(Đã dịch) Hải Dương Thả Câu Đại Sư - Chương 52: Chạy không
Lão Vương chưa dứt lời thì điện thoại đã bị cắt đứt.
Sau khi cúp máy, lão Nhị ngượng ngùng đi lên boong tàu, đúng lúc trông thấy ba người mặc đồng phục đầu bếp liền vội vàng lách qua.
Mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng lão Nhị vẫn tự động tránh mặt, như thể có tật giật mình.
Một cậu nhóc đầu bếp cầm cái thùng nhựa bị giẫm bẹp, lên tiếng hỏi: “Vương Trù, xem ra cá sắp hết rồi, chúng ta còn chờ sao?”
“Chờ! Chờ cái quái gì nữa, còn không mau lên hỏi xem có xin được ít nào không.”
“A.”
Cậu nhóc bị Lão Vương quát một trận, sợ hãi vội vàng chen vào đám đông. Bọn họ đều là những người vừa bỏ học rồi vào bếp, sư phụ nói gì nghe nấy, không dám cãi lời.
Lão Vương gãi gãi cái đầu hơi hói, sao mà hắn lại bị ma quỷ ám ảnh, tin vào cái quảng cáo chết tiệt kia, còn cái kiểu “muốn bao nhiêu có bấy nhiêu” nữa chứ! Đừng để ta nhìn thấy, thể nào cũng lột da hắn ra.
“Chào anh, xin hỏi anh có biết Cảnh lão Nhị không?” Lão Vương tùy tiện kéo một người hỏi, trớ trêu thay, người ấy chính là Cảnh lão Nhị.
“Xin lỗi, không biết ai cả!”
“A, cảm ơn ạ.”
Lão Nhị ra vẻ bình tĩnh đáp lời, thấy đối phương không phát hiện gì liền quay người rời đi.
Phù phù, may mắn là lúc đăng quảng cáo đã có chút đề phòng, không đưa ảnh của mình lên.
Sau khi Lão Vương tìm khắp nơi không có kết quả, liền mặt mày ủ rũ ngồi xổm một bên hút thuốc.
Mười mấy phút sau, hai cậu đầu bếp trẻ từ trong đám người chen ra, ướt sũng từ đầu đến chân thì chớ nói, cá cũng chẳng mua được mấy con, ngược lại kiếm được kha khá hàu và cua gãy càng.
“Sư phụ.”
“Sư phụ, thầy xem mấy thứ này có đủ không?”
Hai người hì hụi mang đồ đạc tới, vẻ mặt như muốn được khen thưởng.
Lão Vương thấy có hàng, bỏ dở điếu thuốc, hào hứng bừng bừng đón lại.
Quả nhiên là người trẻ tuổi làm việc nhanh nhẹn, định bụng để chúng nó vào bếp tập làm, nấu bữa ăn cho nhân viên.
“Tiểu Vương, Tiểu Mã, hôm nay biểu hiện không tệ đó.”
“Tạ ơn sư phụ.”
Hai cậu nhóc mừng rỡ không ngậm được mồm, ra sức mang đồ đạc đi. Vì những thứ này mà hai người đã phải tốn không ít công nói khó với người ta. Nếu không phải nói muốn mua hết, chắc người ta còn chẳng thèm bán.
Lão Vương đến gần xem xét, mắt trợn tròn suýt rớt ra ngoài. Bốn năm con cá mú đã lật bụng, còn có bảy tám con cua gãy càng, còn lại một đống hàu sống đen sì cùng đám hàu khác.
“Tôi bảo các cậu đi mua hải sản cơ mà?”
“Đây là hải sản mà ạ, bọn con sợ không đủ dùng, bảo đóng gói hết. Ông chủ còn ghi thêm tám đồng nữa đó ạ.”
Tiểu Mã đắc ý mãn nguyện đưa hóa đơn cho hắn.
Mặt Lão Vương tái mét, sao mà lại dạy ra hai đứa ngu ngốc thế này cơ chứ? Ba tháng rồi mà ngay cả hải sản cơ bản nhất cũng không biết phân biệt.
Hắn cầm lấy hóa đơn, nhìn thấy số 988, suýt thì nghẹn nước bọt mà chết.
“Tiểu Mã, các cậu có phải còn có đồ đạc quên lấy không?”
“Không có ạ.”
“Vậy 988 đồng này dùng vào việc gì?”
“À, thật ra không nhiều đến thế, con cố ý bảo ông chủ ghi khống thêm tám đồng, để có tiền mua bao thuốc lá cho sư phụ hút đó ạ.”
“Cái đồ ngu xuẩn! Mày ngu vừa thôi!”
Lão Vương hận không thể ném hai đứa này xuống biển làm mồi cho cá. Trong đầu chúng nó chứa toàn bột nhão hay sao? Vừa nghĩ tới mai ông chủ sẽ tới, chân hắn cũng không nhịn được mà run rẩy.
Cậu nhóc bị hắn mắng không dám ngẩng mặt lên. Trong túi không có tiền, lại không dám nghỉ việc, đành phải nín nhịn.
Đang lúc Lão Vương rối như tơ vò thì điện thoại của Trương Mỹ Lệ gọi đến.
“Alo! Trương giám đốc.”
“Lão Vương à, vừa nhận được thông báo, ông chủ sẽ đến bất ngờ sớm hơn dự kiến. Khả năng đêm nay sẽ đến đó. Anh mau về chuẩn bị đi, chỉ còn thiếu hải sản thôi.”
“Tôi… Cái này…”
Lão Vương lắp bắp không nói nên lời, tay cầm điện thoại run rẩy, mồ hôi túa ra đầy trán.
“Thôi tôi không nói với anh nữa đâu, nhanh lên!”
“Thật ra, tôi…”
“Tút tút tút…”
Hắn nói còn chưa dứt lời, Trương Mỹ Lệ đã vội vàng cắt đứt điện thoại.
Lão Vương nhìn chằm chằm điện thoại ngẩn ngơ, vậy phải làm sao bây giờ?
Phải rồi, đi tìm Dương Tiểu Long, cá bên kia vừa tươi vừa ngon.
Nghĩ đến đó, Lão Vương quay người đi về phía Cảnh Điềm Hào. Hai cậu đầu bếp trẻ cũng chưa hiểu rõ tình hình, xách theo mấy con cá chết lẽo đẽo theo sau.
“Sư phụ, thầy đi chậm thôi, dưới đất trơn đó.”
Ba người hộc tốc chạy tới. Dương Tiểu Long đang vớt cá vào bể nước. Những con lớn đặc biệt đã bị Cảnh Tam thúc mang đi, còn lại hắn vẫn theo lệ cũ, tự mình bày hàng ra bán, giá có thể cao hơn một chút.
Lão Vương nhìn những con cá tươi rói, béo tốt, nuốt khan một tiếng, hai mắt sáng rực.
Cảnh Điềm khẽ huých tay Dương Tiểu Long, “Long ca, anh xem mấy người kia làm gì vậy, ánh mắt nhìn đáng sợ quá.”
Dương Tiểu Long đưa mắt nhìn theo, chẳng phải là Lão Vương sao? Vừa mới vênh váo, nghênh ngang đi khỏi chỗ mình, sao giờ lại mò đến? Bất quá, hắn nhìn lướt qua rồi thôi, không thèm phản ứng, tiếp tục làm việc.
Lão Vương có chút xấu hổ. Mới giây trước còn tuyên bố sẽ không mua hàng của họ nữa, quay người đã lại tới đòi hàng, đúng là tự lấy đá đập chân mình.
Đằng sau, hai cậu nhóc thở hồng hộc theo sau.
“Sư phụ, xảy ra chuyện gì mà chạy như chó rượt vậy?”
Lão Vương lườm một cái.
Cậu nhóc cười hềnh hệch, “Xin lỗi, xin lỗi, con lỡ lời.”
Lão Vương thở dài thườn thượt, nặn ra một nụ cười méo xệch còn xấu hơn cả khóc, tiến lên chào hỏi: “Dương lão bản, đang bận à?”
Dương Tiểu Long vẫn tiếp tục làm việc, không có ý định đáp lại.
Thấy hắn giả vờ như không nghe thấy, hai cậu nhóc phía sau xông lên, chỉ tay vào hắn: “Này! Gọi anh đó, không nghe thấy à?”
Nữu Nữu bên cạnh thấy bọn họ vênh váo đắc ý thì không hài lòng, khoanh tay đứng chống nạnh trên boong, “Các người không biết nói tiếng người à?”
Hai cậu nhóc thấy lại có cả con gái thì thái độ lập tức thay đổi, cười cợt cợt.
“Xin lỗi, không để ý.”
Nữu Nữu mặc kệ bọn họ, nhìn đã thấy chướng mắt.
Lão Vương lườm bọn họ một cái, tiến lên chìa bao thuốc cho Dương Tiểu Long, “Dương lão bản, chuyện lúc trước chỉ là chuyện đùa, anh đừng để bụng. Anh xem khi nào tiện, chúng ta kiểm lại số hàng một chút.”
Dương Tiểu Long đặt vợt cá xuống, cười như không cười xua tay, “Cảm ơn, tôi không hút.”
“Kiểm hàng? Kiểm hàng gì?”
Lão Vương tặc lưỡi: “Anh xem, Dương lão bản đúng là quý nhân hay quên việc. Hàng của chúng tôi hôm nay chưa lấy đó sao? Vừa rồi thấy anh bận quá, nên không qua làm phiền.”
“Ha ha, có đúng không?” Dương Tiểu Long hừ lạnh hai tiếng.
Tiểu Mã bên cạnh tiến lên: “Sư phụ, hải sản của chúng ta chẳng phải đã mua rồi sao? Trương giám đốc giục chúng ta mau về rồi.”
“Câm miệng cho ta, ngu xuẩn.”
Một ông lão lúc này đi xe đạp từ phía sau tới, thấy giữa đường có một cái thùng bẹp bị vứt, cúi đầu nhìn một cái, mấy con cá chết ngắc.
“Tiểu Dương à, đống đồ bỏ đi chết tiệt này sao không vứt đi, vứt đây thế này trông mất mỹ quan quá.”
Không đợi Dương Tiểu Long nói chuyện, Tiểu Mã bên cạnh đã lên tiếng: “Này ông lão kia, sao ông lại nói thế? Đây là bọn con vừa mua đó, tốn gần một nghìn đồng đó ạ.”
Ông lão ngửa đầu cười to: “Cậu nhóc, cậu đùa tôi à? Một nghìn đồng mà mua mấy thứ này?”
“Ông lão này, tôi lừa ông làm gì.”
“Các người còn muốn nữa không? Loại hàng thế này tôi cũng có, đảm bảo còn tốt hơn mấy thứ này nhiều.”
“Không muốn, không muốn.”
Hai cậu đầu bếp trẻ vẫn còn nghĩ là mình vớ được món hời, còn Lão Vương thì mặt đen sì như đít nồi trên boong tàu. Đúng là mất mặt chẳng còn chỗ nào mà giấu!
Mọi thông tin trong bản dịch này đều thuộc sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc và ủng hộ.