(Đã dịch) Hải Tặc Vô Hạn Chế Trao Đổi - Chương 323: Tân nhiệm Mặc gia cự tử 【 trên 】 【 Tần Thì Minh Nguyệt lửa nóng bùng nổ 】
Cao Nguyệt nhìn thấy sắc mặt Đoan Mộc Dung đen sạm, cùng với gã nam tử xa lạ mặc hắc bào che mặt đứng bên cạnh, liền biết mọi chuyện rất không ổn. Ít nhất, trước mắt đây có vẻ là do địch nhân ám toán.
Tiến đến bên Đoan Mộc Dung, Cao Nguyệt nắm tay nàng, thấy lạnh buốt nhưng may vẫn còn chút hơi ấm. Sợ hãi đến mức suýt bật khóc, nhưng nàng vẫn cố nén lại.
"Dung tỷ tỷ, ngươi cái này là thế nào?"
Cao Tiệm Ly vừa bất đắc dĩ vừa tự trách vì đã không bảo vệ tốt Đoan Mộc Dung, lòng đau như cắt.
"Nàng đây là trúng Xích Luyện độc."
Khuôn mặt Cao Nguyệt tràn đầy lo lắng. Hơn nữa, một điều quan trọng hơn là chẳng hiểu sao, nhìn gã nam tử hắc bào đứng đằng xa kia, nàng luôn có một cảm giác quen thuộc khó tả, cứ như đã từng gặp ở đâu đó rồi. Do đó, nàng không kìm được mà nhìn chăm chú vài lần.
Yến Đan cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ này cứ chăm chú nhìn mình. Ánh mắt ấy chứa đựng tình cảm dạt dào như nước, đó là tình thân. Yến Đan biết đó là con gái mình – Nguyệt nhi.
Qua nhiều năm như vậy, Yến Đan không dám xuất hiện trước mặt Nguyệt nhi. Trong lòng Nguyệt nhi, mình đã sớm chết rồi, chết trong một ngày tuyết rơi dày đặc năm xưa. Căn bản không thể lấy thân phận hiện tại mà xuất hiện trước mặt Nguyệt nhi.
Những chuyện dính líu đến lúc này quá mức phức tạp. Yến Đan chỉ nguyện Nguyệt nhi có thể sống đơn thuần và vui vẻ hơn một chút, tránh xa những phức tạp r��i ren này.
Yến Đan thật sự rất nhớ con gái, biết bao muốn quay đầu nhìn một cái. Nguyệt nhi giờ đã lớn bấy nhiêu, không biết khi lớn lên Nguyệt nhi sẽ trông như thế nào, thật lòng muốn ôm con vào lòng để cảm nhận hơi ấm ấy.
Chính là, thật không thể.
"Yến Đan, ngươi thật là một tên hèn nhát! Chẳng lẽ ngay cả quay đầu nhìn con gái một cái cũng không dám sao? Nếu đã dám làm nhiều chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, mà ngay cả quay đầu cũng không dám, là sợ hãi ư? Nếu như ta đoán không sai, thì ta thật sự đã xem thường ngươi, cứ ngỡ ngươi là một người có phong thái đại hiệp."
Diệp Thần không quay đầu lại nhưng cũng hiểu rõ tâm cảnh của Yến Đan. Chỉ là vì Nguyệt nhi, Diệp Thần muốn để nàng tận mắt thấy người cha mình đã nhung nhớ bấy lâu. Từ tiếng nhạc thanh tân tuyệt vời nghe được trong Huyễn Âm Bảo Hạp năm xưa, Diệp Thần lại có cái hiểu biết khác: đó là nỗi nhớ nhung, là dòng sông ký ức chảy trôi suốt những năm tháng dài đằng đẵng.
Diễm phi nhớ nhung Yến Đan, mà Cao Nguyệt cũng nhớ nhung Yến Đan.
Rốt cuộc đều không thoát khỏi chữ "nhớ".
Kiểu hành xử dè dặt, lén lút này thật sự đánh mất phong thái của một đại hiệp, quá đáng khiến người ta không thể chấp nhận được. Giống như kiểu lòng dạ đàn bà, là những chuyện mà bậc nữ lưu mới làm.
Yến Đan, chẳng lẽ ngươi cũng chỉ là một người phụ nữ thôi ư?
Yến Đan?
Cao Nguyệt thật sự sững sờ, trong lòng kinh ngạc khôn xiết. Yến Đan, chẳng phải đó là tên của cha nàng ư? Chẳng lẽ người trước mắt chính là cha? Những lời Diệp Thần đại nhân nói, Cao Nguyệt đều vô điều kiện tin tưởng, hắn nói là thì là. Nhưng cha nàng rõ ràng đã chết từ nhiều năm trước, chính Cao Nguyệt đã tận mắt chứng kiến.
Đôi chân nàng như bị rót chì, không thể nhúc nhích. Cao Nguyệt muốn tiến đến tận mắt gặp cha, hỏi vì sao nhiều năm như vậy ông không đến thăm nàng dù chỉ một lần, để nàng sống trong nỗi nhớ nhung thống khổ.
Sắc mặt Cao Tiệm Ly và Ban đại sư bỗng nhiên thay đổi, cả hai đồng loạt cúi đầu, lộ vẻ xấu hổ. Bởi vì với tư cách là cán bộ cấp cao của Mặc gia, Ban đại sư và Cao Tiệm Ly đều biết thân phận thật sự của Mặc gia cự tử chính là Yến Đan, Thái tử nước Yến, và cũng là cha của Cao Nguyệt.
Chỉ là, mọi người lựa chọn giữ im lặng là bởi vì có liên quan đến một số cơ mật, do đó không thể tiết lộ.
Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.