Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Về Nhà - Chương 50: Hoả Trảo

"Hề hề, tài sản của ta ư?" Hàn Lưu Phong khẽ cười. "Chẳng phải các ngươi đang giữ đó sao? Một cặp Sáo Thủ của Ma tộc, các ngươi còn muốn gì nữa?" Hắn lần lượt nhìn cả hai tên ngoại giới.

"Mẹ nó! Ăn mặc bảnh bao thế mà trên người đéo có gì à? Tiền bạc đâu? Hay nói đúng hơn là ngân lượng? Trang sức? Đưa hết ra đây!" Phan Xích gằn giọng.

"Này, ngân lượng ư? Ta chỉ có độc một nắm xu này thôi." Hàn Lưu Phong giơ tay ra, để Phan Xích cầm lấy số xu bạc trên đó. Hắn nói tiếp: "Cả hai vũ khí của ta đều đã bị các ngươi phá hủy hết rồi, còn trang sức ư, mang theo chỉ tổ vướng víu. Các ngươi cũng biết rõ ta chẳng bao giờ mang vàng bạc châu báu trong người mà." Hắn lại cười đểu. "Tiếc thật, sau một trận chiến căng thẳng như thế mà kẻ thắng lại chẳng lấy được gì từ kẻ thua, các ngươi đúng là tội nghiệp." Hắn tặc lưỡi. "Có lẽ số bạc này đủ mua vài bát canh, nếu các ngươi tìm được chỗ bán. Hề hề."

"Địt con mẹ mày!" Phan Xích điên tiết, rút súng chĩa thẳng vào đầu Hàn Lưu Phong. "Nghe cho kỹ đây! Ta có thể không cướp được tài sản của ngươi, nhưng ít nhất cái mạng chết tiệt của ngươi cũng sẽ cút đi cùng cái điệu cười hề hề đó. Đừng mong ta khoan nhượng, một phát súng này sẽ không giết ngươi ngay lập tức, nhưng nó sẽ đục một lỗ trên bộ giáp vàng và giúp ánh nắng rán giòn hệ thần kinh của ngươi trong vài giờ. Trong lúc đó, ta sẽ nhâm nhi một bát canh và thưởng thức tiếng gào thét đau đớn của ngươi, cứ như nghe bản nhạc 'Happy Day in Paris' vào buổi sáng tại một quán cà phê Pháp vậy." Hắn lên đạn và chuẩn bị bóp cò. "Nhân, mày lấy sẵn nước cốt bò đi, *la soupe à l'oignon est sur le point d'être servie*!"

"Khoan đã!" Một giọng nữ vang lên từ phía rừng cây, ngay sau đó một viên đá bay đến, hất văng khẩu súng ra khỏi tay Phan Xích.

"Con bà nó, cái quái gì nữa đây?" Hắn khó chịu quay đầu lại, Đỗ Nhân cũng nhìn sang phía rừng.

"Ngươi là ai?" Đỗ Nhân cất tiếng, một tay cầm đao chĩa thẳng về phía người đang bước đến. Kẻ đó mặc một bộ giáp hư hại nặng nề, mất cả một bên tay, chỉ còn lại một nửa giáp ngực, duy chỉ phần giáp chân là còn nguyên vẹn. Đầu trùm kín mít bởi một chiếc khăn choàng đen phủ dài qua đầu gối. Ánh mặt trời chiếu từ sau lưng khiến toàn thân ả bị bóng của chính mình che khuất, khó mà nhận ra đó là nam hay nữ nếu không cất tiếng. Khuôn mặt ả như hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng, đằng sau mũ trùm chỉ thấy một màu đen kịt.

"Ta vô cùng cảm kích việc các ngươi đã khống chế được Hàn Lưu Phong, nhưng ta không thể để các ngươi giết hắn được." Người áo đen cất tiếng. "Giao hắn cho ta, lệnh của Liên Bang chính là phải bắt sống tên này. Nếu chịu hợp tác, các ngươi sẽ được thưởng hậu hĩnh."

"Này cô nương mặc hắc bào, ta nói cho ngươi biết, tên này bọn ta đã đổ máu mới bắt được, nay ngươi đến đòi là ta phải giao sao? Ngươi nghĩ mình là ai cơ chứ?" Đỗ Nhân bước lên, nói lớn. "Hắn và chúng ta có tư thù cá nhân, không đội trời chung, nay ta giết hắn ngay tại đây coi như chấm dứt tất cả, để rồi quay về an cư lạc nghiệp. Ngươi bắt hắn đi mất, cả đời ta sẽ không yên ổn!"

"Ta chính là chiến tướng của Liên Bang, trực thuộc Đồng bằng Lam Thủy này. Nhiệm vụ của ta chính là tuân lệnh Liên Bang, bắt sống tên này về chịu tội trước pháp luật." Nữ nhân cất tiếng. "Tư thù cá nhân của ngươi, chúng ta không thể để can thiệp vào việc thực thi công lý. Tuy nhiên, ta có thể xin cho ngươi một vị trí danh dự tại buổi hành quyết nếu tên này phạm tội chết. Và đừng quên phần thù lao hậu hĩnh."

"Liên Bang Xô Viết hay Chính phủ Liên Bang Hoa Kỳ? Cả hai đều đã bại dưới tay Quốc Xã rồi, vì thế đừng mong ta nghe lệnh của bất kỳ Liên Bang nào hết. Lời nói của ngươi chẳng có gì đáng tin, và trông ngươi cũng chẳng đáng tin chút nào." Phan Xích cất lời. "Thôi thì thế này, ta sẽ giết tên này thật nhân đạo cho ngươi xem, rồi ngươi về báo với bọn lãnh đạo cấp trên rằng chúng ta đã giúp hành quyết Hàn Lưu Phong rồi, các ngươi không cần phải nhúng tay. Được không?" Nói rồi, hắn nhặt khẩu súng lên và chĩa vào đầu Hàn Lưu Phong.

Tức thì, nữ nhân kia lao đến với tốc độ kinh hoàng, cướp lấy khẩu súng trên tay hắn và kéo Hàn Lưu Phong đi theo ả, cách xa khỏi Phan Xích và Đỗ Nhân. Chỉ thấy một vệt cỏ cháy để lại trên quãng đường ả vừa đi qua. "Có vẻ các ngươi không hiểu ta đang nghiêm túc đến mức nào rồi. Tránh ra đi, ta sẽ không ngần ngại sử dụng bạo lực để trấn áp những kẻ chống đối luật pháp đâu."

"Thôi được. Ta có thể tránh ra. Nhưng mà thứ ngươi đang cầm trên tay đó là một món quà từ cha nuôi của ta, và có vẻ như ngươi vừa làm hỏng nó rồi. Vậy nên ta sẽ phải giết tên này để bù lại, có thể cả ngươi nữa nếu cần thiết." Phan Xích trả lời. Dứt lời, hắn nắm chặt hai bàn tay. Thiết Lôi Pháp Thủ liền biến hóa từ hai chiếc vòng trên cổ tay hắn, bao bọc lên đến khuỷu tay.

"Không phải chuyện cá nhân gì đâu, chỉ là bằng hữu của ta đây khá ghét việc bị kẻ khác làm hỏng đồ dùng của hắn." Đỗ Nhân khẽ cười, nắm chắc đao bằng hai tay trong thế thủ.

"Y dà, Họa Tâm Phượng à, thật tội nghiệp cho ngươi. Vừa chiến đấu với đám lâu la của ta xong lại gặp phải hai tên này. Trông ngươi mệt mỏi thế này liệu có bảo vệ được bổn đại hiệp hay không đây?" Hàn Lưu Phong nhếch mép cười.

"Im mồm đi! Nếu không phải vì mệnh lệnh của cấp trên, ta đã để ngươi chết quách đi cho xong rồi. Còn không biết ơn mà cư xử cho phải đạo một chút." Nữ nhân kia nói, đồng thời rút ra một cây thương dài, cầm chắc bằng hai tay, hướng mũi thương về phía hai tên ngoại giới. "Nếu đã muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề, thì ta cũng không khách sáo đâu." Ả cất cao giọng, rồi phóng nhanh, bỏ lại Hàn Lưu Phong phía sau để tiếp cận và tấn công kẻ địch.

Cả Phan Xích và Đỗ Nhân đều không thể theo kịp tốc độ của ả, có thể nói nữ nhân này nhanh hơn cả Hàn Lưu Phong lúc hắn đang trong trạng thái Huyết Nguyệt. Ả tấn công vào Phan Xích trước, lợi dụng vũ khí dài của mình để thực hiện một đòn quét thương ở tầm trung, khiến hắn không thể phản công. Bị ép lui về phía sau, Phan Xích chỉ đành đưa hai tay dùng Pháp Thủ chặn đòn quét.

Hắn nhìn xuống cặp găng tay quý giá, cả hai đều chịu những vết cắt lớn, nóng rực. Tuy chưa đủ sâu để gây tổn hại, nhưng cũng đủ để khiến Phan Xích nhận ra độ nguy hiểm của kẻ đang tấn công mình.

"Cái quái gì thế này?" Hắn nhìn lên đối phương khi ả đã lùi ra xa, thấy ngọn thương của ả bốc cháy như một ngọn đuốc. "Mẹ, ả không thể nào đốt cây thương của mình trong thời gian ngắn như vậy được, và một ngọn lửa bình thường cũng chẳng thể nào tạo ra vết cháy trên găng tay như một vũ khí plasma thế này. Lẽ nào đây là ma pháp?" Phan Xích tự hỏi. Hắn bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, một nhà khoa học vô thần như hắn chưa bao giờ mê tín dị đoan, hay tin vào pháp thuật, thần tiên, giờ đây lại đối mặt với những thứ mà hắn không thể giải thích nổi bằng cách nào khác ngoài hai chữ "ma pháp". Điều này khiến hắn không khỏi kinh hãi. Đây có lẽ là một đối thủ vô cùng khó đối phó. "Nhân! Cẩn thận con này! Nó không phải tầm thường đâu!" Hắn gọi với Đỗ Nhân, mong cảnh báo bằng hữu về độ nguy hiểm của đối thủ trước mặt. Hắn còn giơ găng tay lên để Đỗ Nhân có thể nhìn thấy hậu quả mà đòn tấn công của ả để lại.

Đỗ Nhân nhạy bén lập tức nhận ra vấn đề. Một đòn tấn công có thể gây sát thương lên vũ khí của Phan Xích chắc chắn đến từ một kẻ không hề tầm thường, và có lẽ vũ khí của ả cũng vậy. Đỗ Nhân cũng đồng thời nhận ra cách mà người này chọn mục tiêu: ưu tiên kẻ có tầm đánh ngắn và vũ khí kém lợi hại hơn là Phan Xích, nhằm tối ưu hóa lợi thế từ cây thương của bản thân, đồng thời giảm thiểu khả năng vũ khí bị phá hủy nếu kẻ địch nhắm vào phần cán thương. Có thể nói, ả xem Phá Giới Đao là một vũ khí nguy hiểm hơn Thiết Lôi Pháp Thủ, và sẽ thận trọng hơn khi phải đối đầu với nó. Điều này khiến hắn nảy ra một ý tưởng.

Nữ nhân thấy hai tên kia dường như đang bàn bạc chiến thuật, không do dự mà lập tức quay lại tấn công Phan Xích, nhằm phá hoại mạch giao tiếp của chúng. Với một cú bật nhảy, ả lao đến, ngọn thương chĩa về trước, hướng về Phan Xích đâm liên tiếp. Với mỗi nhát đâm, ả lại tiến lên dần, ép Phan Xích lùi về sau. Không những thế, ngọn lửa trên thương cũng bùng lên mỗi khi tấn công, khiến Phan Xích loá mắt, khó lòng phản công. Ngay lúc này, Đỗ Nhân liền tiếp cận cả hai, Phá Giới Đao lăm lăm trong tay nhắm đến nữ nhân kia mà chém xuống. Chỉ thấy ả dễ dàng lách sang một bên để né, đồng thời còn ném ra một mảnh kim loại nhỏ vào đường chém của đao. Sau khi Đỗ Nhân hoàn thành nhát chém, mảnh kim loại đứt làm đôi, dễ dàng như dao cắt bơ chảy, sắc mặt của nữ nhân cũng biến đổi nhanh chóng.

"Chất lượng vũ khí này...!? Không thể nào!" Nữ nhân thầm nghĩ trong đầu, sau đó liền tính đường lùi để giữ khoảng cách, nhưng Phan Xích đã chớp lấy thời cơ, nắm lấy tay ả và tung một cú đấm vào mặt. Đỗ Nhân sau đó cũng liền đâm một nhát đao về phía ả. Nữ nhân trúng đòn, trở nên choáng váng, buộc phải tạm thời rút lui. Ả lột áo choàng ném về phía Đỗ Nhân, khiến hắn không thể đâm trúng, rồi giật phăng cánh tay khỏi Phan Xích để nhảy ra xa, nhưng cũng đồng thời kéo hắn về phía mình một đoạn ngắn.

"Amilia…?!" Phan Xích lặng người khi nhìn thấy khuôn mặt của nữ nhân kia, dường như ả trông rất giống một người mà hắn từng biết. "Cậu chết rồi mà...! Không thể nào...!"

"Ngươi nói ai thế? Ta tên là Họa Tâm Phượng, và ta chưa hề chết!" Ả nắm chắc thương bằng hai tay rồi đâm về phía Phan Xích. Hắn lập tức nhận ra nguy hiểm, nhảy ngược lại và tránh được đòn kịp lúc.

"Mẹ nó! Mày làm cái quái gì thế? Tập trung lại!" Đỗ Nhân vứt chiếc áo choàng ra khỏi mặt hắn, đồng thời tiếp cận Phan Xích.

"Chết tiệt...! Amilia...! Sao lại giống đến vậy chứ...?" Phan Xích nhìn Họa Tâm Phượng một cách khó hiểu. Cũng chính là gương mặt này, người đã luôn cùng hắn đến trường mỗi buổi sáng; chính là màu tóc hạt dẻ ấy, cô bạn cùng bàn từ những năm cấp một; và cũng chính đôi môi kia, đã dành cho hắn những lời động viên khi thất bại. Tất cả đều gợi cho hắn những kỷ niệm về một người bạn, một tình yêu tuổi học trò, một nạn nhân của chính đôi tay sát nhân mà hắn luôn phải mang theo suốt đời. Amilia Levitsky, đó là tên của cô ấy. Hắn cuối cùng cũng đã nhớ ra khi nhìn vào khuôn mặt của Họa Tâm Phượng, hay nói đúng hơn, hắn chỉ dám nhớ ra khi nhận ra rằng trong cuộc đời này có thể gặp lại cô ấy lần nữa, rằng tội ác của hắn thực ra cũng không quá nặng nề. Có lẽ tất cả đều là do hắn tự lừa dối bản thân… Họa Tâm Phượng, kể cả ngũ quan trên gương mặt đều giống với Amilia hoàn toàn, nhưng duy chỉ đôi mắt, cửa sổ tâm hồn, là khác đi. Thay vì màu nâu nhẹ nhàng như gỗ hương, như đôi mắt dịu dàng, hiền hòa của Amilia, Họa Tâm Phượng lại mang đôi mắt màu cam sáng ngời, bùng cháy như ngọn lửa, nóng rực như nhiệt huyết của một chiến binh dũng mãnh. Vết sẹo dài trên mắt trái của ả cũng là minh chứng cho kinh nghiệm chiến trường dày dặn, hoàn toàn khác biệt với Amilia hòa nhã, hiền dịu. Cũng chính điều này đã làm Phan Xích tỉnh ra, hắn nhận biết được rằng dù hai thể xác có giống nhau, thì thần thái và linh hồn của Họa Tâm Phượng cũng không thể là của Amilia được, và điều đó thể hiện rõ nhất qua đôi mắt.

"Ê! Đang đánh nhau mà mày còn thời gian nói nhảm à? Tập trung đi!" Đỗ Nhân nói.

"Không có gì...! Chắc chắn đây không phải Amilia, không cần phải nhẹ tay." Phan Xích lẩm bẩm. Hắn nhận ra rằng Họa Tâm Phượng chỉ là một người lạ, vì thế dù ả có là nam hay nữ, trẻ hay già đều không thể khiến hắn nương tay. "Nhưng mà... đây là một kẻ mạnh, chúng ta không thể dễ dàng dùng sức mà chiến thắng được. Nếu có một cách nào đó đánh vào tâm lý của nó..."

"Có chứ, đó là..." Đỗ Nhân định cất tiếng bàn kế hoạch, nhưng Phan Xích liền bị Họa Tâm Phượng tấn công. Điều này khiến hắn buộc phải tránh sang một bên để bằng hữu có không gian xử lý.

Họa Tâm Phượng cũng nhân cơ hội này, tận dụng lợi thế vũ khí dài của bản thân, chủ động đổi hướng di chuyển của Phan Xích, ép hắn phải tách xa khỏi Đỗ Nhân. Sau đó ả liên tục tấn công để khiến hắn không ngừng di chuyển, giữ vững một khoảng cách khiến Đỗ Nhân không thể cùng lúc tấn công ả từ phía sau.

Phan Xích liên tục lùi lại, cố gắng tránh né những đòn tấn công liên tiếp từ cây thương của Họa Tâm Phượng mà không thể tìm được cơ hội phản công. Tuy nhiên, kỹ năng chiến đấu của hắn không thể so sánh được với ả, vì thế đã trúng một đòn đâm ở vai. Ngọn lửa từ mũi thương bắt đầu lan ra cơ thể hắn, nhưng có vẻ như Phan Xích không hề để tâm đến điều này.

Họa Tâm Phượng ngừng lại, tay vẫn nắm chắc thương, cất giọng đanh thép nói. "Ta khuyên ngươi nên đầu hàng đi, nếu không muốn mất một cánh tay vĩnh viễn."

Phan Xích im lặng, hắn đưa mắt nhìn về phía Đỗ Nhân. Đỗ Nhân lại ra hiệu, chỉ tay về phía Hàn Lưu Phong. Phan Xích như hiểu ra điều gì đó, liền trả lời.

"Đầu hàng ư? Không! Ta không thích đấy!"

"Được." Họa Tâm Phượng chỉ cất lên một tiếng, sau đó đâm mạnh thương về phía trước, xuyên qua vai Phan Xích, trước khi rút mạnh thương về, đồng thời chuyển sang thế thủ. Tuy nhiên, Phan Xích nhanh chóng nắm lấy cán thương của ả khi mũi thương vừa đâm xuyên qua vai hắn, khiến Họa Tâm Phượng không thể rút thương về đủ tầm để tạo thành thế phòng thủ. Ngay lập tức, Đỗ Nhân từ phía sau liền vung đao tấn công, nhắm vào cổ ả. Chỉ với một đòn duy nhất từ Phá Giới Đao, mọi vật chất đều sẽ bị cắt lìa, kể cả những thứ cứng hơn kim cương. Họa Tâm Phượng chắc chắn không thể sống sót nếu trúng đòn từ Đỗ Nhân.

"Hừ, hi sinh cả một cánh tay chỉ để thực hiện trò tiểu xảo này sao? Phải nói là ta thực sự ngưỡng mộ ngươi đấy! Hỏa Ảnh!" Với một câu chú thuật được niệm lên, đòn đánh của Đỗ Nhân lập tức bị ngăn chặn bởi một cây thương khác. Hắn liền ngạc nhiên nhận ra một phân thân như được tạo từ lửa đã dễ dàng đỡ được Phá Giới Đao từ phía sau cho Họa Tâm Phượng mà không cần ả phải hành động.

Đỗ Nhân nhất thời bất ngờ, hắn đủ thông minh để biết rằng Phá Giới Đao có thể cắt qua mọi thứ nhờ nguyên lý hoạt động của nó, dễ dàng tách rời các nguyên tử và phân tử của vật chất, kể cả rắn, lỏng, khí hay thể plasma như lửa. Vì thế nó sẽ phải chém đứt phân thân này, trừ phi thứ này không phải là vật chất. Nghĩ đến đây, hắn bèn ra hiệu cho Phan Xích. Dù gì đi nữa, suy nghĩ về những vấn đề này không phải là việc của hắn, mà xét cho cùng thì vũ khí hắn đang cầm cũng do Phan Xích chế tạo ra, nên Phan Xích sẽ hiểu nó hơn ai hết.

"Năng lượng!" Phan Xích gào lên đáp lại. Phân thân kia trông như làm bằng lửa chính là vì nó phát sáng. Tuy nhiên, thứ bên trong không phải là vật chất mà chính là một nguồn năng lượng thuần túy, được tạo ra bởi chính cơ thể của Họa Tâm Phượng. Điều này được lý giải bằng những đường nhiệt mà hắn thấy xuất hiện giữa ả và phân thân. Ả đang tách phần năng lượng mà bản thân sản sinh ra khỏi phần vật chất để đúc thành một phân thân. Sở dĩ nó đỡ được đòn của Đỗ Nhân chính là vì mỗi khi phân thân bị tấn công, những nguồn năng lượng bên trong nó sẽ truyền vào thứ đánh vào nó, chuyển thành động năng theo hướng ngược lại để cản phá đòn đánh. Điều này có nghĩa rằng mỗi khi phân thân trúng hoặc đỡ đòn, Họa Tâm Phượng sẽ mất đi một phần năng lượng, và đòn đánh đủ mạnh sẽ hủy hoại phân thân nếu nó phải tiêu hao toàn bộ năng lượng để tạo ra động lực ��ủ lớn nhằm cản đòn. Hơn thế nữa, nếu Họa Tâm Phượng thực sự có tài điều khiển năng lượng, ả cũng có thể chuyển năng lượng từ phân thân thành nhiệt năng hay động năng tùy ý, khiến khả năng tấn công và phòng thủ của nó càng trở nên khó đoán. Đây cũng là điều mà Phan Xích lo ngại nhất, nhưng hắn không thể thông báo với Đỗ Nhân quá nhiều trước khi lọt vào tầm tấn công của ả nữ nhân. Nghe hắn cất tiếng, Họa Tâm Phượng liền đè cán thương xuống đất, dùng lực chống tay, đồng thời phóng lên cao và lộn một vòng trên không trung trước khi tung một cú giáng xuống đầu Phan Xích. Tưởng chừng đã trúng đòn, nhưng kẻ ngoại giới lại mọc ra cánh tay vừa bị chặt đứt và nhanh chóng đỡ lấy, đồng thời vứt cây thương sang một bên và nắm chặt lấy chân Họa Tâm Phượng. Cú cước này khiến cánh tay đỡ của hắn rạn nứt cả xương dù đã được tăng cường bởi nanobot, điều này chứng tỏ rằng sức mạnh của ả vượt xa hắn rất nhiều, và việc Đỗ Nhân bị phân tán sự chú ý bởi phân thân kia sẽ khiến hắn gặp nhiều khó khăn hơn khi đối đầu với ả.

Nói đoạn, Phan Xích liền dùng hết sức kéo chân Họa Tâm Phượng và quẳng ả sang một bên, nhằm giữ khoảng cách để có thời gian quan sát tình hình chiến trường. Hắn nhìn thấy Đỗ Nhân đang bị phân thân kia kéo ra xa hơn trong một cuộc chiến tưởng chừng như vô tận. Cây thương của kẻ địch nằm ngay dưới chân mình, và ả thì đang cách xa khoảng hai mươi mét.

"Hừ, khả năng hồi phục của ngươi đáng nể đấy! Ta chưa thấy tên nào có khả năng này, nhất là với một kẻ không hề có linh căn như ngươi. Ngươi là cái gì? Chắc chắn không phải là Dạ Nguyệt Ma rồi, việc ngươi đánh cả Hàn Lưu Phong và dễ dàng đứng dưới ánh mặt trời thế này đã cho thấy điều đó. Cả Long tộc lẫn Tiên tộc đều không hồi phục theo kiểu mà ngươi vừa làm. Ngươi trông rất giống Nhân tộc nữa...!"

Họa Tâm Phượng từ từ rút đoản kiếm ra và bước dần về phía Phan Xích, tay còn lại của ả hướng về cây thương như đang muốn triệu hồi nó, hệt như cách Phan Xích triệu hồi Thiết Lôi Pháp Thủ với cử chỉ quen thuộc. Vì thế hắn cũng nhận ra điều này.

"Nhân tộc ư? Nếu ý ngươi là một con người bình thường thì đúng rồi đấy!" Phan Xích nhếch mép cười, không phải vì muốn tán gẫu, mà là vì hắn cần đánh lạc hướng. Trong lúc nói, hắn nhanh chóng điều khiển cây thương của Họa Tâm Phượng phóng đi thật xa, ngược hướng với ả.

"Ngươi làm thế để làm gì? Vô dụng thôi!"

Họa Tâm Phượng lập tức bứt tốc lao đến, đoản kiếm phóng thẳng về phía Phan Xích, một tay triệu hồi cây thương, hòng kéo về đâm hắn từ phía sau. Đối mặt với đoản kiếm, lưng hướng về trường thương, Phan Xích dường như nằm ở thế tiến thoái lưỡng nan. Tuy nhiên, hắn không hề nao núng mà ngược lại còn hành động vô cùng dứt khoát, lao thẳng về phía đoản kiếm, tung quyền hất nó sang một bên. Khi trường thương bay được nửa quãng đường, hắn liền quay sang triệu hồi chiếc Pháp Thủ đang gắn vào cánh tay bị cắt rời, và dùng cả hai Pháp Thủ tạo lực kéo Hàn Lưu Phong đang bị phong ấn trong hợp kim sắt vàng chặn giữa cây thương và hắn, khiến tên này bị thương đâm xuyên qua.

"Chết tiệt! Không!" Họa Tâm Phượng gào lên, cả nhiệm vụ của ả hiện tại coi như đã đổ sông đổ bể chỉ vì một hành động duy nhất của Phan X��ch. Hắn có thể không thắng được ả, nhưng hắn đã bảo đảm rằng ả phải thua cuộc. Hàn Lưu Phong dù có khả năng hồi phục sau khi bị đâm chém, nhưng cây thương của ả, Hỏa Ngục Thương, có khả năng đốt cháy mọi thứ nó chạm tới. Điều này cũng chính là lý do khiến nó trở thành khắc tinh của Dạ Nguyệt Ma, vì chúng không thể chịu được nhiệt độ cao. Hàn Lưu Phong nhanh chóng bị đốt cháy toàn thân, và để mọi chuyện tệ hơn, Phan Xích cũng nhanh trí rút hết các mảnh hợp kim trên người hắn ra để mặt trời cùng lúc thiêu rụi hắn. Tên ác quỷ gào lên trong đau đớn, nhưng sau đó liền chuyển sang một tràng tiếng cười ghê rợn.

"Họa Tâm Phượng! Ngươi giết ta mất rồi, có lẽ ngươi sẽ không yên với cả Ma tộc lẫn Liên Bang mà ngươi đang phục vụ đâu! Lần này hậu quả ngươi gây ra sẽ khôn lường biết bao!" Hắn dần dần tan biến, và trong giây phút cuối cùng, hắn cất lên một câu: "Nhưng đừng nghĩ rằng ngươi đã tiêu diệt được ta, ngươi vừa giúp ta được tái sinh đấy!" Sau cùng, hắn hoàn toàn bị thiêu ra tro bụi và hòa vào không khí.

"Chậc...! Xin lỗi vậy, nhưng có vẻ ta đã thắng rồi!"

Phan Xích khẽ cười nhếch mép, hắn dường như rất đắc ý với kết quả của trận chiến này, trong khi Họa Tâm Phượng đứng lặng người, mắt trợn tròn, đôi môi khẽ run lên như thể đang cố gắng kìm nén cơn giận sắp bộc phát.

"Hừ! Ngươi... đúng là một tên khôn lỏi...!" Sắc mặt ả tối sầm lại, răng nghiến chặt, từng câu chữ cất lên đanh thép. "Chết đi...! Viêm Dực!"

Bản chỉnh sửa này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free