Giải Trí Xuân Thu (Biên tập) - Chương 20: Chapter 20: Ngu Công Dời Núi, Thần Cấp Canh Gà
Tiết Mục quay đầu nhìn ra cửa sổ, mới phát hiện đã gần giữa trưa, xem chừng đã hơn một giờ… Cơm trưa còn chưa ai nhắc đến, lại còn không mời mình một miếng, đúng là muốn ban thưởng cho cái đầu của mình rồi đây…
Cửa ra vào truyền đến tiếng gõ cửa, giọng Nhạc Tiểu Thiền vang lên:
“Sư phụ.”
Tiết Thanh Thu phất tay một cái, cửa phòng tự động mở ra. Nhạc Tiểu Thiền chạy vào, ánh mắt tò mò nhìn mấy chén trà trên bàn, cười nói:
“Rõ ràng lại để cho sư phụ tự mình dâng trà? Xem ra đàm phán không tệ lắm.”
Tiết Mục biết rõ trước đó một số cuộc đối thoại đã bị Nhạc Tiểu Thiền nghe thấy, lúc này có chút xấu hổ. Nhưng Nhạc Tiểu Thiền lại chẳng hề để ý, vẫn giữ nguyên nụ cười tủm tỉm trên môi.
Tiết Mục nhìn không ra Nhạc Tiểu Thiền có thay đổi gì, nhưng Tiết Thanh Thu thì lại vừa nhìn đã thấy cuồng hỉ. Nàng nhận ra Nhạc Tiểu Thiền đã linh phách hóa uẩn, đột phá một cảnh giới quan trọng! Cửa ải này đã kẹt chết không biết bao nhiêu thiên tài, ngay cả bản thân nàng cũng phải đến mười lăm tuổi mới đạt tới bước này, vậy mà Nhạc Tiểu Thiền chỉ mới mười ba tuổi đã đột phá. Đây là thành tựu chưa từng có kể từ khi Tinh Nguyệt Tông lập phái! Không, không chỉ Tinh Nguyệt Tông, mà là toàn bộ thiên hạ chưa từng nghe nói qua thành tựu này!
Thành tựu đủ để ghi tên vào sử sách, tỏa sáng muôn đời!
Trong lúc vui mừng, Tiết Thanh Thu chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt thoáng hiện nét trầm tư. Tiểu Thiền vốn không có dấu hiệu đột phá, vậy mà lúc này lại có thể đột phá... Nàng mấp máy môi, niềm vui trong lòng bị hòa tan vài phần bởi lo lắng.
“Ngươi chạy tới làm gì?”
Nhạc Tiểu Thiền lè lưỡi, đáp:
“Sư phụ không sợ đói, nhưng ta lại sợ tâm thúc thúc bị người làm đói chết, nên tới gọi các ngươi ăn cơm.”
Tiết Thanh Thu cùng Tiết Mục trăm miệng một lời thất thanh nói:
“Thúc thúc?”
“Hiện tại kể cả đệ tử trong tông môn lẫn người bên ngoài đều cho rằng Tiết Mục là sư phụ huynh đệ. Sư phụ không phủ nhận…” Nhạc Tiểu Thiền cười tủm tỉm, “Mà ta thì còn nhỏ… Nếu không gọi là thúc thúc, thì biết gọi là gì đây?”
Nhìn nụ cười của nàng, hai người họ Tiết liếc nhìn nhau, trong chốc lát lại không biết nên đáp lại thế nào.
Một lúc lâu sau, Tiết Thanh Thu thản nhiên nói:
“Vậy thì thúc thúc đi… Thiền nhi, bảo họ mang thức ăn đến đây, cùng thúc thúc của ngươi ăn một bữa cơm.”
Tiết Mục giật giật khóe miệng, không hề cảm thấy vinh hạnh, mà ngược lại chỉ muốn khóc… Đã nói là còn có thể trưởng thành mà! Bây giờ lại biến thành thúc thúc, còn chơi gì được nữa đây…
Nhạc Tiểu Thiền cắn móng tay, ánh mắt đầy vẻ tinh quái, cười nói:
“Sư phụ và thúc thúc đây là ‘tương kiến hận vãn’ sao? Đêm nay có muốn gấp rút đàm đạo bên gối không?”
“Đánh chết ngươi, cái đồ không biết xấu hổ.”
Tiết Thanh Thu làm bộ muốn đánh, Nhạc Tiểu Thiền cười khanh khách rồi chạy mất.
---
Tiết Mục cúi đầu uống trà.
Tiết Thanh Thu đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, dõi theo bóng lưng Nhạc Tiểu Thiền chạy ra ngoài, bỗng nhiên lên tiếng:
“Tiên sinh năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi bảy.”
“Nhỏ hơn ta một tuổi.” Tiết Thanh Thu trầm mặc một lúc, rồi tiếp lời, “Trước kia ta từng nghĩ cho ngươi một danh phận chính thức, nhưng ngươi không gia nhập bổn môn, thì dù muốn cũng không thể danh chính ngôn thuận. Hơn nữa, bổn tông bao năm qua không thu nam đệ tử, ta tạm thời cũng không muốn phá lệ. Cho nên… Dùng danh nghĩa nghĩa đệ của ta, cũng là một cách.”
Tiết Mục cười nhạt:
“Nghe khẩu khí của tông chủ, có vẻ không cam lòng lắm thì phải?”
Tiết Thanh Thu bật cười:
“Nhận nghĩa đệ không phải chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến cả Tinh Nguyệt Tông, tất nhiên ta phải cẩn trọng.
Ngươi nghĩ bổn tọa có thể tùy tiện nhận thân thích sao?”
Tiết Mục thản nhiên nói:
“Nếu tông chủ không thật lòng muốn nhận, thì hà tất miễn cưỡng?”
“Nghe có vẻ ngươi cũng không tình nguyện?” Tiết Thanh Thu nhướng mày, rồi bỗng nhiên dừng lại, trong mắt hiện lên một tia suy ngẫm. “Là tự tôn? Hay còn có ý gì khác?”
Nếu là ý khác… Là vì Nhạc Tiểu Thiền khi lớn lên? Hay là… vì nàng?
Nàng cảm thấy chuyện này rất thú vị.
---
Lúc này, hạ nhân mang thức ăn vào. Nhạc Tiểu Thiền theo sau, cười nói:
“Hôm nay triều đình loạn thành một đoàn.”
Tiết Thanh Thu đang để tâm đến Tiết Mục, vô thức hỏi:
“Như thế nào?”
“Chúng ta vừa mở màn, Hợp Hoan Tông cũng học theo, bắt chính đạo nữ đệ tử lột y phục. Đến cả đám quý tộc kinh sư cũng động tâm, tuy không dám bắt người, nhưng cũng vụng trộm đặt may trang phục. Đại tông môn trú tại kinh thành lực lượng mỏng manh, bị chúng ta động tay tổn thất nặng nề, không dám vọng động nữa. Nhưng bọn họ lại đi cầu quan lại giúp đỡ, khiến triều đình náo loạn.”
Tiết Mục vừa ăn cơm vừa tùy ý nói:
“Triều đình không ra quyết nghị đâu, ta đoán cùng lắm chỉ gọi Hạ Hầu Địch đến mắng một trận, rồi lại để mặc thôi.”
Nhạc Tiểu Thiền chống cằm nhìn hắn ăn như hổ đói, ánh mắt lóe lên một tia cảm xúc lạ, nhưng rất nhanh thu lại, cười hì hì:
“Thúc thúc quả nhiên lợi hại, đoán trúng rồi.”
Tiết Mục buột miệng:
“Ta không phải thúc…”
“Đúng vậy, thúc thúc.” Tiết Thanh Thu thản nhiên tiếp lời.
Tiết Mục cạn lời.
Nhìn vị tông chủ đang thảnh thơi thưởng trà, hắn vô lực chửi rủa: