Hạnh Phúc Đơn Độc - Chương 29.
Cơn bão lớn bất thường đi qua thành phố Tokyo, vì vậy tất cả trường học đều ra thông báo cho học sinh nghỉ học, tránh trường hợp xấu xảy ra. Tính mạng của con người là trên hết, thông báo về việc đi học trở lại sẽ có sau.
Kyosuke ngồi trong phòng ký túc xá trường nhìn những đám mây đen to khổng lồ ngoài cửa sổ: "Tệ thật, sắp tới lễ hội trường rồi mà thời tiết lại xấu như vậy." Đóng cửa sổ lại, Kyosuke ra tủ lạnh lấy chai nước, cánh cửa phòng mở ra: "Hôm qua trên TV có báo là sẽ mưa to, ai ngờ lại là bão. Cậu lấy đồ phơi vào trưa?" Đó là bạn cùng phòng kí túc xá của Kyosuke – Squalo Nguyễn mang hai quốc tịch Ý và Việt Nam. Kyosuke chỉ cho Squalo chỗ tất và quần áo đã gấp gọn trên giường của mình: "Đã lấy hết rồi, mấy đôi tất thể thao của cậu tớ đã lấy vào là phẳng rồi." Squalo nói bằng tiếng Anh: "Thank you, Kyosuke."
Đã hai ngày trôi qua, Akali vẫn ở lại nhà chính gia tộc. Điều này khiến mọi người không thể đến thăm cô thường xuyên. Gần đây cơ thể cô rất yếu và có sự chuyển biến khá tệ. Bác sĩ Hatori luôn trực túc ở bên cô, Akai và Azuka cũng không giấu được nữa liền nói sự thật với cô: "Cơ thể em bây giờ rất yếu, rất dễ ốm bệnh. Loại virus đó không thể chữa khỏi được. Bọn anh đã cố tìm các bác sĩ tốt nhất nhưng họ đều chưa bao giờ thấy loại virus nào như vậy. Em không còn cách nào khác, ngoài sống với nó cả đời." Cô biết chứ, cái cơ thể này của cô không có sức đề kháng tốt, bây giờ virus đó mới thực sự thức tỉnh, hoạt động bên trong người cô. Akali đẩy thìa thuốc mà Hatori đang đút cho mình: "Chỉ có thể uống thuốc dạng lỏng. Tôi đã chán ngấy lắm rồi." Hatori cố đút cho cô một thìa thuốc nữa: "Akali – san, gia tộc này cần cô, xin hãy uống thuốc đủ và nghỉ ngơi đúng giờ ạ." Hết cách, cô đành há miệng để thứ thuốc màu nâu đắng đó chảy vào lưỡi mình rồi chảy qua cổ họng. Gương mặt cô nhăn lại. Hatori cho cốc thuốc và thìa vào chậu nước, đứng dậy mặc áo khoác: "Hôm nay em trai tôi sẽ ở cùng cô, thằng bé tên là Reiji. Cô chưa gặp nó bao giờ đúng không?" Akali lắc đầu nằm xuống, chăn đắp đến bụng rồi kéo lên phủ hết người.
Đóng cửa lại, Hatori nhắm mắt đi ra khỏi phòng cô. Akai ngồi ở phòng khách, trên tay y là điếu thuốc trắng, đầu điếu thuốc đỏ nhấp nháy toả khói xám. Tóc của y đã dài ra đến nửa lưng. Hatori thấy vậy nói: "Cậu không có ý định cắt tóc? Để vậy tóc sẽ hỏng." Akai nhả ra một màn khói thuốc, mỉm cười: "Tôi lười đi cắt. Nhưng để vậy cũng đẹp, Haru thích vuốt tóc tôi." Hatori đỡ trán, thở dài rồi bước từng bước ra về. Akai nhìn theo rồi dụi điếu thuốc vào gạt tàn. Y đi tới phòng cô, mở nhẹ cửa đi vào. Akali đang ngồi, cô cầm hai tấm hình trên tay. Tay trái là bức ảnh chụp cô và Daisuke cách đây bốn năm còn bức ảnh bên tay phải là hình chụp cô với Hạ Trình năm xưa đó. Akai ngồi xuống cạnh cô, tay đặt lên vai cô cũng nhìn hai tấm ảnh đó: "Tâm trạng em không tốt thì sức khoẻ sẽ xấu đi theo. Đừng nghĩ đến hai người họ lúc này. Nghe nii – san, nghỉ ngơi đi." Y lấy hai tấm hình đó đặt xuống bàn, dìu cô nằm nghỉ. Vuốt mấy sợi tóc của cô rồi đặt một nụ hôn lên trán cô.
Cô cười xấu hổ, tay chạm lên trán: "Em đâu còn nhỏ nữa, nii – san." Akai nắm tay cô: "Cho dù em có lớn thêm đi chăng nữa thì em vẫn sẽ mãi là em gái nhỏ của nii – san."Akali nắm chặt tay y, một giọt nước mắt rơi từ khoé mắt cô. Lại không kìm được cảm xúc nữa rồi. Y lấy khăn tay lau mắt cho cô, ở cạnh cô một lúc lâu.
Nhớ hồi trước, năm cô mười tuổi thì gặp được y. Điều này đã gây tranh cãi một thời gian khi mẹ y nói rằng y là con trai của bố cô tức là anh trai cô. Sau khi làm xét nghiệm huyết thống, kết quả là Akai có quan hệ huyết thống với ông Akouji nên được công nhận là người của gia tộc Ijuin. Mọi người trong tộc nói với cô: "Akali, đây là Akai, anh trai cùng cha khác mẹ của cháu." Khi ông nội đưa y đến gặp em gái mình, y thấy một cô bé đang ngồi cùng một cậu trai tầm tuổi mình (Azuka). Akali nhìn y chằm chằm, cầm con gấu màu nâu trước mặt y.
Ông nội nhắc nhở cô: "Akali, từ giờ cháu phải gọi Akai là anh hai (nii – san)." Akali nhìn ông nội mỉm cười thật tươi gọi y: "Nii – san!" Lúc đó, Akai cảm thấy cô chính là mặt trời của đời mình. Y rất muốn có em, điều ước đó đã thành sự thật. Bàn tay nhỏ chìa ra, Akai cũng chìa tay mình nắm lấy tay cô: "Nii – san."
Từ đó Akai luôn ở bên cô, bảo vệ cô, chơi đùa, học bài,... Tất cả đều cùng nhau không rời xa. Y nhớ lần thi đại học đầu tiên của mình, cô đã bị bệnh.
Y biết tin chỉ muốn bỏ kì thi để đến bệnh viện với cô nhưng giám thị và nhà trường không cho phép điều đó. Trước khi chuông reo kết thúc bài thi mười phút, y nộp bài sớm rổi chạy nhanh ra khỏi trường, lên xe riêng tới bệnh viện khẩn trương. Đến bệnh viện, ông bà nội và Azuka đã ở đó. Akali nằm trên giường bệnh, có rất nhiều loại dây được cắm vào tay và người cô. Bác sĩ nói, cơ thể cô có một loại virus lạ ẩn trong cơ thể. Nó khiến cơ thể cô yếu đi. Vì đây là một loại virus mới chưa từng thấy trong giới y học nên không có thuốc chữa cho cô. Cả gia tộc như c·hết lặng khi biết. Akai nhìn em gái mình ốm yếu trên giường bệnh, bà nội cũng suy sụp khóc nhiều đến mức bệnh theo. Sau một thời gian chữa trị thì cô cũng đỡ hơn, cơ thể cũng không có gì bất thường, quay trở lại cuộc sống bình thường. Virus đó đã ngủ yên trong cơ thể cô.
Bây giờ nó đã thức tỉnh trở lại, Akai lo lắng nhiều hơn. Y đã nghỉ công việc để ở nhà với cô. Akabane ở phòng giải trí nghe người hầu nói rằng Akai đang bên trong phòng của Akali: "Anh nói xem, có phải do nee – san bệnh nên cơn bão này đến không?" Akabane rủ anh trai mình chơi phóng phi tiêu. Azuka lấy một phi tiêu nhắm: "Mẹ thiên nhiên tạo ra cơn bão, còn bệnh của nee – san không liên quan." Phi tiêu được ném, trúng vị trí hồng tâm, Akabane vỗ tay. Đằng sau, có ba người đang chơi bi a là anh em họ trong gia tộc: Ijuin Inchan, Ijuin Shimono và Ijuin Kan. Inchan nghe cuộc trò chuyện của hai anh lớn thì lên tiếng: "Hai người có phải thay phiên nhau chăm sóc Akali - san không?" Akabane lấy phi tiêu chỉ vào họ: "Có, cả các cậu cũng phải ở cùng Akali – san đó." Kan ôm mặt mình: "Hể, bọn em ngại lắm!" Shimono dùng gậy đẩy bóng bi a: "Ngại gì chứ? Chúng ta đã gặp Akali – san mấy lần rồi. Mình phải tự tin lên." Azuka phóng phi tiêu cuối cùng, nó vẫn chúng hồng tâm: "Nam nhân trong gia tộc nhiều mà Akali nee - san là nữ chủ đầu tiên. Cơ thể yếu do bệnh, chúng ta là đàn ông cũng nên quan tâm tới cô ấy nhiều hơn."
Reiji mặc đồ ngủ xanh lá, đi theo chỉ dẫn của người hầu ở nhà chính đến phòng của Akali. Thằng bé ôm theo con gấu Pooh vàng quen thuộc của mình, mở cửa khe khẽ: "Akali – san, em là Ijuin Reiji, Hatori nii – san bảo em tới chăm sóc chị." Cô ngồi trên đệm nghe thấy giọng trẻ con, nhẹ nhàng nói: "Em vào đi." Reiji ôm con gấu đi từng bước khẽ khàng, cô lấy tay vỗ vỗ lên đệm, thằng bé hiểu ý ngồi cạnh cô. Hai chân nhỏ đung đưa Reiji nhìn cô rồi nhìn con gấu bông của mình, không bết nên nói gì, "Sao vậy? Reiji - kun ngại à? À, đây là lần đầu em gặp chị phải không?" Cô lấy tay xoa tóc thằng bé. Reiji gật đầu, tay vẫn ôm con gấu cúi đầu ngại ngùng. Thằng bé từ từ nhìn lên khuôn mặt cô chằm chằm: "Akali – san, chị thật đẹp. Đúng như những gì Hatori nii – san nói với em trước đây." Cô hỏi thằng bé xem Hatori kể gì về cô: "Hatori – sensei nói gì về chị thế?"
"Vâng, nii – san còn nói chị là người tốt. Nii – san thích chị vì chị từng giúp nii – san." Thằng bé say sưa kể, gương mặt ngây thơ hồn nhiên. Akali nhìn Reiji, cô nghĩ nếu mình có thêm một đứa em trai thì vui biết mấy. Tuy là chị lớn có nhiều em trong gia tộc nhưng ai cũng lớn hơn cô nhiều tuổi, có Anaeko, Akyo, Akito và hai anh em Ushiwaki là kém tuổi cô.
Cơn đau cổ họng đột nhiên tái phát, cô ho liên tục. Reiji lo lắng vuốt lưng cho cô rồi chạy ra bàn rót li nước cho cô uống, lo lắng vuốt lưng cả cô: "Akali – san, chị có sao không? Em sẽ gọi nii – san sang khám cho chị." Cô nắm tay thằng bé, lắc đầu nói nhỏ: "Chị không sao." Reiji ngồi cạnh cô, tay vẫn để cho cô nắm: "Chị nên nghỉ ngơi đi ạ, giờ cũng tối rồi. Em giúp chị nằm xuống." Đỡ cô nằm xuống bằng bàn tay nhỏ của mình, cẩn thận đắp chăn lên ngực cô. Thằng bé còn để con gấu bông cạnh cô nữa: "Pooh là con gấu em thích nhất. Nii – san đã mua nó tặng em lúc sinh nhật năm ngoái. Pooh giúp em ngủ ngon mỗi đêm, em cho chị mượn. Chị sẽ ngủ ngon rồi mai chị sẽ khỏi bệnh luôn."
Thấy cô nhắm mắt ngủ, Reiji tự tắt đèn, tự trải đệm nằm ngủ. Sau khi thằng bé ngủ say, cô mở mắt, đi xuống giường, bế Reiji lên đặt nhẹ xuống giường của mình. Gấu Pooh cô để thằng bé ôm: "Cảm ơn em Reiji - kun, chị sẽ cố gắng chống lại nó. Ngủ ngon nhé thiên thần nhỏ của gia tộc Ijuin."
---------------------------------------------------------------
Chú thích: Thank you - cảm ơn, gấu Pooh - là một chú gấu hư cấu, nhân vật trong một số tác phẩm của nhà văn Alan Alexander Milne.