Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 43: Diệt cỏ tận gốc

"Tên kia! Ngươi có vẻ mạnh đấy, lại đây chiến với ta một hiệp nào!" Hàn Lưu Phong gào lên, lao nhanh về phía Tam Quân.

"Các sư đệ mau tránh ra! Tên này nguy hiểm lắm!" Tam Quân nói.

"Không cần phải cảnh báo đâu, để ta tự làm chúng tránh ra." Hoàng Tử Quỷ vừa dứt lời, liền phóng Huyết Luyện Xích vào một trong năm đồ đệ của bang Địa Long, kéo đối phương lại gần rồi vung đao chặt phăng đầu. Bốn tên còn lại thấy vậy, lập tức lùi về sau, vận nội công chuẩn bị tung chiêu. Hàn Lưu Phong vẫn tiếp tục lao tới, dùng Huyết Luyện Xích hút cạn máu từ cái xác không đầu, truyền vào thanh đao. Ngay sau đó, hắn chém một nhát về phía trước, phóng ra kiếm khí đỏ rực chẻ đôi một tên môn đồ.

Tam Quân nhanh chóng dựng Thạch Thuẫn, bảo vệ ba môn đồ còn lại cùng chính mình, nhưng nó chẳng thể chống đỡ được uy lực của Hoàng Tử Quỷ lâu hơn. Chỉ một lần vung đao, hắn đã dễ dàng cắt đứt Thạch Thuẫn, đồng thời dùng Huyết Luyện Xích như một sợi dây trói chặt tên môn đồ Địa Long thứ ba, rồi giật mạnh. Cơ thể gã này bị xích quấn chặt, trông như món mồi của một con trăn khổng lồ, xương cốt và nội tạng dần bị nghiền nát khi những mắc xích của Hàn Lưu Phong siết chặt, cuối cùng chỉ còn lại một đống thịt nhão. Hai tên cuối cùng may mắn hơn chút, chúng kịp rút kiếm đỡ được nhiều đòn từ kẻ địch, kéo dài mạng sống bản thân thêm một lát cho đến khi tên Dạ Nguyệt Ma kia vung sống đao quật vào. Một tên ở gần hơn bị cắt đứt hai chân đến tận đầu gối, ngã úp xuống đất và bị Hàn Lưu Phong dẫm nát sọ. Tên còn lại ở xa thì chịu một nhát chém xéo trên ngực, khiến hắn phải quỳ xuống ôm lấy vết thương. Dốc hết chút tàn hơi cuối cùng, tên môn đồ này phun ra cả một bãi máu lớn rồi hét lên:

"Hệ thống! Đổi hết điểm cho t-…"

Chưa kịp dứt lời, hắn đã bị Huyết Luyện Xích đâm thẳng vào miệng, xuyên thấu qua đến gáy. Hàn Lưu Phong dùng hết sức kéo mạnh, giật đứt đầu hắn khỏi cơ thể đang quỳ, khiến nó ngã hẳn xuống trong tư thế nằm úp.

"Nào, huynh đệ của ngươi tránh ra hết rồi đấy! Có muốn đấu với ta không?" Tên Dạ Nguyệt Ma nói, đồng thời dùng tay nghiền nát cái đầu đang găm vào vũ khí của mình ra thành máu rồi hút vào.

Tam Quân tức điên lên, liền dâng gai đá tấn công đối thủ, đâm liên tục từ mọi phía, buộc Hàn Lưu Phong phải né tránh. Tiếp đó, hắn phóng ra một cơn sóng chấn động, ép mặt đất cuồn cuộn lên như đại hồng thủy, hất đối phương vào bức tường đá đã dựng sẵn từ trước. Cuối cùng, hắn dùng đất đẩy mình bay lên không trung rồi tung một quyền khi đáp xuống, tạo ra một cơn địa chấn đánh thẳng vào t��n Hoàng Tử Quỷ.

Hàn Lưu Phong đứng dậy. Hắn tuy không hề hấn gì trước hàng loạt đòn tấn công của Tam Quân, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Hừ, đánh khá lắm! Xem ra ta không thể đùa giỡn với ngươi được rồi." Nói đoạn, hắn giơ một nắm tay ra phía trước rồi xòe ra. Tức thì, xác chết của tất cả quân lính đã ngã xuống bắt đầu tan rã thành một chất lỏng như máu tươi, dâng cao và nhấn chìm cả một khu vực rộng lớn như đại dương.

"Huyết Hải!"

Tam Quân lập tức dâng cao đất xung quanh mình, tạo thành một hòn đảo giữa biển máu, tránh khỏi lãnh hải của Hàn Lưu Phong. Nhưng vấn đề của hắn chỉ vừa mới bắt đầu. Với biển chất lỏng bao quanh, cảm quan của hắn không thể nhận biết được đối phương hay những đòn tấn công từ tên này, vì thế hắn chỉ còn cách dùng Ngự Sa Thuật kết hợp cảm biến nhiệt. Dù cảm biến nhiệt sẽ làm giảm tầm quan sát của Tam Quân, nhưng đối với hắn, nó vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ nhìn thấy trong phạm vi hòn đảo nhỏ. Đồng thời, hắn cũng dựng một mái vòm đất bao quanh toàn bộ chỗ đất nhô lên, bảo vệ mình khỏi những đòn tấn công từ ngoài khu vực quan sát, buộc Hàn Lưu Phong phải tiến đến gần hơn.

Không ngoài dự đoán, gã Hoàng Tử Quỷ lập tức tiếp cận, vượt qua mái vòm cùng một cơn sóng đỏ rực, vung đao tấn công. Chất lỏng xung quanh hắn cuồn cuộn lên như vòi rồng, rồi lao vút về phía Tam Quân tựa những mũi khoan chết chóc. Tên bán long nhân dễ dàng né tránh chúng, rồi đáp trả bằng những Phi Thạch xoáy của riêng mình để làm chậm tốc độ lao tới của Hàn Lưu Phong. Tuy nhiên, tên này sau đó lại dựng thêm một cơn sóng lớn chặn phía trước để an toàn tiếp cận hòn đảo.

Hoàng Tử Quỷ đáp xuống hòn đảo đất, đứng đối diện Tam Quân, đồng thời cất đao vào sau lưng và thu Huyết Luyện Xích lại. Cả hai tên cứ thế di chuyển dọc theo mép hòn đảo, không ngừng quan sát nhau.

"Tên Địa Long kia! Ngươi có biết… một khi hai kẻ mạnh gặp nhau thì điều gì sẽ xảy ra không?" Hàn Lưu Phong nói.

"Hừ! Phải chăng tất cả kẻ yếu xung quanh đều sẽ chết một khi chúng bắt đầu đánh nhau?!" Tam Quân đáp, đồng thời nhếch mép cười.

"Trả lời hay lắm! Nhưng ý ta muốn nói ở đây là một thứ gì đó… mang tính Truyền Thống hơn cơ." Hoàng Tử Quỷ lập tức đáp lại.

"Ngươi thấy đấy, hai chúng ta đang ở trên một hòn đảo tròn biệt lập giữa biển nước, không có bất kỳ kẻ nào xung quanh, và hai tay ta cũng không cầm vũ khí."

"Song Vũ, ngươi muốn một trận Song Vũ chứ gì?" Tam Quân nói. "Được thôi! Võ Thuật? Binh Khí? Hay Ngự Thuật?"

"Tam Hồi Song Vũ, cả ba!" Hàn Lưu Phong giơ tay về phía trước khiêu khích, rồi vào thế thủ.

Tam Quân giũ bỏ hết lớp đá bọc quanh tay mình, rồi cũng vào thế thủ.

Hai gã đấu sĩ lao vào nhau, liên tục tung quyền cước hòng tiêu diệt đối phương. Hàn Lưu Phong là Dạ Nguyệt Ma, bẩm sinh đã có sức khỏe gấp nhiều lần Nhân tộc. Nhưng khi đối đầu Tam Quân, kẻ mang một nửa dòng máu Long tộc, hắn vẫn vô cùng khó khăn mới có thể chống đỡ. Từng quyền của tên Bán long nhân đều mang uy lực đáng gờm, khiến tay Hàn Lưu Phong luôn có cảm giác như bị nghiền nát mỗi khi đỡ đòn. Sau khi trao đổi với nhau khoảng vài chục đòn, cả hai lập tức chuyển sang đấu binh khí.

Hàn Lưu Phong rút thanh đao của mình cùng Huyết Luyện Xích, trong khi Tam Quân bọc đá quanh tay để làm vũ khí.

Tam Quân nhảy lên trời, nhắm vào Hàn Lưu Phong mà đáp xuống, hòng tung một quyền mạnh từ phía trên. Nhưng tên ác quỷ lại né đi, khiến đòn đánh trúng vào đất. Hàn Lưu Phong lập tức trả đòn, phóng lưỡi đao trói chặt Tam Quân và kéo hắn về, đồng thời tung Huyết Luyện Xích đâm tới. Tên bán Long Nhân lại dùng sức giật phăng đối thủ trước khi vũ khí của hắn kịp bay tới, rồi tự nới lỏng lưỡi đao để đào thoát. Hàn Lưu Phong bị kéo bay đi, trở nên vô cùng tức giận. Hắn quay người lại phóng hai vũ khí liên tiếp tấn công Tam Quân, ép đối thủ phải lùi về sau.

Trước hàng loạt nhát đâm chém từ đối thủ, Tam Quân buộc phải dùng Ngự Thuật phản công, giải thoát mình khỏi tình thế nguy cấp, cho dù điều đó có nghĩa là đối thủ của hắn cũng sẽ dùng Ngự Thuật đáp trả. Không nghĩ nhiều, hắn dậm mạnh chân xuống đất, tạo ra địa chấn hất văng Hàn Lưu Phong lên trời rồi bồi thêm nhiều gai đá. Hoàng Tử Quỷ trúng toàn bộ, nhưng khi đáp đất, hắn lại không hề hấn gì.

"Ngự Thuật sao? Có lẽ ngươi muốn trận đấu này kết thúc sớm rồi." Hắn nhếch mép cười.

Tam Quân không để ý, tiếp tục điều khiển địa hình tấn công Hàn Lưu Phong, nhưng dường như tất cả không thể chạm tới hắn.

"Hắc Thiên Bào! Đây là thuật phòng thủ tối thượng của tộc Dạ Nguyệt Ma, ngươi không thể đả thương ta bằng Ngự Thuật đâu."

Cơ thể Hàn Lưu Phong như được bao bọc bởi một màn khói đen. Khi hắn chạm phải một đòn tấn công, hắn sẽ tan ra thành khói, khiến nó xuyên qua. Hoàng Tử Quỷ tiếp tục bước từ từ về phía Tam Quân, mặc kệ bao nhiêu chiêu thức đối thủ tung ra.

"Ngươi có biết tại sao ta muốn một trận Tam Hồi Song Vũ không? Chính là để ngươi có cơ hội đánh lại trước khi bị hủy diệt hoàn toàn đấy!"

Hàn Lưu Phong nói rồi vung tay lên trời, khiến Tam Quân như bị nâng lên bởi một bàn tay vô hình khổng lồ.

"Sự cách biệt trong Ngự Thuật của ta và ngươi vẫn còn lớn lắm, mặc dù binh khí và võ thuật đã cân bằng rồi. Hồng Ma Ấn!"

Hắn búng tay một cái. Máu trong cơ thể Tam Quân liền bị rút ra ngoài từ miệng, mũi, tai, mắt, rồi chảy vào lòng bàn tay của Hàn Lưu Phong.

"Ta điều khiển sinh lực của mọi vật sống. Long tộc, Nhân tộc, Tiên tộc hay Ma tộc, tất cả đều có sinh lực, vì thế sức mạnh của ta có thể coi là tuyệt đối. Kể cả thực vật và dị thú, nhựa cây và máu tươi của chúng cũng không nằm ngoài quyền hạn của ta!" Hoàng Tử Quỷ cười lớn.

Một dấu ấn màu đỏ rực xuất hiện trên lưng Tam Quân, khắc họa hình tam giác bên trong một đường tròn bao quanh chữ “Sinh”.

"Ngươi cứ việc chạy đi. Không kẻ nào thoát khỏi Hồng Ma Ấn đâu." Hàn Lưu Phong nói xong, kéo mũ trùm lên đầu rồi bước đi.

Tam Quân bắt đầu di chuyển, cố gắng kéo lê thân xác đã mất đi một nửa sinh lực về phía thành bang Địa Long. Hắn cần phải thông báo cho Chưởng môn biết về sự tái xuất của Huyết Trích Đảng và việc chúng đang nhắm vào bang Địa Long, nhằm chuẩn bị kỹ lưỡng để thủ thành. Tuy nhiên, khi bước được chín bước, máu đã tiếp tục tuôn ra từ mũi, miệng, mắt và tai hắn. Chữ “Sinh” trong dấu ấn trên lưng hắn chuyển sang “Tử”, và Tam Quân bị rút sạch toàn bộ huyết trong thân thể, biến thành một cái xác khô.

Mặt khác, Hàn Lưu Phong vẫn bước đi rất thản nhiên, như thể trận chiến vừa rồi không hề gây trở ngại cho hắn. Hắn tập hợp Huyết Trích Đảng lại rồi thông báo:

"Các ngươi cứ việc thoải mái dọn dẹp chiến trường này. Còn ba cánh quân vẫn đang tiến vào thành Viêm Thủ, cứ giết sạch chúng là được. Ta sẽ đi tìm những kẻ đang mang Ma Năng Sáo Thủ trước đã. Xong xuôi thì hẵng tập trung tại đây.”

"Rõ! Thưa Đại hiệp." Chúng đồng thanh đáp.

"Tốt lắm!" Nói rồi, gã ác quỷ biến mất vào màn đêm sâu thẳm.

Nội dung này đã được truyen.free biên tập, và quyền sở hữu thuộc về họ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free