có lưỡi bén cho dễ dùng. Mày biết dùng đao đúng không?” Phan Xích nói, cầm nhíp gắp phần lõi Radium từ chiếc mề đay, cho vào một hộp hình trụ nhỏ trong suốt, đóng nắp kín rồi cất vào túi. “À, phóng xạ ghê lắm, phải cất cẩn thận. Mày biết dùng đao đúng không?” Hắn lại hỏi.

“Đao thì dễ rồi, cái này tao tập từ hồi bé cơ.” Đỗ Nhân trả lời.

“Vậy thì tốt rồi, tầm ba năm sau mày sẽ có một thanh đao xịn chưa từng thấy.”

Bản chỉnh sửa này là tài sản độc quyền của truyen.free, giữ nguyên ý nghĩa cốt lõi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free