Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Giả Lập Tội Ác - Chương 1: Chapter 1: Vết máu trên mái ngói

Ngày 18 tháng Tư, năm 2375, 6 giờ 42 phút sáng. Khu dân cư Dốc Nghiêng, Bắc Velgrad

Dốc Nghiêng là một nơi kỳ lạ. Mỗi căn nhà giống như tự cõng mình leo dốc. Càng cũ kỹ thì càng cao, mái lợp ngói đất nung màu xanh rêu, phủ một lớp bụi mịn bám lì theo năm tháng. Trượt chân ở đây không chết vì ngã, mà chết vì lăn từ mái nhà số 21 xuống tới cống nước số 3.

Trên tầng thượng nhà số 17, một dải băng cảnh giới ánh lam bạc căng ngang mái. Gió sáng sớm quất nhẹ, khiến nó khẽ rung lên như dây đàn. Một sĩ quan cảnh vệ đứng gác, tay không rời cán súng nhưng mắt mờ đỏ vì thiếu ngủ.

Chiếc xe đen không biển số dừng lại trước đầu hẻm. Cửa bật mở. Người đàn ông bước xuống không cần ai chỉ đường.

Áo khoác vải đen, cổ áo gấp lại cũ mềm. Mái tóc rối, không chải, nhưng không bẩn. Mắt trũng sâu, như thể đêm qua chưa ngủ, nhưng ánh nhìn lại sắc lẹm đến độ có thể xé toạc cả lời nói dối đầu tiên.

Hắn là Vũ Kha, kẻ được người trong giới điều tra gọi bằng đủ mọi biệt danh: “Thợ săn không giấy tờ”, “Con mắt thứ ba của vụ án”, “Kẻ lục lọi chân tướng”.

Không quân hàm. Không trực thuộc bất kỳ đơn vị hành pháp chính quy nào. Nhưng hắn có quyền truy cập hiện trường ngang với đội trưởng cấp thành phố, theo một thỏa thuận mà hầu hết cảnh sát trẻ không bao giờ được biết chi tiết. Có điều, trong giới kỳ cựu, ai cũng ngầm hiểu: nếu một vụ án khiến đội điều tra chính thức phải gọi hắn tới, thì chắc chắn nó không “bình thường”.

Trung úy Khải, người phụ trách sơ bộ vụ việc bước ra đón hắn. Anh chào Kha bằng một cái gật đầu, kèm báo cáo ngắn gọn:

- “5 giờ 50 sáng nay. Một công nhân ca sớm tên Lê Thảo, sống ở căn số 12 đối diện, phát hiện vệt máu bất thường trên mái nhà số 17. Gọi cảnh vệ lúc 5 giờ 55 phút . Đội phản ứng tới lúc 6 giờ 10 . Phong tỏa xong lúc 6 giờ 22.”

Khải mở sổ, đọc thêm thông tin sơ bộ:

Nạn nhân được cho là: Tống Văn Hựu, 42 tuổi. Nghề nghiệp: sửa chữa điện dân dụng. Không tiền án. Sống một mình. Hàng xóm đánh giá: hiền, ít nói, sống kín đáo.

Hiện trường: Vệt máu hình cánh quạt, loang bán kính khoảng 1,5 mét. Không thấy thi thể. Không dấu hiệu lôi kéo, vật lộn. Cửa trước và cửa sau đều khóa bên trong.

Camera: Nhà số 17 không lắp camera. Nhưng đối diện nhà số 12 có một camera dân dụng, hướng về phía trước nhà.

Vũ Kha không trả lời. Hắn chỉ gật nhẹ rồi bước thẳng lên cầu thang dẫn tới tầng thượng. Và vết máu hiện ra y như mô tả. Nhưng trông thực tế còn kỳ dị hơn lời kể.

Máu lan ra theo hình cánh quạt, chia làm các dải cong như bị hắt tung từ một tâm tròn ở giữa. Kỳ lạ là máu không chảy về phía thấp, không bị hút theo trọng lực. Nền ngói ở mọi phía đều khô ráo, không vết trượt hay lăn.

Kha cúi xuống. Lấy từ túi áo ra một ống kính lúp nhỏ có đèn tích hợp. Hắn rà sát mặt mái. Ánh sáng trắng chiếu nghiêng khiến viền máu phản chiếu ánh đỏ tím sẫm – dấu hiệu của đông máu bán phần.

Kha trầm giọng:

-“Máu khô sẫm viền, còn dính ở giữa. Tính toán nhanh thì đổ ra cách đây khoảng 3 tiếng. Tức từ khoảng 1 giờ 30 đến 3 giờ sáng.”

Hắn lôi cuốn sổ da bỏ túi ra, ghi vài dòng.

“Không loang theo trọng lực. Không vết trượt hay va đập. Không dấu chân dính máu rút lui. Không thi thể. Nghi vấn chính có thể đây là hiện trường dàn dựng.”

Hắn lấy ra một ống tăm bông chuyên dụng, nhỏ một giọt dung dịch thử máu lên đầu que. Dán sát mép máu. Mười giây sau, đầu que ngả màu cam nhạt. Không phải đỏ tươi như máu người. Kha nhíu mày. Rút bút gạch dưới dòng chữ trong sổ:

“Dự đoán đúng: máu động vật, nhiều khả năng là heo hoặc bò.”

Vụ án đã rẽ hướng. Đây không còn là giết người. Mà là làm giả hiện trường giết người có chủ đích.

-“Phòng làm việc của ông Hựu ở đâu?”

Kha hỏi.

-“Dưới tầng một, bên phải. Anh ấy có bàn làm đồ thiết bị điện cơ bản, sống một mình.”

Khải trả lời.

Phòng chật, thấp trần, nhưng sạch. Mùi khét nhẹ của dây đồng cháy lan trong không khí. Trên bàn có một hộp đo điện trở, một nửa đã cháy đen. Một ổ cắm bị phá đầu, dây dẫn xoắn lộ ra ngoài, dấu đấu điện lộn cực rõ ràng.

Kha cầm nó lên lật ra sau. Có cả vết vặn dây mới, không trùng với kiểu quấn thông thường của thợ lành nghề.

-“Thợ điện sống bằng nghề không bao giờ đấu nhầm cực. Hoặc là không phải ông Hựu đấu, hoặc là có kẻ cố tình tạo ra một vụ chập điện sao?"

Tủ dụng cụ ở góc phòng bị mở. Găng tay bảo hộ vẫn nguyên trong hộp chưa ai dùng.Bên góc bàn, có một cây bút máy rút hết ruột mực, chỉ còn lại phần ống không khí. Kha mở nắp ra kiểm tra, bên trong còn dính một ít bột mịn màu nâu nhạt.

-“Bút bị rút ruột. Có thể để vận chuyển máu? Hoặc cất vật gì đó dạng lỏng.”

Kha thầm đếm lại trong đầu. Máu động vật có chuẩn bị, hiện trường dàn dựng kỹ, giả cảnh bị điện giật, đấu sai điện, nhưng không để lại thi thể. Người tạo hiện trường rất hiểu về phản ứng điều tra ban đầu của cảnh sát.

-“Có tìm được ông Hựu không?”Kha hỏi.

-“Chưa. Cửa trước và cửa sau đều khóa bên trong. Không dấu hiệu cạy cửa. Không có thi thể trong nhà. Cửa sổ tầng hai hơi mở, sát mái nhà bên cạnh.”

Kha ra ngoài. Nhìn từ tầng thượng sang nhà số 15, thấy rõ có thể nhảy qua nếu đủ sức và biết đường. Mái ngói bên đó hơi sụm có khả năng bị đạp. Hắn ngẩng lên thấy camera nhỏ của nhà số 12 lấp ló ở mái hiên, hướng về phía này.

-“Yêu cầu trích xuất camera dân dụng nhà số 12. Thời gian từ 1 giờ đến 3 giờ sáng.

Có khả năng hung thủ hoặc chính ông Hựu đã trèo mái, mang máu bò dựng hiện trường.”

Khải gật đầu. Kha khẽ nhắm mắt. Một hơi thở thật dài.

-“Tạm thời tôi khẳng định, đây không phải án mạng. Đây là một vụ mất tích, được ngụy trang bằng một kịch bản đẫm máu. Mà người dàn dựng, không phải tay mơ.”

-"Nhưng nếu là ông Hựu làm, tại sao phải tạo ra hiện trường giả như thế này? Ông ta chỉ cần biến mất là được mà." Khải nói ra nghi vấn trong lòng.

-"Chỉ là suy đoán của tôi thôi, không có điều gì chứng minh ông ta đã bị giết. Vật dụng đồ đạc trong nhà không có sự bừa bộn hay dấu hiệu chống trả. Không loại trừ khả năng ông ta là người làm ra cái này."

Kha vừa lật cuốn sổ da ra vừa trả lời.

Khải không hỏi gì thêm, chào Kha bằng động tác, Khải rời khỏi hiện trường.

Kha nhìn toàn bộ căn nhà một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở chỗ vũng máu. Anh ta nói điều gì đó như thì thầm:

-"Mất tích à..."

_________________

Vũ Kha đứng lặng trên mái ngói, gió se lạnh quấn lấy áo khoác, khiến thân hình gầy gò càng thêm phần cô độc giữa không gian tĩnh mịch của Dốc Nghiêng lúc bình minh. Ánh mắt anh lướt dọc theo các vệt máu đã khô, cố dò tìm một manh mối nào đó có thể vớt vát lại tình huống rối ren đang hiện ra trước mắt.

Anh nhấc điện thoại, gọi cho một người mà trong giới ngầm của thành phố, chỉ cần nghe tiếng cũng đủ khiến nhiều kẻ phải kiêng dè. Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở đều, trầm ổn như chính tính cách của chủ nhân.

-“Kha đó à, có chuyện gì?"

Giọng nói khàn khàn đầy thận trọng.

-“Tôi gặp một vụ không đơn giản, Huy. Hiện trường có dấu hiệu giả tạo. Máu không phải của người, thi thể không thấy đâu. Không có dấu vết chống trả. Có thể là vụ mất tích ngụy trang bằng hiện trường giả.” Kha tóm tắt nhanh những gì quan sát được.

Bên kia đầu dây, Huy cười khẩy, giọng khẽ khàng pha chút mỉa mai:

-"Cậu gọi muốn tôi làm gì? Đội giám định cảnh sát và cậu không đủ năng lực giải quyết à?”

Kha hít một hơi, giọng vẫn giữ vững:

-"Không phải năng lực, mà là cách xử lý. Vụ này nếu chạy theo đường chính quy, nhiều khả năng sẽ bị che đậy, phong tỏa thông tin. Tôi cần một người hiểu chơi ngầm, dùng thủ đoạn mà cảnh sát thường không dùng được.”

Huy im lặng một nhịp, rồi nói tiếp:

-"Nghe hấp dẫn đấy. Tôi có thể giúp cậu tìm thêm manh mối giải quyết vụ này. Giá cả tôi sẽ tính sau khi xong vụ này. Gửi thông tin qua cho tôi nhé ông bạn."

Kha gật đầu:

- “Tôi gửi qua ngay, nhờ cậu đấy.”

Huy đáp, giọng nghiêm nghị hơn:

-"Anh em mà. Vụ này đã có tôi tham gia, chắc chắn có chuyện lớn.”

Kha cúp máy, ánh mắt trở nên sắc bén hơn khi nhìn về phía cửa sổ tầng hai hơi hé mở. Một điểm yếu hiển nhiên trong hệ thống an ninh kín cổng cao tường của căn nhà.

“Người trong nhà có thể ra ngoài bằng cửa này,” anh nghĩ thầm. “Hoặc hung thủ đã lợi dụng điểm này để tạo hiện trường.”

Một tiếng gọi vang từ phía dưới kéo Kha trở lại thực tại.

-“Trung úy Khải có tin tức về camera chưa?” Kha hỏi khi bước xuống cầu thang.

-“Camera quay được một bóng người thấp thoáng, mặc áo tối màu, di chuyển trên mái nhà lúc gần 2 giờ sáng. Hình ảnh không rõ ràng, nhưng đủ để thấy đây không phải ông Hựu.” Khải trả lời, khuôn mặt đầy lo lắng.

-"Còn dấu vết nào khác không?” Kha hỏi tiếp.

-“Chúng tôi tìm thấy vết bám bẩn trên lan can tầng hai. Đã lấy mẫu để đưa giám định phân tích.” Khải nói, đưa ra một mẫu vải nhỏ được lấy từ hiện trường.

Kha nhắm mắt một giây, đầu óc quay cuồng với hàng loạt giả thuyết. Mất tích? Dàn dựng? Hay một trò chơi tâm lý phức tạp nào đó đang được giăng ra trước mặt anh?

Anh quay lại đứng trên mái, nhìn sâu xuống con hẻm dài hun hút, nơi mà ánh sáng mới bắt đầu đổ dài. Cảm giác lạnh buốt lan tỏa, như thể có thứ gì đó đang chờ đợi bên dưới bóng tối.

Bỗng nhiên, một cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí Kha. Không chỉ đơn thuần là một vụ mất tích. Mà là một lời cảnh báo, một câu chuyện chưa kể được ẩn sâu trong những vệt máu giả và sự im lặng đáng sợ của căn nhà số 17.

Anh rút từ túi một điếu thuốc lá, châm lửa, hít một hơi thật sâu rồi thở ra khói trắng mỏng manh, hòa vào không khí lạnh đầu ngày. Tâm trí anh lúc này không ngừng xoay vần giữa những giả thuyết và những dữ liệu hiện có.

-“Người trong bóng tối đó muốn gì? Tại sao lại chọn cách dàn dựng hiện trường như thế này? Và điều gì khiến ông Hựu biến mất không dấu vết?”

Câu hỏi ấy, như một chiếc kim nhọn, đâm sâu vào bản năng nghề nghiệp của Kha, thúc đẩy anh phải tìm ra câu trả lời, dù con đường phía trước có thể còn chông gai và nguy hiểm hơn rất nhiều.

Đằng sau bức tường kín, căn nhà vẫn yên lặng như một lời thách thức dành cho anh.

Kha quay lại, nhìn đồng hồ. Thời gian không chờ đợi ai, và anh cũng không thể để vụ án trôi qua trong bóng tối.

-“Tập hợp đội điều tra lại, bắt đầu kiểm tra tất cả các căn nhà xung quanh, đặc biệt là số 15 và số 19. Chúng ta phải tìm mọi manh mối có thể. Điều tra lần cuối cùng ông Hựu được nhìn thấy là khi nào.” Kha ra lệnh, giọng cứng rắn, dứt khoát.

Trung úy Khải gật đầu, nhanh chóng truyền đạt mệnh lệnh.

Kha đứng lặng một lúc lâu nữa, rồi quay bước rời khỏi hiện trường. Đằng sau anh, những vệt máu giả vẫn còn nguyên, im lìm kể câu chuyện chưa có lời đáp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free