Giải Trí Xuân Thu (Biên tập) - Chương 4: Chapter 4: Một Đạo Canh Gà
Tấm đồng đã nhập vào trong lòng bàn tay? Tiết Mục nắm chặt rồi lại buông ra, lặp đi lặp lại nhiều lần, nhưng vẫn không cảm nhận được dị vật hay bất kỳ phản ứng năng lượng nào. Hoàn toàn không thấy tác dụng gì.
"Nói không chừng cần bản thân có đủ một lượng năng lượng nhất định mới có thể kích hoạt?" Tiết Mục âm thầm trầm ngâm.
Từ trước đến nay, hắn luôn là người tích cực và dễ thích nghi. Khi xuyên việt đến đây, hắn mở to mắt và ngay lập tức đối mặt với thực tại, tìm cách hiểu rõ và hòa nhập vào hoàn cảnh mới. Ở cùng những nữ nhân bạo lực này tuy nguy hiểm, nhưng cũng có thể coi là cơ hội. Trước mắt, bất kể là để hiểu rõ thế giới này hay để học công phu, cách nhanh nhất vẫn là xây dựng quan hệ tốt với họ.
Do đó, điều quan trọng đầu tiên là phải chiếm được lòng tin của họ, đứng vững gót chân rồi sau đó mới tính tiếp.
Nhìn qua cửa sổ, bầu trời xanh biếc, không mây, từng đàn oanh bay lượn trên thảm cỏ xanh mướt, mang đến một cảm giác tươi mát khoan khoái. Ở hiện đại, Tiết Mục đã sống hơn hai mươi năm trong thành phố, rất lâu rồi không được thấy một khung cảnh ngoại ô trong lành như thế này. Ngay cả khi đến vùng ngoại ô, bầu trời cũng thường bị bao phủ bởi sương mù, khiến lòng người nặng nề. Nhưng nơi đây lại hoàn toàn khác.
Với một người không còn ràng buộc gì ở thế giới cũ như hắn, có lẽ xuyên việt cũng không phải chuyện gì quá to tát. Chỉ đơn giản là thay đổi cách sống mà thôi. Những năm tháng làm việc vất vả, tài sản tích lũy theo gió mà bay, danh tiếng cũng không còn. Vậy thì tiếc nuối điều gì? Giờ đây, hắn đã bước vào một thế giới hoàn toàn mới, đối diện với tương lai không thể đoán trước, nhưng lại chẳng có gì phải sầu lo.
"Năm đó có thể tay trắng lập nghiệp, hôm nay cũng có thể."
Tiết Mục thở dài, trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Quan sát xung quanh, hắn phát hiện con đường đã trở nên bằng phẳng hơn, không còn là đường núi. Xa xa, một tòa thành trì mơ hồ hiện ra. Có lẽ đó chính là điểm đến của họ.
Nhạc Tiểu Thiền đang lướt đi cách đó không xa, tay áo bay bay, chân không chạm đất, tựa như một con bướm xuyên hoa.
"Thế giới này, vũ lực quả thật rất cao..."
Tiết Mục nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng phiêu diêu của nàng mà thầm cảm thán. Một cô gái chỉ tầm mười ba, mười bốn tuổi đã có khinh công như vậy, không biết nếu dùng toàn lực thì có thể bay thẳng lên trời không? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, các ngươi lợi hại như thế rồi, vậy còn cần xe ngựa làm gì?
Phảng phất như cảm nhận được ánh mắt của hắn, Nhạc Tiểu Thiền quay đầu lại, nở nụ cười tinh nghịch, làm động tác đào mắt, như muốn nói:
"Nhìn nữa là móc mắt ngươi ra đó."
Tiết Mục bèn mở lời:
"Nhạc cô nương, đó là nơi nào?"—hắn chỉ tay về phía thành trì trước mặt.
"Kinh sư."
"Chúng ta đang đi đến kinh sư sao?"
"Liên quan gì đến ngươi?"
"Ta chẳng phải là người quản sổ sách cho các ngươi sao?"
Nhạc Tiểu Thiền bật cười, nhẹ nhàng nhảy lên xe ngựa, quan sát hắn một lúc rồi nói:
"Khí sắc của ngươi trông khá hơn nhiều rồi. Trước đây còn ốm yếu, xem ra thuốc của chúng ta quả nhiên có tác dụng."
Tiết Mục liếc mắt, tiếp tục tìm chuyện để nói:
"Vì sao cô nương không ngồi xe?"
Nhạc Tiểu Thiền phồng má:
"Sư phụ đang thống kê tổn thất ở phía Nam, ta xem đám số liệu đó mà đau đầu, nên ra ngoài hóng gió."
Tiết Mục giật mình. Hắn nhớ trước khi đổi xe đã thấy rất nhiều nữ hộ vệ ngồi trong xe ngựa phía trước. Nếu nàng cảm thấy buồn bực, sao không tìm họ trò chuyện mà lại một mình bay lượn ngoài này?
Phảng phất nhìn thấu suy nghĩ của hắn, Nhạc Tiểu Thiền nheo mắt cười:
"Xem ra ngươi thật sự không biết chúng ta là ai. Ngươi có biết vì sao mọi người không ai dám cười cười nói nói với ta và sư phụ ta như vậy không?"
Tiết Mục dựa vào cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn nàng. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, lúm đồng tiền thoáng ẩn thoáng hiện, trông đáng yêu vô cùng.
Hắn bật cười:
"Ta thật sự không biết quý thầy trò là ai.
Nhưng ta nghĩ dù có biết, cũng chẳng có lý do gì để không dám nói chuyện với một tiểu cô nương xinh đẹp như vậy cả."
Nhạc Tiểu Thiền bĩu môi:
"Mạnh miệng. Nếu ngươi biết sư phụ ta là ai, chắc chắn sẽ không nói vậy đâu."
"Vậy tôn sư là ai?"
Nhạc Tiểu Thiền chớp chớp mắt:
"Nàng cùng họ với ngươi, tên là Tiết Thanh Thu."
Tiết Thanh Thu?
Trong đầu Tiết Mục hiện lên hình ảnh người phụ nữ lạnh lùng với ánh mắt băng hàn. Hắn cảm thấy cái tên này không hề ăn khớp với hình tượng đáng sợ của nàng, thậm chí còn có chút dễ nghe. Hắn cười nói:
"Nguyên lai là đồng tộc, vậy thì càng không cần sợ rồi."
Nhạc Tiểu Thiền trừng to mắt, nhìn hắn như nhìn quái vật, rồi bật cười:
"Thật sự là... Được rồi, không sợ thì tốt."
---
Từ xa, trong một chiếc xe ngựa khác, Tiết Thanh Thu đang chăm chú nhìn vài cuốn sách lụa, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Nàng có công lực đạt đến cảnh giới không tưởng, dù Nhạc Tiểu Thiền và Tiết Mục trò chuyện với âm lượng nhỏ, nàng vẫn nghe rõ từng chữ.
Khi Tiết Mục kể xong câu chuyện về lão nhân bán bát sứ, Tiết Thanh Thu cũng ngẩn người, rồi cúi đầu nhìn cuộn sách lụa trong tay. Bỗng nhiên, nàng bật cười, giơ tay lên, một ngọn lửa u lam bùng lên thiêu rụi cuốn sách, biến thành tro bụi.
---
Đoàn xe dừng lại trước cổng thành. Tiết Mục bước xuống xe, ngước nhìn bảng hiệu khắc ba chữ cổ kính:
"Thiên Đô."
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy một áp lực vô hình bao trùm, như thể chìm vào đáy nước sâu, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Nhưng ngay lúc đó, một luồng nhiệt lực từ lòng bàn tay lan tỏa khắp cơ thể hắn. Cảm giác áp bức lập tức biến mất, thay vào đó là một sự thư thái kỳ lạ.
Tiết Mục nhìn xung quanh, ngay cả cỏ dại bên cổng thành cũng trở nên đáng yêu hơn.
Cảm giác này...
Giống như về đến nhà vậy.